Còn Tống Vu Quân thì lẳng lặng một bên đọc sách, ánh nắng dịu nhẹ của mặt trời hắt vào trong chiếu sáng một góc nhỏ ngay chỗ Tống Vu Quân đang ngồi.
Hàn Nhi lấp ló sau cánh cửa không dám đi vào trong, trên tay có bê một khay đồ ăn do chính tay mình nấu, đồ ăn vẫn còn bốc khói thơm nghi ngút.
Cô dừng lại một lát, nấp sau cánh cửa lớn nhìn lén mọi hoạt động của Tống Vu Quân.
Hàng lông mày rậm nam tính, đôi mắt sâu thăm thẳm hút hồn, bờ môi mỏng thường được gắn mác bạc tình, làn da trắng hồng dưới ánh nắng mặt trời.
Nhìn dáng vẻ thư sinh này thì làm sao có thể nghĩ Tống Vu Quân chính là một tên giết người máu lạnh?
Làm sao có thể tưởng tượng nổi những gì mà anh đã phải trải qua trong quá khứ? Nói gì thì nói, Hàn Nhi vẫn có chút không tin được.
Thở dài một cái, cô cũng không biết mình nên đối mặt với Tống Vu Quân như thế nào nữa, hay là cứ né tránh cho an toàn? “Ai?” Tống Vu Quân có cảm giác đang bị người khác nhìn lén nên lập tức lên tiếng khiến cho Hàn Nhi đứng bên ngoài giật mình thon thót.
Tâm trạng hiện tại của Hàn Nhi như mớ bòng bong rối ren không biết phải xử lý như thế nào.
Cô vội vàng lên tiếng rồi bước vào.
“Thưa cậu chủ! Là em” Vừa dứt lời Hàn Nhi mau chóng bước vào trong với dáng vẻ hết sức năng động.
Mặc dù cơ thể đang đau nhức liên hồi nhưng vẫn phải giữ nụ cười trên môi khiến cho bầu không khí có chút gượng gạo.
Tống Vu Quân ngồi ở đó ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang dần dần tiến về phía mình thì nỗi lo trong người được thả nhẹ đôi chút.
Ánh mắt của Tống Vu Quân đối với Hàn Nhi rất đặc biệt, tuy bề ngoài lạnh lùng nhưng ánh mắt là nơi duy nhất không thể nói dối cảm xúc.
Sự dịu dàng và sỉ mê hiện rõ trong đáy mắt của người đàn ông.
Anh nhẹ nhàng nói với Hàn Nhi.
“Em đi đâu mà bây giờ mới về? Tối qua tôi đã không thấy em, sáng sớm cũng không thấy.
Em có cảm thấy bản thân đang không đúng hay không?” Tống Vu Quân có chút không vui nhắc nhở nhẹ nhàng khiến cho cô người hầu còn lại bị dọa cho ngây người, cô ta nhìn chằm chằm vào Tống Vu Quân và Hàn Nhi một hồi lâu rồi mau chóng kiếm cớ chuồn ra ngoài.
TruyenLau.com
Có đánh chết cô ta cũng không dám nghĩ sẽ có một ngày Tống Vu Quân ác ma lại trở nên dịu dàng như vậy, từng lời nói mang nghĩa trách móc trên câu chữ nhưng thái độ lại hoàn toàn khác xa một trời một vực.
Cô ta cũng nghe mọi người bàn tán về điều này nhưng lại không tin, hôm nay được tận mắt chứng kiến đúng là bị dọa cho một phen khiếp sợ.
Hàn Nhi không biết phải giải thích với Tống Vu Quân như thế nào cho đúng, không lẽ thú nhận cô bị người ta đem đi tra tấn đánh đập tới bây giờ mới được thả ra? Nếu nói như vậy sợ rằng Tống Vu Quân sẽ nổi trận lôi đình cho coi.
Hàn Nhi cúi gảm mặt xuống không dám ngẩng lên đối diện với ánh mắt của Tống Vu Quân, bàn tay nhỏ xinh vô thức chà chà vào nhau từ lúc nào.
TruyenLau.com
“Sao? Khó nói lắm à? Vậy thì không cần nói nữa.
Tạm bỏ qua cho em lần này, lần sau muốn đi đâu phải nói cho tôi biết nghe chưa?” Tống Vu Quân nhìn thấy sự đắn đo trong Hàn Nhi nên không có ý định điều tra thêm, chỉ cần Hàn Nhi không sao là anh vui rôi.
Nghĩ tới đây Tống Vu Quân nhìn xuống chân của Hàn Nhi rồi thắc mắc nói.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Sao lại mặc cái này? Không phải em nói em không thích mặc đồ dài che kín chân hay sao?” Đồng phục của người ở Tống gia có hai kiểu, một kiểu chỉ qua đầu gối một chút, loại còn lại là váy dài gần tới mắt cá chân.
Chính Hàn Nhi đã từng nói không thích mặc loại dài vì nó sẽ gây vướng víu, không tiện để làm việc.
Thể mà bây giờ lại mặc khiến cho Tống Vu Quân có chút tò mò.
“À thì…chuyện là đồng phục của em chưa khô, nên đành lấy tạm váy dài mặc vào ấy mà” Hàn Nhi mau chóng bịa ra một lý do để lấp l**m đi sự thật đằng sau chiếc váy dài.
.
- Chương 1: 1: Nhân Viên Quèn
- Chương 2: 2: Tống Cổ Ra Khỏi Công Ty
- Chương 3: 3: Anh Cút Ra Khỏi Cuộc Đời Của Tôi Ngay Lập Tức
- Chương 4: 4: Đừng Có Đem Tôi Ra Làm Trò Cười
- Chương 5: 5: Trở Về Nhà
- Chương 6: 6: Chỗ Ở Hạ Đẳng
- Chương 7: 7: Ẩu Đả Với Tên Điên
- Chương 8: 8: Tôi Không Phải Là Kẻ Dễ Bắt Nạt
- Chương 9: 9: Tố Chất Của Công Của Phượng
- Chương 10: 10: Câu Chuyện Năm Xưa
- Chương 11: 11: Quân Ăn Cướp
- Chương 12: 12: Con Gái Cao Quý
- Chương 13: 13: Thu Mua Tất Cả Cho Tôi
- Chương 14: 14: Bạn Tốt
- Chương 15: 15: Hắt Nước Bẩn Vào Người
- Chương 16: 16: Cô Tính Đền Bù Thiệt Hại Cho Tôi Như Thế Nào
- Chương 17: 17: Tôi Sẽ Giúp Em
- Chương 18: 18: Mang Thức Ăn Cho Cậu Chủ
- Chương 19: 19: Tôi Muốn Ăn Cơm Do Chính Tay Cô Nấu
- Chương 20: 20: Cút Ra Chỗ Khác
- Chương 21: 21: Người Do Tôi Mang Về
- Chương 22: 22: Hàn Nhi Không Phải Đứa Ngốc
- Chương 23: 23: Oắt Con
- Chương 24: 24: Người Của Tôi
- Chương 25: 25: Sự Dịu Dàng Của Tống Vu Quân
- Chương 26: 26: Nước Cờ Sai Lầm Của Tống Mỹ Nhân
- Chương 27: 27: Tống Vu Quân Bị Ốm
- Chương 28: 28: Con Không Đồng Ý
- Chương 29: 29: Bị Bắt Quả Tang
- Chương 30: 30: Tâm Điểm Của Sự Chú Ý
- Chương 31: Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
Tổng Tài Ngoài Giá Thú Sủng Vợ Tận Trời
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.