Mục đích của thần rừng là muốn phong ấn hắn cả đời.
Tiền bạc và quyền lực luôn là thứ khiến người ta động tâm.
Người sống trên đời này, ai có thể cưỡng lại hai thứ cám dỗ này chứ?
Cho đến khi hắn bị Thái Dương quốc hoàng thất lấy được.
Thật buồn cười, vương tử mỗi ngày đều đeo hắn trên cổ, cho rằng thành kính cầu nguyện sẽ cảm hóa được hắn, để hắn tự nguyện giúp hắn ta.
Lần đó vương tử gặp nạn, không hiểu sao hắn lại gặp phải giao nhân.
Lúc hắn có thể ra khỏi hạt châu kia, đã vô cùng kinh ngạc.
Càng không nghĩ tới chính là mình được giao nhân thả ra.
Hắn kéo cổ tay Nam Nhiễm đi.
Kéo nàng đến bên mình.
Cúi đầu.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Hắn nói.
"Lần đầu tiên thấy hạt châu kia, nàng nghĩ gì?"
Nam Nhiễm nghe câu hỏi của hắn ta.
Nghĩ đến lần đầu tiên hai người gặp nhau trên bờ cát.
Đôi môi đỏ mọng của nàng nở nụ cười.
"Hạt châu này, thật là sáng."
Lúc ấy nàng chỉ cảm thấy hạt châu này quá sáng nên mới hưng phấn hôn một cái.
TruyenLau
Kết quả không ngờ, hôn một cái liền khiến dạ minh châu biến thành người.
Hắn bóp tay nàng, lông mi đen nhánh run run.
Thật lâu sau mới mở miệng nói: TruyenLau
"Ta không phải dạ minh châu."
Chậc.
Nam Nhiễm quan sát hắn từ trên xuống dưới.
TruyenLau.com
Đưa ngón tay ra, chỉ ngực hắn, chưa từ bỏ ý định hỏi.
"Không thể biến trở lại sao?"
Tây Nặc lạnh lùng nói.
"Không thể."
Nam Nhiễm bĩu môi.
Trong lúc nói chuyện Nam Nhiễm vô tình đụng phải cái cây sau lưng.
Tây Nặc nhìn thấy toàn bộ biểu cảm của nàng trong mắt.
Vươn một tay ra, nắm lấy bàn tay trái của nàng, nhìn vết thương trên lòng bàn tay nàng.
Vết thương trên tay vô cùng nghiêm trọng.
Toàn bộ tay trái đều sưng lên.
Không biết hắn lấy từ đâu ra một bình sứ.
Mở bình sứ ra, đổ bột trắng lên tay nàng.
Sau đó nói.
"Ta có một cái sơn động."
Nam Nhiễm ngẩng đầu.
"Hửm?"
"Trong đó có rất nhiều dạ minh châu."
Lời của Tây Nặc vừa dứt, con ngươi Nam Nhiễm thoáng qua một tia hứng thú.
Tây Nặc cúi đầu bôi thuốc cho nàng.
Còn nàng vui vẻ ngẩng đầu.
Nam Nhiễm vô tình lướt qua môi hắn.
Tây Nặc khẽ cau mày.
Hơi thở lạnh lẽo trên người dường như đang dần tiêu tan.
Lông mày và trong mắt hắn trông không còn đáng sợ nữa.
Đôi môi mỏng lạnh của Tây Nặc khẽ cong lên.
"Rất thích?"
Nam Nhiễm:
"Ngươi sẽ cho ta?"
Tây Nặc nhìn nàng từ trên xuống dưới một lần.
"Phải có một lý do."
Dù sao cũng không thể cho không.
Nam Nhiễm thản nhiên nói:
"Đồ của ngươi vốn đều là đồ của ta."
Dù sao sau này hắn cũng phải sống với mình.
Trong mắt Tây Nặc hiện lên một ý cười.
Rút chiếc khăn đen ra, buộc trên tay nàng.
"Chiếm hết tất cả của hời, nàng không hổ là giao nhân."
Nam Nhiễm không nhớ đến trên tay còn có túi đồ, muốn tháo cái khăn đen kia ra.
Vừa hành động vừa nói.
"Phải."
Vừa muốn tháo ra, liền bị giữ lại.
Nam Nhiễm nhìn hắn.
"Ta không muốn.."
Còn chưa nói hết lời.
Tây Nặc liền nói.
"Hai sơn động trên núi."
Động tác tháo khăn của Nam Nhiễm liền dừng lại.
Dùng bàn tay lành lặn kia kéo áo Tây Nặc.
Nàng nhướng mày, đôi môi đỏ mọng nở một nụ cười hài lòng.
"Thành giao."
Âm thanh non nớt của hệ thống vang lên.
[Ký chủ, trời sắp sáng rồi]
Nam Nhiễm cúi đầu, nhìn chiếc khăn đen trên tay mình, thản nhiên đáp một tiếng.
"Ừ."
Trời sáng thì sáng thôi.
Nhiều dạ minh châu trong tay như vậy, trời sắp sáng cũng không thành vấn đề.
Hệ thống lo lắng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
Xuyên Nhanh: Đại Lão Lại Sắp Sụp Đổ Rồi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.