“À ông nói rằng ông cho tôi tiên ăn học sao? Có gì nhầm lẫn ở đây không vậy? Từ khi sinh Hàn Dương ra mẹ chính là người tảo tần nuôi hai chị em tôi ăn học nên người.
Chỉ có chút đồng lương ít ỏi của mẹ cộng thêm tiên làm công của tôi còn chưa đủ để ông cầm đi đánh bạc.
Ông ngoài việc ăn không ngồi rồi phá tiền của mẹ thì còn làm được gì? Bây giờ còn dám vỗ ngực tự xưng đã nuôi lớn tôi? Ông có còn liêm sỉ hay không?”
Từng câu từng chữ Hàn Nhi nói chính là con dao hai lưỡi đâm thủng tầng tự cao dày đặc trong con người của Phú Huy và cũng là thứ cứa nát trái tim yếu đuối của cô mỗi khi nhắc về người mẹ quá cố.
Nếu như ngày đó không vì thương mẹ thương em thì Hàn Nhi đã cuốn gói rời khỏi nhà từ lâu lắm rồi.
Phú Huy dựa vào việc cô không phải con ruột của lão nên tha hồ đánh đập ức h**p cô mỗi khi thua bài.
Nhiều lần gã lấy trộm tiền tiết kiệm trong nhà để nướng sạch vào bài bạc, báo hại cả gia đình phải ăn khoai trừ cơm, có khi chỉ có uống nước để sống cho qua ngày.
Khoảng thời gian khủng khiếp đó chính là nỗi ám ảnh lớn nhất của Hàn Nhi, cho tới bây giờ cô cũng không thể nào xóa nhòa đi được.
Chát! Phú Huy dùng hết sức vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của chị gái rôi xông tới giáng một cái tát thật mạnh vào Hàn Nhi.
Lực đánh quá mạnh và bất ngờ khiến cho cô không phòng bị mà ngã nhào vào tủ sách bên cạnh.
Cả người đập mạnh vào đó khiển cho tất cả sách đều rơi xuống người của Hàn Nhi. TruyenLau
Ông ta đùng đùng tức giận quát lớn.
“Đồ nghiệp chướng, đúng ra lúc đó tao không nên đón mày về từ cô nhi viện thì sẽ không phải tức chết như bây giờ.
Mẹ mày và mày toàn là một lũ đàn bà vô dụng, ngay cả việc đi kiếm tiền về cho tao ăn xài cũng không có bản lĩnh đó thì sống làm gì cho chật đất?”
Tư tưởng trọng nam khinh nữ đã thấm sâu vào máu của Phú Huy từ ngày xưa, định kiến ấy không thể nào thay đổi được.
Huống hồ lão ta đã già tới mức này rồi mà vẫn còn ôm khư khư cái suy nghĩ cổ hủ như thế thì còn có điều gì khiến cho lão hồi tâm chuyển ý? Hàn Nhi đau đớn thoát ra khỏi đống sách vở dày đặc của nhà bác Hai, suýt chút nữa đã bị đè chết bởi cái tủ gỗ to đùng này rồi.
TruyenLau
Đầu cô vừa đập mạnh vào nên bây giờ có hơi đau nhức.
Cô khó khăn đứng dậy nhìn, ánh mắt kiên định nhìn chằm chằm vào Phú Huy rồi nói.
“Nếu thế thì coi như tôi chết rồi đi, từ lần sau ông đừng có gọi điện tới làm phiền cuộc sống yên bình của tôi nữa, thế nhé.
TruyenLau.com
”
Nói xong Hàn Nhi sửa sang lại quần áo cho hoàn chỉnh trước khi ra về, cô không muốn Tống Vu Quân nhìn thấy cô trong bộ dạng không tươm tất, chắc chắn anh sẽ lại nghĩ linh tinh cho coi.
Hàn Nhi quay sang nhìn bác Hai bằng ánh mắt tru mến, giọng nói nhỏ nhẹ như một thiếu nữ, nhẹ nhàng gật đầu một cái rồi nói.
“Tới giờ cháu phải đi rồi, tạm biệt bác.
Cảm ơn bác vì những gì đã làm cho cháu.
”
Vẻ mặt của bác có chút không cam tâm khi để cho Hàn Nhi rời đi, nhưng nhìn vào hoàn cảnh hiện tại thì không làm gì khác được.
Đành phải vậy thôi.
Phú Huy ngay khi nghe thấy Hàn Nhi nói sẽ rời đi liên lập tức nhảy đổng lên như vừa ngồi trên đống lửa.
Lão ta vội vàng theo chân Hàn Nhi ra sau cửa, miệng không ngừng la hét.
“Mày không đưa thêm tiền cho tao mà đi đâu vậy đồ bất hiếu? Mau quay lại đây”.
- Chương 1: 1: Nhân Viên Quèn
- Chương 2: 2: Tống Cổ Ra Khỏi Công Ty
- Chương 3: 3: Anh Cút Ra Khỏi Cuộc Đời Của Tôi Ngay Lập Tức
- Chương 4: 4: Đừng Có Đem Tôi Ra Làm Trò Cười
- Chương 5: 5: Trở Về Nhà
- Chương 6: 6: Chỗ Ở Hạ Đẳng
- Chương 7: 7: Ẩu Đả Với Tên Điên
- Chương 8: 8: Tôi Không Phải Là Kẻ Dễ Bắt Nạt
- Chương 9: 9: Tố Chất Của Công Của Phượng
- Chương 10: 10: Câu Chuyện Năm Xưa
- Chương 11: 11: Quân Ăn Cướp
- Chương 12: 12: Con Gái Cao Quý
- Chương 13: 13: Thu Mua Tất Cả Cho Tôi
- Chương 14: 14: Bạn Tốt
- Chương 15: 15: Hắt Nước Bẩn Vào Người
- Chương 16: 16: Cô Tính Đền Bù Thiệt Hại Cho Tôi Như Thế Nào
- Chương 17: 17: Tôi Sẽ Giúp Em
- Chương 18: 18: Mang Thức Ăn Cho Cậu Chủ
- Chương 19: 19: Tôi Muốn Ăn Cơm Do Chính Tay Cô Nấu
- Chương 20: 20: Cút Ra Chỗ Khác
- Chương 21: 21: Người Do Tôi Mang Về
- Chương 22: 22: Hàn Nhi Không Phải Đứa Ngốc
- Chương 23: 23: Oắt Con
- Chương 24: 24: Người Của Tôi
- Chương 25: 25: Sự Dịu Dàng Của Tống Vu Quân
- Chương 26: 26: Nước Cờ Sai Lầm Của Tống Mỹ Nhân
- Chương 27: 27: Tống Vu Quân Bị Ốm
- Chương 28: 28: Con Không Đồng Ý
- Chương 29: 29: Bị Bắt Quả Tang
- Chương 30: 30: Tâm Điểm Của Sự Chú Ý
- Chương 31: Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
Tổng Tài Ngoài Giá Thú Sủng Vợ Tận Trời
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.