“Quản gia tôi…tôi biết mình…sai…sai rồi…xin tha…tha cho tôi lần này, tôi hứa…hứa sẽ không bao giờ dám làm bậy nữa”
Tiếng khóc lóc thảm thương của ả ta gào lên trong không gian yên tĩnh khiến cho ai ai chứng kiến cũng đồng cảm, chỉ vì một chút tức giận nhất thời mà Vi Vi đã làm ra chuyện không thế chấp nhận được, tội lừa gạt chủ nhân không hề nhỏ chút nào.
Nước mắt nước mũi của ả lem luốc khắp mặt, bùn đất trên người cũng không kém là bao, trông bộ dạng nhơ nhuốc như vừa từ dưới cống lên.
Quản gia già không chần chừ mà vung chân đá ả sang một bên.
“Quản gia…không lẽ bà cũng như bọn họ sao?”
Vi Vi dường như cảm thấy có điều gì không ổn đang ập tới, ánh mắt lạnh lùng này là sao? Cô ta đâu có làm chuyện gì to tát đâu, chỉ là một câu nói dối thôi mà, không lẽ mọi chuyện lại nghiêm trọng tới mức đó ư? “Tống gia không thể giữ loại người âm mưu toan tính tới mức lừa gạt cả chủ nhân của mình.
Nội trong phòng hai tiếng nữa cô phải cuốn gói rời khỏi đây ngay lập tức.
”
Quản gia già nhàn nhạt nói ra mấy chữ một cách rõ ràng rành mạch khiến cho Vi Vi suy sụp ngay lập tức, ả ta tròn mắt nhìn vào bà ta, con ngươi màu nâu nhạt rung lên liên hồi.
Vi Vi ngồi ôm gối dưới đất, chốc chốc lại ôm đầu vò tung mái tóc của mình.
Ả biết sợ rồi, ả biết bản thân đã thật sự sai lầm khi dám lừa gạt Tống Mỹ Nhân, ả thật sự rất hối hận vì dám làm ra điều ngu ngốc đó, lại còn không dám nhận khi bị Tống Mỹ Nhân tra hỏi nữa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Để cớ sự đi đến nước này, Vi Vi bị đuổi khỏi Tống gia một cách không thương tiếc, cô ta bây giờ không còn chỗ nào để đi, không có chỗ làm để nuôi sống cả gia đình đang nheo nhóc đói khổ ở dưới quê nhà.
Vi Vi chính là trụ cột của gia đình, mọi sinh hoạt đều dựa vào tiền lương khổng lồ ở Tống gia, cho dù Tông gia có đối xử với gia nhân tàn bạo cỡ nào nhưng chắc chắn một điều ở thành phố này không có gia đình tài phiệt nào trả lương cao hơn Tống gia đâu.
Nhận thấy sự nghèo đói đang ập tới một cách bất ngờ, Vi Vi không chịu nổi phải lê thân xác tàn tạ của mình tới chỗ quản gia già khóc lóc năn nỉ.
“Tôi không thể nghỉ việc được, cả gia đình ở quê đang chờ đợi tiền lương hàng tháng của tôi để sống, bây giờ không làm nữa tôi biết kiếm đâu ra tiền gửi về quê? Dù gì cũng là người ở lâu năm, chúng ta không còn tình thì cũng còn nghĩa, bà không thể bỏ qua lần này cho tôi sao bà quản gia?” TruyenLau.com
Nước mắt của ả ta chảy ra giàn dụa thấm ướt một khoảng đất dưới chân, đôi bàn tay chai sần cuộn tròn thành nắm đấm cố gắng kiềm chế sự run rẩy của bản thân.
Nếu như ngay từ đầu biết được kết cục thảm khốc như vậy cô ta chắc chắn sẽ không dám liều mình đi nói xấu Hàn Nhi.
Bởi vì sự ghen tức với một người mà đánh đổi mạng sống cả gia đình thì không đáng một chút nào cả.
Vi Vi bây giờ chỉ muốn quay lại khoảng thời gian ngắn ngủi trước kia, nếu như cô ta kịp suy nghĩ thấu đáo thì đã không có chuyện này xảy ra.
Quản gia già nhìn thân thể gầy gò ốm yếu đang quỳ xuống trước mặt mình thì trong lòng không có chút cảm xúc nào. TruyenLau
Bà ta lạnh lùng nâng cảm của Vi Vi lên ngang mặt với mình, sau đó hắng giọng nói.
“Cô nghĩ nếu không thể tình nghĩa cô cống hiến cho Tống gia bao nhiêu năm thì liệu bây giờ cô còn ngồi ở đây năn nỉ tôi không?”
Nghe tới đây Vi Vi cứng đờ người, có một dòng điện vừa chạy xẹt qua lưng cô ta khi nghe những lời này thốt ra từ miệng quản gia.
Bị đuổi đi đã là mức hình phạt nhẹ nhất rồi sao? “ý của bà là?”
Vi Vi không dám tin vào suy đoán của bản thân, càng ngày cô ta càng bị sự máu lạnh của ngôi nhà này dọa cho sợ chết khiếp.
.
- Chương 1: 1: Nhân Viên Quèn
- Chương 2: 2: Tống Cổ Ra Khỏi Công Ty
- Chương 3: 3: Anh Cút Ra Khỏi Cuộc Đời Của Tôi Ngay Lập Tức
- Chương 4: 4: Đừng Có Đem Tôi Ra Làm Trò Cười
- Chương 5: 5: Trở Về Nhà
- Chương 6: 6: Chỗ Ở Hạ Đẳng
- Chương 7: 7: Ẩu Đả Với Tên Điên
- Chương 8: 8: Tôi Không Phải Là Kẻ Dễ Bắt Nạt
- Chương 9: 9: Tố Chất Của Công Của Phượng
- Chương 10: 10: Câu Chuyện Năm Xưa
- Chương 11: 11: Quân Ăn Cướp
- Chương 12: 12: Con Gái Cao Quý
- Chương 13: 13: Thu Mua Tất Cả Cho Tôi
- Chương 14: 14: Bạn Tốt
- Chương 15: 15: Hắt Nước Bẩn Vào Người
- Chương 16: 16: Cô Tính Đền Bù Thiệt Hại Cho Tôi Như Thế Nào
- Chương 17: 17: Tôi Sẽ Giúp Em
- Chương 18: 18: Mang Thức Ăn Cho Cậu Chủ
- Chương 19: 19: Tôi Muốn Ăn Cơm Do Chính Tay Cô Nấu
- Chương 20: 20: Cút Ra Chỗ Khác
- Chương 21: 21: Người Do Tôi Mang Về
- Chương 22: 22: Hàn Nhi Không Phải Đứa Ngốc
- Chương 23: 23: Oắt Con
- Chương 24: 24: Người Của Tôi
- Chương 25: 25: Sự Dịu Dàng Của Tống Vu Quân
- Chương 26: 26: Nước Cờ Sai Lầm Của Tống Mỹ Nhân
- Chương 27: 27: Tống Vu Quân Bị Ốm
- Chương 28: 28: Con Không Đồng Ý
- Chương 29: 29: Bị Bắt Quả Tang
- Chương 30: 30: Tâm Điểm Của Sự Chú Ý
- Chương 31: Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
Tổng Tài Ngoài Giá Thú Sủng Vợ Tận Trời
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.