Nói xong, định lại gần Nam Nhiễm.
Bốp một tiếng
Nam Nhiễm dùng sức đánh lên cổ hắn.
Đánh ngất người.
Nói thầm một câu
"Lỡ như không lọt ra Dạ minh châu nhỏ.
Thì cũng không nhét trở về được."
Cô nói xong
Mí mắt phút chốc liền rũ xuống.
Sau đó.
Duỗi tay ôm lấy Nguyễn Mặc đã ngất đi.
······
Trải qua vài lần trước đó.
Nguyễn Mặc đã thoáng ý thức được Nam Nhiễm không bằng lòng.
Vừa mới bắt đầu.
Hắn có hơi sốt ruột. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Luôn cảm thấy Nam Nhiễm sẽ rời khỏi chính mình.
Cho đến khi thời gian trôi qua lâu rồi.
Phát hiện dường như cô cũng không có dấu hiện muốn rời đi. Website TruyenLau.com
Mỗi ngày cùng nhau ngủ.
Cùng nhau tỉnh lại.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hắn bất đắc dĩ.
Thôi.
Từ từ tới.
Không nóng nảy.
Dù sao quãng đời còn lại còn rất dài.
Chỉ cần cô vẫn luôn ở đây.
Dù thế nào, đều là tốt.
5 năm sau.
Nguyễn Mặc cùng Nam Nhiễm cùng nhau ra ngoài đi du ngoạn.
Chết vào một tai nạn trên không.
Đúng là ngày mà nguyên thân Nam Nhiễm qua đời.
·······
【 Tích tích tích ------ đang đưa vào thế giới cổ tích. 】
Nam Nhiễm mở to mắt.
Đây là câu đầu tiên nghe được.
Bên tai quanh quẩn tiếng sóng biển.
Một làn sóng đánh lên bờ cát.
Đánh vào mắt cá chân Nam Nhiễm.
Nàng ngồi dậy.
Cúi đầu đánh giá.
Tóc màu rong biển.
Thật dài, gợn sóng uốn lượn đến tận eo.
Sợi tóc bị nước biển làm ướt.
Nàng nằm trên một bờ cát.
Cánh tay trắng nõn mảnh khảnh.
Xuyên qua một vùng cát trũng.
Có thể nhìn thấy rõ ràng hình dáng khuôn mặt này.
Con ngươi đen nhánh.
Mũi cao.
Môi anh đào, tản ra ánh sáng.
Trên người nàng mặc một bộ váy dài màu lam trễ ngực.
Dài đến tận mắt cá chân.
Cho dù hiện tại nàng ngồi trên mặt đất, cong eo.
Nhưng vẫn có thể nhìn ra được, thân thể này trước lồi sau vểnh, rất có vốn liếng.
Đây là thân thể từ sợi tóc đến đầu ngón chân đều tinh xảo không thể bắt bẻ được.
Nàng há mồm, đang định nói chuyện
"Ớ ớ ớ ······"
Bộ dáng rất đẹp,
Đáng tiếc.
Là cái người câm.
Nam Nhiễm đứng lên.
Chuẩn bị rời khỏi bờ cát, ngồi lên tảng đá.
Chỉ là.
Nàng vừa bước ra một bước,
Liền dừng lại.
Cúi đầu.
Lông mi đen dài chớp động.
Che khuất tối tăm trong mắt Nam Nhiễm.
Đây là cái thân thể rách nát gì vậy?
Không biết nói thì thôi đi.
Sao ngay cả đi đường cũng đau?
Còn đang suy nghĩ.
Nàng lại bước ra một bước.
Loại đau đớn này như bước trên mũi dao, cả chân đều bị xé rách ra.
Làm nàng hơi dừng lại.
Nàng rũ con ngươi.
Mặt không đổi sắc.
Tiếp tục đi về phía trước.
Đi mãi tới cục đá bên kia, ngồi xuống.
Hất mái tóc ướt nhẹp của mình ra phía sau.
"Tiểu Hắc"
【 Ký chủ, đây đây.
Khụ khụ.
Ký chủ.
Hiện tại thân thể của cô rất suy yếu.
Phải nghỉ ngơi thật tốt. 】
"Ông đây còn cần ngươi nói sao."
Bàn tay tinh tế trắng nõn, đè lên tảng đá kia.
Rắc.
Đem một góc của tảng đá bẻ xuống.
Tiểu Hắc Long vội vàng mở miệng,
【 Leng keng, ký chủ, xin tiếp nhận ký ức. 】
Thân thể này, tên Nam Nhiễm.
Là một nhân ngư* sống trong biển.
*Nhân ngư: Người cá
Sau đó.
Trong một trận sóng gió lớn trên biển, cứu một nam tử nhân loại.
Nguyên thân nhất kiến chung tình.
Yêu đến mức không thể tự kềm chế.
Tự nguyện cùng nữ vu trao đổi.
Dùng thanh âm êm tai tuyệt mĩ của mình.
Đổi lấy một đôi chân hoàn mĩ không tỳ vết của nhân loại.
Theo điều kiện trao đổi.
Khi nàng bước đi trên đất bằng, mỗi bước đi đều như đang bước trên mũi dao, vĩnh viễn đau đớn.
Nhưng nguyên thân nguyện ý trả một cái giá đắt như vậy.
Nam Nhiễm rũ mắt nghe.
Hỏi một câu
"Sau đó?"
Tiểu Hắc Long nãi thanh nãi khí
【 Sau đó nàng ấy chết rồi. 】
Nói xong.
Rắc.
Nam Nhiễm lại bẻ thêm một mảnh lớn từ cục đá.
Tiểu Hắc Long cảm thấy hình như mình nói sai gì đó rồi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
Xuyên Nhanh: Đại Lão Lại Sắp Sụp Đổ Rồi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.