Cho tới khi một vật nào đó va vào thì mới khôi phục tinh thần lại.
Nàng run rẩy chống chân rồi đứng dậy, đưa tay lau quệt y phục hai lần. Sau đó cúi đầu xuống nhặt đồ, đưa nó cho Nam Nhiễm. Tuy người con gái kia bị bịt mắt, nhưng nàng vẫn biết rằng Nam Nhiễm làm rơi thứ gì nên việc trả lại rất là chính xác.
Hẳn đây là người dã tu luyện,
Nam Nhiễm đưa tay ra nhận lại sợi dây chuyền, nàng vốn phải rời đi. Nhìm thoáng qua người con gái kia, cuối cùng lại ngồi ở trên bậc thang, gỡ bỏ giấy bọc ngoài của đồ ăn.
Rũ mắt xuống, môi đỏ mọng, bộ dạng tản mạn nói:
"Này, đừng cầu Bồ Tát nữa, cầu ta đi."
Xem ra thứ này phải đưa lại rồi.
Người con gái định rời đi thì choáng váng, môi run rẩy nói:
"Người.."
Nam Nhiễm xé một miếng đùi gà cắn một miếng rồi nói:
"Ngươi cầu xin Bồ Tát rồi, nàng ấy không ra giúp ngươi sao?"
Tiểu Đào mắt trợn tròn nhìn tiểu thư, từ khi nào tiểu thư lại vô lễ tới vậy?
Tiểu Hắc long vội vàng mở miệng nói:
"Ký chủ à, Bồ Tát không phải người mà là thần linh, là tín ngưỡng sẽ cứu con người thoát khỏi bể khổ."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nam Nhiễm nghe hệ thống giải thích như vậy, lại đi tới bên người phụ nữ kia. Điều đó không phải sẽ giúp nàng thoát khỏi bể khổ sao?
Môi người phụ nữ kia run rẩy nói:
"Ta, ta.."
Nàng ấy hướng mặt tới Nam Nhiễm dường như có gì đó muốn nói nhưng lại thôi. Rõ ràng không thể nhìn thấy ánh mắt của nàng ấy, nhưng Tiểu Đào lại có thể cảm thấy rồi người phụ nữ nghèo túng này đang rất hy vọng.
Nam Nhiễm cắn thêm một miếng đùi gà nghi hoặc hỏi: TruyenLau.com
"Không cần ư?"
Người phụ nữ kia quỳ gối xuống, rất lâu không cử động gì. Nam Nhiễm ăn đùi gà xong người phụ nữ kia quyết không làm gì cả.
Nam Nhiễm rũ mắt xuống rồi vỗ tay.
Sau đó chống một tay lên tưởng nói:
"Đi thôi." Website TruyenLau.com
Tiểu Đào xách túi lớn túi nhỏ lên tiếng trả lời:
"Vâng ạ."
Sắp rời khỏi đây thì cuối cùng cũng nghe giọng của người phụ nữ run rẩy nói:
"Cầu xin người hãy suy xét!"
Nói xong lập tức quỳ gối xuống gõ đầu bai cái vào người Nam Nhiễm.
Tùng, tùng, tùng.
Thật trịnh trọng.
Hành động đó đã thu hút rất người xunh quanh chụm vào xem.
Nam Nhiễm dựa vào tường, nhìn bên ngoài tựa như nàng đang bị thiêu đốt vậy. Vẫy tay gọi người phụ nữ kia lại:
"Lại đây nào."
Người phụ nữ lập tức đứng dậy khỏi mặt đất, có lẽ do quỳ gối nên chân khá là run rẩy. Nam Nhiễm ra hiệu nói:
"Mang đồ đi theo ta."
Lần này, người phụ nữ kia không chần chừ gì nữa lập tức đi đến trước mặt Tiểu Đào. Đầu tiên là lau tay lên y phục của mình, liên tục lau rồi chạm vào nó.
Tiểu Đào do dự.
Người phụ nữ này run rẩy đi trông rất yếu ớt, vẫn thể di chuyển được sao?
Tiểu Đào không nhịn được liền nhìn tiểu thư. Tiểu thư dựa vào vách tưởng, nheo mắt lại tựa như sắp ngủ.
Bởi vì có người phụ nữ này chia sẻ gánh nặng nên cuối cùng Tiểu Đào cũng được thoải mái. Nhưng ngay lập tức Tiểu Đảo mở miệng hỏi:
"Tiểu thư, chúng ta không hồi phủ sao?"
Nam Nhiễm mở to mắt ra liếc nhìn hai nàng một cái, không trả lời rồi đi dọc theo mái hiên, đi đến phía trước.
Thời gian trôi qua, trời giữa buổi trưa vẫn đang thiêu đốt nhưng cũng dần đần cũng thay chỗ cho buổi chiều,
Ráng chiều, đi ngang qua trời.
Ở nhà Đường.
Cả ngôi nhà đều rất yên tính.
Thậm chí một canh giờ sau sẽ có một bữa tiệc lớn được tổ chức tai đây. Bọn đầy tớ vẫn rất im lặng bàn bạc việc cần làm. Đi qua gian vườn, chòi nghỉ mát rồi đi tới căn phòng chính.
Ở trong phòng có một người.
Hắn ta mặc một chiếc áo choàng đen với chỉ thêu vàng, trên người mang theo dao và rìu, cùng với những đường nét lạnh lùng và một đôi mắt đen ánh lên sự lạnh nhạt.
Môi mỏng nhấn thành một đường, hơi thở tựa như đang phả vào khuôn mặt.
Vị này, không ai khác chính là Đường gia gia chủ, Đường Khô.
Căn phòng thật yên tĩnh.
Bởi vì bọn đầy tớ biết rằng gia chủ sẽ không vui nếu như bị quấy rầy, cho nên ai cũng cử động nhẹ nhàng nhất có thể.
Một hồi lâu sau, chợt nghe thấy giọng lãnh đạm của Đường Khô:
"Tần Nhất."
Tần Nhất bước vào, chắp cả hai tay vào nhau, sau một hòi lưỡng lự vẫn mở miệng nói:
"Thưa giá chủ, không có gì khác thường, cũng không có nữ nhân nào tới thăm cả."
Giọng rất cung kính.
Gia chủ đã về từ sáng nay, cả người đều không ổn chút nào.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
Xuyên Nhanh: Đại Lão Lại Sắp Sụp Đổ Rồi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.