Đung đưa trong không trung một hồi lâu rồi rơi xuống lòng bàn tay Nam Nhiễm, nàng mở miệng:
"Ngươi cầu Bồ Tát chuyện gì?"
Tinh Chỉ lại lần nữa rơi huyết lệ thấm đẫm khăn trắng kia, môi run rẩy:
"Ta biết ta có tội, là ta hại chết phu quân, mong Bồ Tát phù hộ chàng, kiếp sau có thể sống tốt, cũng mong, có thể gặp lại chàng lần nữa."
Nam Nhiễm đem đóa hoa đào trong ta bóp nát, không chút kiêng kỵ:
"Đừng nhớ nữa, hắn đã chết rồi."
Nàng không chút do dự, phá vỡ ảo tưởng của Tinh Chỉ.
Tinh Chỉ đứng ử đó, mấp máy môi: "Ta, ta.."
Nam Nhiễm nhìn nàng ta nửa ngày không nói lên lời, liền mở miệng:
"Ai đánh ngươi, thì chính là đi tìm chỗ chết, đừng ngã trên mặt đất giống như một cái đầu gôc vậy."
Đời sau của phượng hoàng và ngư yêu mạnh nhất, lửa đốt bất tử, thủy yêm không chết, lại bị mấy tên lâu la một chút tu vi cũng không có khi dễ, chậc.. Nam Nhiễm cảm thấy, mình đúng thực là người tốt, vì chuyện người khác bị đánh mà rầu thối ruột.
Thống Tử: [..] TruyenLau.com
Tinh Chỉ hơi do dự, có chút hoảng loạn:
"Họ, bọn họ trách ta hại chết người nhà bọn họ."
Trong lòng Tinh Chỉ tự cảm thấy là nàng sai.
Nam Nhiễm chép chép miệng:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Người là ngươi giết?"
Tinh Chỉ lắc đầu: "Không, không phải, nhưng bọn họ đều là bời vì ta.."
Lời mới nói được phân nữa đã bị Nam Nhiễm cắt ngang:
TruyenLau
"Nếu lại thấy bọn họ, phải đánh gần chết mới thôi."
Cuối cùng, dưới dự do dự, Tinh Chỉ cũng gật đầu.
"Vâng."
Nam Nhiễm liếc tấm vải trắng trên mắt nàng một cái:
"Mảnh vải này không gỡ xuống được?"
Tinh Chỉ sờ sờ mảnh vải trên mắt mình:
"Có thể gữ, chỉ là ta luôn khóc, trong mắt lại mang huyết, sợ rằng sẽ dọa đến những người khác."
Nam Nhiễm không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm trên dưới Tinh Chỉ đánh giá. Mãi một lúc lâu sau, Nam Nhiễm đột nhiên mở miệng:
"Những kẻ khác liên quan gì đến ngươi? Thế nào lại cứ luôn nhắc tới?"
Bị đánh không đánh trả là vì người khác.
Không gỡ bịt mắt cũng là vì kẻ khác.
Thậm chí ba bước wuyf, năm bước khấu đầu bái Bồ Tát nhiều năm như thế, lại không vì chính bản thân mình mà lại vẫn vì người khác.
Tinh Chỉ này, lúc trước đi giết mãnh hổ yêu thú đều là vì cứu những kẻ khác, gây là một đống chuyện lớn như thế, hoàn toàn không có một chút gì vì chính mình, đều toàn tâm toàn ý vì kẻ khác. Kết quả hiện tại còn bị những kẻ khác đó khi dễ cười nhạo, thảm như vậy.
Lời Nam Nhiễm nói làm Tinh Chỉ chết lặng.
Nàng dường như chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này.
"Ta, ta.."
Nàng thậm chí còn không bết nên trả lời Nam Nhiễm thế nào.
Một lúc lâu sau, Tĩnh Chỉ cúi đầu nói:
"Với ta, cũng không có liên hệ."
Gió chiều thổi qua, làm một lọn tóc rũ xuống trên má Tinh Chỉ, nầng cúi đầu, đứng ở đó rất lâu.
Nam Nhiễm sau khi nói xong mấy lời, liên ngã vào dưới gốc hoa đào ngủ mất.
Nắng trưa thật sự quá nóng, đương nóng, nàng cũng không muốn nhiều lời. Một thân bạch ý, từng đóa, từng đóa đào hoa rơi trên y phục của nàng, dường như hoa văn được thêu bởi tú nương giỏi nhất thế gian.
Tư thế của nàng không đúng, đôi tay gác sau đầu, lười nhác mà tùy ý.
Nam Nhiễm ngủ một giấc dài, Tinh Chỉ liền cúi đầu đứng rất lâu ở chỗ đó, nàng lại khóc. Huyết lệ từng giọt từng giọt hiện lên trên tấm mảnh vải trắng, thấm đẫm mảnh vải. Nàng đứng ở đó, không chút tiếng động khóc hết một buổi chiều.
Thống Tử nhìn bộ dạng nàng khóc, thở dài, đúng là đáng sợ vừa đáng thương.
Nàng khóc từ sau trưa cho đến mãi khi mặt trời lặn.
Đương lúc hoàng hôn đến, Tinh Chỉ duỗi tay, đột nhiên gỡ tấm vải trắng trên mắt xuống, nắm chặt tấm vải trong tay.
Cũng không biết nàng ta đang suy nghĩ cái gì.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
Xuyên Nhanh: Đại Lão Lại Sắp Sụp Đổ Rồi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.