“Anh…anh bị điên rồi đúng không?”
Tống Mỹ Nhân tức giận tới nỗi không nói được một câu hoàn chỉnh, tay cuộn tròn lại thành nắm đấm đang chuẩn bị đi tới ra tay với Tống Vu Quân.
Toàn thân của cô ta run bần bật lên vì tức giận, ánh mắt cũng hẳn rõ lên tia máu đáng sợ.
Tống Vu Quân đúng là tên chết bầm, dám đem cô ta ra làm trò cười trước mặt nhiều người như thế này sao? Nếu không vì vài phần trăm ít ỏi trong tay thì Tống Mỹ Nhân đã cho người thủ tiêu tên anh trai thối tha này từ lâu rồi.
Không để anh ta tự đắc ngồi đây đâu.
“Tình thần của tôi đang ở trạng thái bình thường, chỉ riêng có ai đó đang nổi cơn tanh bành không có chỗ phát tiết ra mà thôi.
”
Nụ cười nhàn nhạt xuất hiện trên môi Tống Vu Quân, mọi chuyện đang xảy ra trước mắt dường như đang ủng hộ cho dự án của anh thì phải, càng ngày càng có nhiều lý do khiến anh sống chết cũng phải làm được.
Tống Hùng Anh đập mạnh tay xuống bàn tỏ vẻ uy quyền, ông ta cũng không thể tin được đứa con trai trời đánh của mình lại có thể bày tỏ thái độ ra mặt như vậy.
Liếc mắt một cái, ông ta lên tiếng.
“Có phải mày có ô dù to lớn lắm nên mới dám ra vẻ với tao đúng không?”
“Ô dù thì ai mà không có? Chỉ có điều có được một cách quang minh chính đại hay là lén lút đi cửa sau?”
Từng câu từng chữ như con dao sắc bén cứa vào thâm tâm của Tống Mỹ Nhân, không nói thì không sao nhưng mỗi khi mở miệng ra Tống Vu Quân phải châm chọc cô ta vài lần mới bõ tức thì phải.
Tống Mỹ Nhân không nhịn được nữa mà cất giọng chửi mắng Tống Vu Quân.
“Đô thứ con hoang vô liêm sỉ, cho anh bước một chân vào đây đã là ân huệ lớn nhất của anh rồi.
Vậy mà còn dám lên mặt dành gia sản với tôi sao? Ba thật là sai lầm khi để anh ta đến với cuộc đời này, đúng ra phải b*p ch*t từ khi biết tin con mụ dơ bẩn kia mang thai”
Nghĩ tới thôi cũng tức điên cả người.
Tống Mỹ Nhân thừa nhận cô không phải là con trai nên không thể đường đường chính chính ngồi vào vị trí cao nhất của Tống thị, cũng không có năng lực nghiệp vụ nhiều như Tống Vu Quân, nhưng xét cho cùng cô mới là đứa con của Tống Hùng Anh được pháp luật công nhận về mặt pháp lý.
Tống Vu Quân chỉ là con hoang, không được phép ghi tên vào gia phả nhà họ Tông.
Không gian bỗng nhiên chìm vào yên lặng sau câu nói của Tống Mỹ Nhân, đám người ở thì trổ mắt nhìn nhau không biết phải xử lý như thế nào, Tống Hùng Anh thì tức giận không thèm nhìn mặt ai, còn Tống Mỹ Nhân cứ như bà thím bán cá người chợ la oang oang cái miệng lên, hoàn toàn không chú ý tới hình tượng của bản thân.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Một lúc lâu sau, Tống Vu Quân mới lên tiếng.
“Tôi biết mình được sinh ra từ một sự cố, tôi biết mình là đứa không được pháp luật công nhận, tôi biết mình là con hoang.
Nhưng đảm bảo nhân cách của tôi cao hơn một con đ**m như cô. Nguồn copy từ TruyenLau.com
”
Chát! Tống Mỹ Nhân không ngần ngại đi tới tát cái bốp vào mặt Tống Vu Quân.
Dám làm cô ta mất mặt với đám người ở sao? Dám nói cô ta là một thứ hàng thấp kém như vậy à? Nếu có làm thì cô ta cũng là hạng sang, hạng thương gia, không phải cứ muốn là có thế leo lên giường được.
Cú tát bất ngờ khiến cho Tống Vu Quân không chút phòng bị mà ăn trọn cả cái.
TruyenLau
Khuôn mặt lạnh nhạt vẫn giữ nguyên từ trước không thay đổi bất kì cảm xúc nào.
.
- Chương 1: 1: Nhân Viên Quèn
- Chương 2: 2: Tống Cổ Ra Khỏi Công Ty
- Chương 3: 3: Anh Cút Ra Khỏi Cuộc Đời Của Tôi Ngay Lập Tức
- Chương 4: 4: Đừng Có Đem Tôi Ra Làm Trò Cười
- Chương 5: 5: Trở Về Nhà
- Chương 6: 6: Chỗ Ở Hạ Đẳng
- Chương 7: 7: Ẩu Đả Với Tên Điên
- Chương 8: 8: Tôi Không Phải Là Kẻ Dễ Bắt Nạt
- Chương 9: 9: Tố Chất Của Công Của Phượng
- Chương 10: 10: Câu Chuyện Năm Xưa
- Chương 11: 11: Quân Ăn Cướp
- Chương 12: 12: Con Gái Cao Quý
- Chương 13: 13: Thu Mua Tất Cả Cho Tôi
- Chương 14: 14: Bạn Tốt
- Chương 15: 15: Hắt Nước Bẩn Vào Người
- Chương 16: 16: Cô Tính Đền Bù Thiệt Hại Cho Tôi Như Thế Nào
- Chương 17: 17: Tôi Sẽ Giúp Em
- Chương 18: 18: Mang Thức Ăn Cho Cậu Chủ
- Chương 19: 19: Tôi Muốn Ăn Cơm Do Chính Tay Cô Nấu
- Chương 20: 20: Cút Ra Chỗ Khác
- Chương 21: 21: Người Do Tôi Mang Về
- Chương 22: 22: Hàn Nhi Không Phải Đứa Ngốc
- Chương 23: 23: Oắt Con
- Chương 24: 24: Người Của Tôi
- Chương 25: 25: Sự Dịu Dàng Của Tống Vu Quân
- Chương 26: 26: Nước Cờ Sai Lầm Của Tống Mỹ Nhân
- Chương 27: 27: Tống Vu Quân Bị Ốm
- Chương 28: 28: Con Không Đồng Ý
- Chương 29: 29: Bị Bắt Quả Tang
- Chương 30: 30: Tâm Điểm Của Sự Chú Ý
- Chương 31: Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
Tổng Tài Ngoài Giá Thú Sủng Vợ Tận Trời
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.