Editor: Howaito Sakura
Màu vàng trong mắt Tây Nặc dần dần tiêu tán, lại khôi phục con ngươi màu đen. Hắn nắm lấy con ốc biển kia, bỗng nhiên thổi nó.
Hơn mười giây sau, Nam Nhiễm vừa chạy đi thở hổn hển xuất hiện trước mắt hắn. Nàng nhìn hắn, lại nhìn con ốc vàng.
Hừ.
Ngày hôm qua lúc nàng đói nên đã ăn luôn con ốc vàng này. Nếu không phải chủ nhân thổi ốc biển thì thanh âm của nó sẽ gọi chủ nhân từ phương xa trở về.
Ừm.
Không có sai.
Ốc biển chính là tín vật đính ước của tình lữ giao nhân, đại biểu cho việc ta nguyện ý đưa ra vật quý trọng nhất của ta, quyết định ở bên ngươi. Nhưng đây là lại là chuyện bí ẩn nhất trong tộc giao nhân. Bọn họ ở sâu trong biển, không thể nào có sinh vật khác biết được.
Tây Nặc nắm con ốc biển kia, từng bước đi tới trước mặt Nam Nhiễm, khóe môi gợi lên độ cong cực nhỏ.
"Xem ra lão giao nhân kia quả thật không gạt ta."
Nàng chống vào cây, chạy quá nhanh, thân thể không thể khống chế.
Thật mệt mỏi.
Hắn tính tìm nàng tính sổ.
Vậy kết quả thì sao?
Đồng chí Nam Nhiễm giống như giật mình chưa tỉnh ngủ, nhìn thấy hắn đi tới liền trực tiếp dựa vào người hắn. Đầu nàng đang đổ đầy mồ hôi.
"Đợi ta hạ nhiệt độ đã, nghỉ một lát."
Nàng vừa nói vừa liên tiếp dùng sức ôm hắn, một bộ dạng dù như thế nào cũng sẽ không buông tay.
Tây Nặc đứng tại chỗ, không hề nhúc nhích. Hắn khép mắt, lần nữa xác nhận giao nhân này quả thật không sợ hắn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trên thế giới này vậy mà có giao nhân không sợ hắn.
Ừm.
Không đúng.
Không ngờ trên thế giới này tồn tại sinh vật không sợ hắn.
Cũng thật thần kỳ. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tây Nặc vươn tay, ngón tay thon dài đặt trên trán nàng, ý muốn đẩy nàng ra. Nam Nhiễm quyết không buông tay.
"Ta không chịu."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dạ minh châu này thật sự rất kỳ quái. Không phải là hắn thổi ốc biển gọi nàng tới sao? Hiện tại nàng đến rồi, còn muốn đẩy nàng ra? Thích muốn chết còn bày đặt từ chối? Muốn nàng đối xử với hắn tốt hơn sao?
Nàng bày ra bộ dạng khiến ngươi không còn cách nào đối phó ta.
"Được rồi, ta thừa nhận, ngươi là viên dạ minh châu ta thích nhất."
Hắn nhướn mày, nàng thật sự là giao nhân tự kỷ nhất hắn từng gặp. Trước đó không có ai có thể làm được vậy.
Hắn chọc vào ót nàng, nhắc nhở: "Ngươi tìm được vòng nguyệt quế của thần rừng, ngươi sẽ có được viên dạ minh châu sáng nhất."
Những chuyện trước đó, tạm không đề cập tới. Chuyện này mới là việc cấp bách. Về phần nàng cắn hắn --- hắn nhất định nhớ rõ.
Hai người cứ duy trì tư thế như vậy, bất tri bất giác, mặt trời đã mọc.
Thánh Á không tìm thấy tiên tử trong phòng, liền chạy ra bên ngoài tìm kiếm xung quanh, cuối cùng ở trong rừng cây gặp được tiên tử. Ở giữa sương mù, nàng hìn như thấy một nam nhân mặc áo đen đang ôm tiên tử.
"Ủa?"
Nàng xoa mắt mình, đến gần xem, phát hiện tiên tử đang tựa vào một cây đại thụ mà ngủ.. Thánh Á sau khi trải qua suy nghĩ và tự thuyết phục một lần, lập tức liền cảm thấy đau lòng. Đêm qua nhất định là tiên tử đã dùng tiên pháp của mình giúp đỡ người khác. Thánh Á thật cẩn thận dựa vào cây, lưng vừa đụng, Nam Nhiễm bỗng nhiên mở mắt. Con ngươi tối đen, u ám nhìn chằm chằm người đang ở gần mình. Đến khi nhìn thấy là Thánh Á, nàng lại nhắm hai mắt lại.
Thánh Á hơn nửa ngày mới phản ứng lại.
Vừa nãy --- là tiên tử đang nhìn nàng đúng không?
Nhưng tại sao, vừa nãy nàng lại thấy lạnh cả người?
Ừm.
Ảo giác.
Nhất định là ảo giác rồi.
Sau khi nghĩ thông, Thánh Á bế tiên tử lên, ôm trở về phòng.
Giấc ngủ này của Nam Nhiễm, ngủ thật sự rất lâu, từ khi tờ mờ sáng đến tận khi hoàng hôn.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
Xuyên Nhanh: Đại Lão Lại Sắp Sụp Đổ Rồi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.