Nếu như hôm nay không có Hoàng Sơn bên cạnh giải thích thì người bị đánh sông dở chết dở chính là Hàn Nhi rồi.
Tống Mỹ Nhân không muốn đánh người không có tội, chỉ vì nghe lời xúi dục của Vi Vi mà năm lần bảy lượt ra tay tàn nhẫn với đứa người ở mới tới.
Chắc hẳn lúc đó con khốn Vi Vi đang rất vui mừng vì lừa được Tống Mỹ Nhân.
Nghĩ tới đây máu điên trong người cô ta lại sục sôi lên, cố gảng vùng vẫy thoát ra khỏi cánh tay lực lưỡng của đám gia nhân để lao tới chỗ Vi Vi.
“Có gì bình tĩnh nói, thân là đại tiểu thư của Tống gia mà lại cư xử như vậy sao? Còn đòi giết người ta nữa.
Cô coi như vậy có được hay không?”
Quản gia già gõ gậy xuống đất ra uy, ánh mắt nghiêm túc nhìn vào Tống Mỹ Nhân, giọng nói có phân cứng rắn, giống như đang dạy dỗ một đứa trẻ cách cư xử vậy đó.
“Có gì không được? g**t ch*t nó rồi đem xác vứt ra ngoài cho cá ăn thịt, con khốn này không được phép sống ở đây nữa.
Bà biết nó lừa tôi bao nhiêu lần rồi không?”
“Giết người? Cô nói dễ nghe như vậy sao? Cô có bản lĩnh giết người thì tôi sẽ phi tang xác cho cô.
Dừng lại ở đây được rồi”
Quản gia già hừ lạnh một cái, bà ta chán nHàn Nhin Tống Mỹ Nhân không kiểm soát được bản thân mà phát rồ lên như một bà điên.
Còn dám mở miệng nói giết người.
Có cho cô ta mười lá gan cũng không dám làm chuyện tày trời như thế.
Thở dài một cái, bà ta ra lệnh cho đám gia nhân: “Đưa tiểu thư lên phòng nghỉ ngơi, mọi chuyện ở đây để ta giải quyết”Ngay lập tức Tống Mỹ Nhân được hai người đàn ông lực lưỡng hộ tống rời đi.
Tuy vẫn chưa hả giận nhưng quản gia già đã làm cô ta mất hứng, Tống Mỹ Nhân không muốn quậy phá thêm nữa.
Cô ta vừa đi vừa quay đầu lại nhìn, thấy Vi Vi thân tàn ma dại nằm bất động dưới bùn đất mới hả dạ rời đi.
Quản gia già mang một xô nước lạnh tới tạt thẳng vào cơ thế đang nằm dưới đất.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ngay lập tức cơ thể của Vi Vi rùng mình lên một cái, cô ta mở he hé mắt ra nhìn mọi thứ xung quanh, liếc thấy ánh mắt nghiêm nghị của quản gia già đang trừng mắt nhìn mình, cô ta khiếp sợ quá đành nhắm tịt mắt lại như chưa nhìn thấy gì.
“Mở to con mắt đó ra mà nhìn, còn dám nhằm coi chừng tôi móc mắt cô ra”
Ai nói thì có thể không tin chứ quản gia mà đã nói thì chắc chắn dám làm, nhìn vào địa vị của bà ta ở Tống gia liền có thể hiểu được, để trụ vững ở đây suốt mấy chục năm thì chắc chắn không phải là người bình thường, ngay cả Tống Mỹ Nhân cũng phải kiêng nể vài phần.
Vi Vi tuyệt đối không dám cãi nửa lời, vội vàng ngồi bật dậy rồi la oai oái. Website TruyenLau.com
“Tôi mở tôi mở, xin đừng móc mắt của tôi.
”
Bộ dạng người không ra người, ngợm chả ra ngợm khiến cho bà ta càng thêm chán ghét, bà ta không ngờ rằng Vi Vi vốn là một người ở trung thành và giỏi giang, luôn luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao mà bây giờ lại bị đánh tới mức sống dở chết dở với cái lý do rất chỉ là nhảm nhí.
Tội ghen ăn tức ở với người khác lại còn mượn chính tay của chủ nhà thì đúng là tội tày đình không thể tha thứ được. Website TruyenLau.com
Vi Vi cũng cảm thấy có điều gì không lành liền lập tức lết tới chỗ đứng của quản gia, ôm chân bà ta rồi gào khóc thảm thiết, vừa nói vừa nấc cụt khiến cho câu văn đứt quãng không hoàn chỉnh.
.
- Chương 1: 1: Nhân Viên Quèn
- Chương 2: 2: Tống Cổ Ra Khỏi Công Ty
- Chương 3: 3: Anh Cút Ra Khỏi Cuộc Đời Của Tôi Ngay Lập Tức
- Chương 4: 4: Đừng Có Đem Tôi Ra Làm Trò Cười
- Chương 5: 5: Trở Về Nhà
- Chương 6: 6: Chỗ Ở Hạ Đẳng
- Chương 7: 7: Ẩu Đả Với Tên Điên
- Chương 8: 8: Tôi Không Phải Là Kẻ Dễ Bắt Nạt
- Chương 9: 9: Tố Chất Của Công Của Phượng
- Chương 10: 10: Câu Chuyện Năm Xưa
- Chương 11: 11: Quân Ăn Cướp
- Chương 12: 12: Con Gái Cao Quý
- Chương 13: 13: Thu Mua Tất Cả Cho Tôi
- Chương 14: 14: Bạn Tốt
- Chương 15: 15: Hắt Nước Bẩn Vào Người
- Chương 16: 16: Cô Tính Đền Bù Thiệt Hại Cho Tôi Như Thế Nào
- Chương 17: 17: Tôi Sẽ Giúp Em
- Chương 18: 18: Mang Thức Ăn Cho Cậu Chủ
- Chương 19: 19: Tôi Muốn Ăn Cơm Do Chính Tay Cô Nấu
- Chương 20: 20: Cút Ra Chỗ Khác
- Chương 21: 21: Người Do Tôi Mang Về
- Chương 22: 22: Hàn Nhi Không Phải Đứa Ngốc
- Chương 23: 23: Oắt Con
- Chương 24: 24: Người Của Tôi
- Chương 25: 25: Sự Dịu Dàng Của Tống Vu Quân
- Chương 26: 26: Nước Cờ Sai Lầm Của Tống Mỹ Nhân
- Chương 27: 27: Tống Vu Quân Bị Ốm
- Chương 28: 28: Con Không Đồng Ý
- Chương 29: 29: Bị Bắt Quả Tang
- Chương 30: 30: Tâm Điểm Của Sự Chú Ý
- Chương 31: Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
Tổng Tài Ngoài Giá Thú Sủng Vợ Tận Trời
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.