Từ kiêu ngạo cho tới lo sợ, cuối cùng là vẻ mặt xanh xao với cặp mặt trợn tròn lên nhìn ngược lại anh.
Có vẻ như Tống Mỹ Nhân không ngờ tới nước cờ chí mạng của Tống Vu Quân.
“Anh…
anh đừng có mà nói tầm bậy.
” “Những điều tôi nói có phải là sự thật hay không chính cô là người rõ nhất mà đúng không? Nếu không có việc gì khác thì mời cô ra ngoài cho, tôi không có hứng thú tiếp chuyện với cô” Tống Vu Quân không ngần ngại tỏ thái độ với Tống Mỹ Nhân, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi rồi chạy tới đây làm phiền anh.
Công việc thì chất cao như núi mà còn phải nghe những lời lảm nhảm răn đe của Tống Mỹ Nhân khiến anh phát bực.
Còn cô em gái cùng cha khác mẹ của anh thì dậm chân giãy đành đạch vài cái rồi quay người rời đi.
Trước khi bước ra khỏi căn phòng cũng không quên đá xéo một câu.
“Đúng là thứ con hoang.
TruyenLau
” Nói xong lập tức đóng sầm cửa một cái rất mạnh để dằn mặt Tống Vu Quân, dáng đi đỏng đảnh của cô ta chầm chậm bước xuống, nhìn thấy Vi Vi đang đứng chờ mình ở chân cầu thang, tâm trạng của cô ta càng lúc càng bực tức hơn bao giờ hết.
“Cô chủ có điều gì không vui ạ?” Một câu nói tưởng chừng như rất quan tâm tới cảm xúc của Tống Mỹ Nhân nhưng lại nhận về một cái tát đau đớn.
Chát! Khuôn mặt đang hớn hở vì nghĩ có chuyện vui liền bị Tống Mỹ Nhân tát chan chát vào mặt, cô ta hừ lạnh một cái đầy tức tối rồi chửi rủa Vi Vi không thương tiếc.
“Con khốn! Vì vài câu mách lẻo của mày làm tao bẽ mặt với Tống Vu Quân rồi mày có biết không?” Tống Mỹ Nhân không quan tâm tới vẻ ngoài hiền thục nhu mì của mình mà trực tiếp la mắng Vi Vi, cũng vì nó mà cô ta bị Tống Vu Quân đe dọa về bí mật động trời đã giấu kín mấy năm nay. TruyenLau.com
Mỗi lần nhắc tới giống như đụng vào vết ung nhọt khiến cô ta đau nhức liên hồi.
Tại sao Tống Vu Quân lại biết được? Giao dịch tình tiên chỉ có Tống Mỹ Nhân và Trương Phi Tỉnh biết, hoàn toàn không có sự xuất hiện của người thứ ba.
Trước đây cô ta chỉ nghĩ Tống Vu Quân đơn giản quy chụp tất cả loại phụ nữ với nhau nên mới mỉa mai cô ta như vậy.
TruyenLau
Nhưng không, Tống Vu Quân biết rõ người giao dịch với Tống Mỹ Nhân là ai thì làm sao có thể không chính xác được.
Không lẽ người anh trai đáng chết này của cô ta đã cho người điều tra nhất cử nhất động của Tống Mỹ Nhân rồi sao? Nếu thế thì không ổn, không ổn chút nào.
Vi Vi không hiểu lý do tại sao mình lại bị đánh, rõ ràng đã nói cho Tống Mỹ Nhân biết mọi chuyện rồi kia mà.
Đúng ra phải thưởng chứ sao lại bị đánh? Ánh mắt của ả ta ngơ ngác nhìn chằm chằm vào Tống Mỹ Nhân, tay còn lại ôm mặt che đi vết đỏ ửng trên gò má, mắt cũng rưng rưng vài phân vì đau.
“Em có nói gì sai đâu mà cô chủ đánh em?” “Mày không sai, chỉ vì tao ngứa mắt nên đánh mày” Vừa dứt câu Tống Mỹ Nhân liên vung chân đạp Vi Vi té vào tủ gỗ ở phía tay phải, sự va chạm vừa rồi làm cho ly nước lăn tới mép tủ rồi rớt xuống đất bể toang.
“Dọn dẹp cho sạch, bằng không tao chà mặt mày dưới sàn để lau sạch mảnh vỡ” Tống Mỹ Nhân bực bội rời đi để mặc cho Vi Vi đang ôm đầu đau đớn.
Ngôi nhà này không một ai là hiền từ cả, toàn là ác quỷ đội lốt người.
Vi Vi bây giờ đang than thân trách phận vì đặt niềm tin sai chỗ, đã vậy còn nghĩ Tống Mỹ Nhân sẽ là điểm tựa cho mình nên cứ hếch mặt lên trời mà đi.
Bây giờ để đám người ở nhìn thấy cảnh này thì cô ta chỉ có nước chui xuống đất cũng không hết nhục.
Hàn Nhi lững thững đi về phía bồn nước lớn phía sau ngôi biệt thự khổng [ồ, nơi này giống như một khuôn viên nhỏ bị bỏ hoang từ lâu.
Rêu xanh đã bám đầy thành bồn cũng như phía bên trong, ngay cả dưới đất cũng không buông tha.
Vì nơi này cây cối rậm rạp ít nhận được ánh sáng mặt trời nên rêu đóng thành từng mảng lớn cũng không phải là chuyện xa lạ gì.
.
- Chương 1: 1: Nhân Viên Quèn
- Chương 2: 2: Tống Cổ Ra Khỏi Công Ty
- Chương 3: 3: Anh Cút Ra Khỏi Cuộc Đời Của Tôi Ngay Lập Tức
- Chương 4: 4: Đừng Có Đem Tôi Ra Làm Trò Cười
- Chương 5: 5: Trở Về Nhà
- Chương 6: 6: Chỗ Ở Hạ Đẳng
- Chương 7: 7: Ẩu Đả Với Tên Điên
- Chương 8: 8: Tôi Không Phải Là Kẻ Dễ Bắt Nạt
- Chương 9: 9: Tố Chất Của Công Của Phượng
- Chương 10: 10: Câu Chuyện Năm Xưa
- Chương 11: 11: Quân Ăn Cướp
- Chương 12: 12: Con Gái Cao Quý
- Chương 13: 13: Thu Mua Tất Cả Cho Tôi
- Chương 14: 14: Bạn Tốt
- Chương 15: 15: Hắt Nước Bẩn Vào Người
- Chương 16: 16: Cô Tính Đền Bù Thiệt Hại Cho Tôi Như Thế Nào
- Chương 17: 17: Tôi Sẽ Giúp Em
- Chương 18: 18: Mang Thức Ăn Cho Cậu Chủ
- Chương 19: 19: Tôi Muốn Ăn Cơm Do Chính Tay Cô Nấu
- Chương 20: 20: Cút Ra Chỗ Khác
- Chương 21: 21: Người Do Tôi Mang Về
- Chương 22: 22: Hàn Nhi Không Phải Đứa Ngốc
- Chương 23: 23: Oắt Con
- Chương 24: 24: Người Của Tôi
- Chương 25: 25: Sự Dịu Dàng Của Tống Vu Quân
- Chương 26: 26: Nước Cờ Sai Lầm Của Tống Mỹ Nhân
- Chương 27: 27: Tống Vu Quân Bị Ốm
- Chương 28: 28: Con Không Đồng Ý
- Chương 29: 29: Bị Bắt Quả Tang
- Chương 30: 30: Tâm Điểm Của Sự Chú Ý
- Chương 31: Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
Tổng Tài Ngoài Giá Thú Sủng Vợ Tận Trời
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.