Châm chọc ra tiếng
"Không nghĩ tới thuốc kia thật sự rất có tác dụng. Chỉ cho ngươi uống một chén trà, thế nhưng lại có thể hủy đi Kim Đan của ngươi."
Tiếng nói vừa rơi xuống.
"Ha ha ha ha ha"
Lại là một mảnh vui cười.
Nam gia là đại gia tộc.
Từ nhỏ đến lớn, tất cả đều đã quen sống trong nhung lụa.
Thị phi thiện ác cái gì đó, tựa hồ cũng không có nhận thức được.
Một nữ tử trong đó nhẹ nhàng đánh Nam Tiểu Lục một cái.
Ý bảo hắn ta không nên ngay cả việc này cũng nói ra.
Nam Tiểu Lục cũng không để ý
TruyenLau.com
"Hiện giờ cha ta là gia chủ. Ở trong cái nhà này, ta chính là lớn nhất. Chỉ là hủy đi Kim Đan, cũng không phải là muốn mạng của ả. Về sau, cứ coi như là Nam gia nuôi dưỡng thêm một con chó."
Nam Tiểu Lục càng nói càng kiêu căng ngạo mạn.
Hắn ta và Nam Lăng là cùng một mẹ sinh ra.
Tính ra hắn ta cũng là con trai trưởng.
Từ sau khi trở thành con trai trưởng, chung quanh nịnh nọt quá nhiều.
Website TruyenLau.com
Thế cho nên hắn ta hành sự càng ngày càng không biết nặng nhẹ.
Rõ ràng tất cả mọi người ở đây đều biết chuyện Nam Tiểu Lục hạ độc hủy đi Kim Đan của nguyên thân.
Bọn họ không ngăn cản, ngược lại còn ngồi xem kịch. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nguyên thân là thiên tài tu luyện của Nam gia.
Kẻ nào cũng đang chờ xem một ngày nguyên thân bị rơi đài.
Đôi môi đỏ của Nam Nhiễm kéo lên nụ cười.
Biếng nhác.
Buổi sáng hôm nay vừa mới ra cửa, không nghĩ tới lại gặp được việc này.
Nàng chậm rãi mở miệng
"Tinh Chỉ."
Tinh Chỉ tiến lên một bước
"Có nô tì!"
Nàng ấy nghe được cảm thấy cực kỳ tức giận.
Không nghĩ tới những kẻ này lại có thể đối xử tàn nhẫn với tiểu thư như vậy
Quan trọng hơn bọn họ đều là thân thích trong một nhà!
Nam Nhiễm rũ mắt
"Đánh gãy chân bọn họ. Một kẻ cũng đừng hòng chạy."
Tinh Chỉ vừa nghe, chớp mắt hơi do dự.
Nhưng lại tưởng tượng, xác thật là phải giáo huấn bọn họ một lần.
Đánh gãy chân, về sau còn có thể nối lại.
Sự đau đớn này muốn khiến cho bọn hắn phải nhớ kỹ.
Tinh Chỉ gật đầu
"Vâng!"
Năm người này tuy rằng đều có tu vi.
Nhưng ở trước mặt Tinh Chỉ, căn bản chỉ như mèo cào.
Tinh Chỉ cầm một cây trường côn trong tay.
Phanh phanh phanh, vài tiếng hạ xuống.
Năm người đều hô to đau đớn mà ngã xuống đất.
Nam Nhiễm hoạt động cổ một chút.
Nàng đi đến trước mặt Nam Tiểu Lục.
Khom lưng, rút ra chút thủ bên hông hắn ta.
Thanh chủy thủ này có bề ngoài thật đẹp.
Mặt trên còn được khảm đá quý.
Hoa văn sinh động như thật.
Nam Nhiễm rút đao ra tới.
Phản chiếu sườn mặt của nàng.
Giây tiếp theo, nàng nhấc chân dẫm lên ngực Nam Tiểu Lục.
Nam Tiểu Lục hoảng sợ.
"Ngươi.. ngươi.. ngươi muốn làm gì?"
Nam Nhiễm chớp chớp mắt nhìn hắn.
Lệ chí nơi đuôi mắt càng thêm mị hoặc
"Đào Kim Đan nha."
Giọng nói chậm rãi.
Một đao liền thọc xuống bụng hắn.
"..."
Tiếng kêu thê thảm vang vọng, làm đàn chim kinh hoảng bay tán loạn.
Máu bắn lên trên mặt người bên cạnh.
Nàng ta bị dọa đến hôn mê bất tỉnh.
Nhưng trái lại là Nam Nhiễm, nhìn qua rất nhàn nhã.
Dao nhỏ trong tay nàng không ngừng thọc quấy trong bụng Nam Tiểu Lục.
Một phát lại một phát.
Máu chảy đầy đất.
Sợ tới mức mấy kẻ còn thanh tỉnh đang quỳ trên mặt đất không ngừng bò ra bên ngoài.
Vừa bò bò vừa kêu cứu mạng.
Cuối cùng.
Kim Đan bị nàng hung ác đào ra.
Một hạt châu nhỏ màu vàng.
Thời điểm vừa thoát ly khỏi thân thể, nháy mắt trở nên ảm đạm không ánh sáng.
Nam Nhiễm một tay đầy máu cầm hạt châu kia.
Đặt trong tay nhìn một lát.
Giây tiếp theo, nàng bẻ miệng Nam Tiểu Lục ra.
Nhét hạt châu vào trong miệng của hắn ta.
Sắc mặt hắn ta tái nhợt, vẻ mặt hoảng sợ.
Bóp cằm, khép miệng hắn ta lại.
Nghe được một tiếng rắc thanh thúy truyền ra từ trong miệng hắn ta.
Kim Đan nứt ra.
Nam Nhiễm nhéo nhéo cằm hắn ta.
"Thích Kim Đan như vậy, ta liền để cho người tự ăn Kim Đan của chính mình. Cảm thấy vui không?"
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
Xuyên Nhanh: Đại Lão Lại Sắp Sụp Đổ Rồi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.