Hắn hơi khom người, ôm Nam Nhiễm.
Đi vào trong sơn động.
Sơn động này nhìn từ bên ngoài giống như một ngọn núi, không hề thấy bất kỳ cửa vào trong núi nào.
Nhưng khi tới gần, trong nháy mắt, hai người đã ở trong núi.
Giống như ảo thuật vậy.
Khi vào bên trong.
Đáng lẽ bên trong hẳn là tối thui, nhưng bây giờ lại sáng giống như ban ngày vậy.
Khiến người ta không mở mắt ra được.
Dõi mắt nhìn lại, là từng chồng từng chồng dạ minh châu lớn bằng bàn tay, giống như ngọn núi nhỏ vậy.
Chất thành đống ở mọi ngóc ngách.
Không chỉ có dạ minh châu, ở trên vách tường, trên mặt đất cũng được khảm tất cả các loại trân châu đá quý.
Chói tới khiến cho người ta không thể mở mắt được.
Nếu nói về phong cách trang trí của nơi này.
Vậy cũng chỉ có thể hình dung bằng một từ, tục.
TruyenLau
th* t*c.
Không có một chút
Tất cả đều là dây truyền trân châu, kim cương lớn, đá quý khảm nạm tạo thành một ngai vàng.
Vân vân các loại. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tùy tiện đá một cái dưới chân, cũng là một viên lam ngọc.
Cái này gọi là th* t*c mà tao nhã.
Nhìn vào nơi nay.
Nam Nhiễm khẽ mở mắt, giống như là mở ra cánh cửa của thế giới mới vậy. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Oa, viên kim cường trông như vô dùng này, để ở đây có thể sáng hơn.
Viên trân châu lớn này đặt ở đây, đúng là trông rất đẹp.
Giao nhân đi một bước đều đau vào cốt tủy, lúc này giống như là không cảm giác được đau đớn nữa vậy.
Trực tiếp từ trên người Tây Nặc nhảy xuống.
Đi xung quanh nhìn.
Đi tới rồi lại dừng lại nhìn một chút, định đem viên dạ minh châu lớn treo ở trên tường kia bỏ túi mang đi.
Hệ thống nhìn bộ dạng không còn chút tiền đồ nào của ký chủ, che mặt.
[Ký chủ, chân ngài không đau sao? ]
Nam Nhiễm nhìn về phía viên dạ minh châu kia đừng nhìn nửa ngày.
"Viên châu này thật lớn.
Phải mang đi."
Cũng không biết lời này của nàng là nói với hệ thổng hay là tự mình lẩm bẩm.
Hệ thống cũng cảm thấy thần kì.
Hóa ra dạ minh châu không những có thể tỏa sáng, mà còn có thể làm giảm đau.
Khi Nam Nhiễm thành công lấy được viên dạ minh châu kia từ trên tường xuống.
Ôm vào trong ngực.
Tây Nặc lãnh đạm mở miêng.
"Gấp cái gì, đều là của nàng."
Hành động đem giấu viên dạ minh châu của Nam Nhiễm liền dừng lại.
Nàng đừng thẳng người, nhìn xung quanh.
Mới vừa nãy còn giống như một tên trộm.
Vào lúc này nàng giống như một nữ vương đi tuần tra đất nước của mình vậy.
Tay trái cầm dạ minh châu lớn, tay phải cầm dạ minh châu nhỏ.
Sau đó, gật đầu một cái.
Trông rất vui vẻ.
Tư thái này không duy trì được bao lâu.
Nam Nhiễm bắt đầu ngồi xổm xuống, ôm dạ minh châu cẩn thận đếm.
Lẩm bẩm trong lòng.
Một cái, hai cái, ba cái, bốn cái, năm..
Chân mày Tây Nặc cau lại.
Hình ảnh này, có chút quen mắt.
Hình như lần thứ hai bọn họ gặp mặt.
Ở trong kho ở tầng hầm của cung diện.
Nàng cũng ngồi xổm ở đó đếm dạ minh châu.
Nhưng mà khi đó, Tây Nặc không cảm thấy giao nhân nhỏ này thuận mắt.
Chỉ cảm thấy đồ của mình bị người khác đụng vào, hắn ngại bẩn, nên hủy diệt tất cả những viên dạ minh châu bị nàng đụng vào.
Bây giờ nhìn nàng cúi đầu cẩn thận, nghiêm túc giống dáng vẻ trong quá khứ.
Lạnh lùng trong mắt hắn dần tản đi.
Cùng một giao nhân.
Đều đếm dạ minh châu giống nhau.
Bây giờ nhìn lại, thật sự càng nhìn càng thuận mắt.
Cũng may.
Giao nhân nhỏ này là của hắn.
Coi như nàng ấy vì tên vương tử kia đổi duôi thành hai chân thì thế nào?
Hắn có nhiều dạ minh châu nhất trên thế giới này.
Muốn lừa gạt nàng đến cũng có thể.
Nhưng mà..
Cắt đuôi đổi chân.
Hắn nắm chặt quyền.
Toàn thân lạnh như băng, thậm chí so với lúc nãy còn tệ hơn.
Tên vương tử đó thật sự rất chướng mắt.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
Xuyên Nhanh: Đại Lão Lại Sắp Sụp Đổ Rồi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.