Không biết là Vệ Ly Mặc chưa chú ý tới việc nàng ở trước mặt hắn nói chữ "ta", hay là căn bản không thèm để ý đến cách xưng hô của nàng, hắn chỉ vươn ngón trỏ nhẹ nhàng chạm vào chóp mũi nhỏ nhắn của nàng, cười đáp:
"Hảo, vậy thì đi dùng bữa. Trẫm cũng đói rồi."
Khóe miệng hắn khẽ cong lên, nụ cười hiện rõ tâm trạng vui vẻ, dù thế nào cũng không thể che giấu được.
"Ân." Nàng khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ nhàng, rồi đột nhiên vươn người lên, in một nụ hôn lên môi hắn, sau đó lập tức rụt về, dùng tay che miệng, cười trộm đầy tinh nghịch.
Hắn có chút sững sờ, nhìn nàng với đôi mắt lấp lánh vui vẻ, nụ cười hồn nhiên như một chú mèo nhỏ vừa trộm được cá. Hắn không nhịn được lại đưa tay nhéo nhẹ chóp mũi nàng, giọng điệu vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều:
"Nàng a, nàng, liền thích trộm hôn trẫm như vậy sao?"
Nàng chớp đôi mắt sáng ngời, vẻ mặt vô tội nhưng nụ cười lại nghịch ngợm vô cùng:
"Trộm hôn? Ta nào có trộm hôn, ta rõ ràng là quang minh chính hôn mà. Chẳng lẽ Hoàng thượng không thích sao?"
Còn chưa đợi hắn trả lời, nàng liền làm ra vẻ bừng tỉnh, gật gật đầu:
"A, hóa ra Hoàng thượng không thích à? Ta cứ tưởng Hoàng thượng thích chứ! Nếu Hoàng thượng không thích, vậy sau này ta không hôn nữa."
Vệ Ly Mặc: ... Thích, làm sao có thể không thích chứ!
Nhìn nàng tinh ranh như vậy, hắn vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, nhưng lại cảm thấy vô cùng đáng yêu.
Hắn dịch người lại gần, kéo nàng lại gần hơn chút nữa, hơi thở ấm áp phả bên tai nàng, giọng nói trầm thấp mang theo ý cười:
"Thích, trẫm sao lại không thích? Trẫm thích Uyển Nhi hôn trẫm, đặc biệt là vừa rồi, chủ động, nhiệt tình... Trẫm thích nhất. Lần sau Uyển Nhi cũng đối đãi trẫm như vậy, được không?"
Hơi thở nóng rực phả lên vành tai nàng, vừa ấm áp vừa nhồn nhột. Bên tai nàng lập tức nhiễm một tầng đỏ hồng, trong ánh nến lại càng thêm xinh đẹp, thẹn thùng đến động lòng người.
Tiêu Uyển Từ: ... Nàng rõ ràng muốn trêu chọc hắn, kết quả lại bị hắn trêu ghẹo ngược lại!
Quả nhiên, Hoàng thượng mới là cao thủ trong chốn tình trường, còn nàng... rõ ràng là một tay mơ, bị trêu ghẹo là chuyện quá bình thường!
Hai người cười cười nói nói, đùa giỡn một hồi mới chịu đứng dậy.
Tiêu Uyển Từ không gọi cung nhân vào hầu hạ mà tự mình giúp hắn chỉnh lại y phục. Nhưng trên long bào vẫn còn vết bẩn, dù nàng có dùng khăn lau thế nào cũng không sạch, hơn nữa còn thoang thoảng một mùi là lạ, không biết hắn mặc trên người có thấy khó chịu không.
Trước đây mỗi lần hắn đến Cẩm Hoa Điện, đều sẽ mang theo một bộ long bào sạch và một bộ áo lót để sáng mai thay trước khi lên triều. Nhưng lần này hắn nổi giận đùng đùng chạy đến đây, căn bản không chuẩn bị quần áo thay đổi.
Thấy nàng nhíu mày, hắn liền nói:
"Bảo Triệu Khánh phái người về Càn Chính Điện lấy một bộ khác là được."
Nói xong, hắn liền cất giọng gọi Triệu Khánh.
Triệu Khánh vốn đang gà gật trên ghế bành, nghe thấy bên trong truyền ra tiếng động, lập tức tỉnh táo, trong lòng thầm nghĩ:
— Hoàng thượng đây là đã hòa hảo với chủ tử?
Hắn còn chưa kịp suy đoán thêm, bên trong liền truyền ra thanh âm của Hoàng thượng:
"Phái người đến Ngự Thiện Phòng truyền chút đồ ăn tới, lại đến Càn Chính Điện lấy một bộ y phục sạch sẽ mang qua."
"Tuân lệnh, nô tài lập tức đi ngay!"
Triệu Khánh hô to một tiếng, trong lòng thầm thở phào. Hoàng thượng cuối cùng cũng nhớ ra mình chưa dùng bữa tối, nếu không ăn, bụng trống không thế này, ai chịu nổi?
Thu Quả và Tề Vũ nãy giờ vẫn chưa ngủ, nghe thấy động tĩnh liền chạy đến, thấp giọng hỏi:
"Bên trong thế nào rồi?"
Triệu Khánh hạ giọng, lén lút nói cho hai người nghe suy đoán của mình, cũng dặn dò các nàng đứng ở ngoài chờ lệnh.
Hắn vẫy tay gọi hai tiểu thái giám đang trực ngoài cửa, một người đi Càn Chính Điện lấy y phục, một người chạy đến Ngự Thiện Phòng gọi đồ ăn.
Hoàng thượng cả đêm chưa ăn gì, bụng chắc chắn đã đói cồn cào, dù trời có mưa phùn cũng không thể không lo liệu bữa tối cho người.
Hai tiểu thái giám xách đèn cung đình, lập tức chạy đi.
Một người chạy thẳng đến Càn Chính Điện lấy y phục.
Một người chạy đến Ngự Thiện Phòng, xuyên qua mấy đạo cung môn vừa bị khóa chặt.
Trong Ngự Thiện Phòng lúc này chỉ còn mấy tiểu thái giám trực đêm, đang ngồi co ro bên bếp lò, cúi đầu ngủ gà ngủ gật.
Bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa dồn dập, một tiểu thái giám vừa ngáp vừa đứng dậy, lầm bầm nói:
"Ai thế? Giờ này còn đến gõ cửa, nửa đêm nửa hôm, không để người ta ngủ à!" Đọc truyện tại TruyenLau.com
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn