Tiêu Uyển Từ khẽ nhíu mày, nhưng cũng không quá để tâm đến lời giải thích của Thu Quả.
"Nào có chuyện gì to tát đâu, chẳng qua là hai tiểu cung nữ đi tiểu đêm, không cẩn thận trượt chân dưới hiên, giật mình kêu lên một tiếng, khiến cả cung đều bị đánh thức thôi. Chủ tử không cần lo lắng, Hoàng Ma Ma đã đi xử lý rồi." Thu Quả nhẹ giọng giải thích.
Nghe vậy, Tiêu Uyển Từ cũng không hỏi thêm. Bên hài nhi phòng, Tiểu Nguyên Bảo khóc vài tiếng, nhưng được nhũ mẫu dỗ dành cho bú, tiểu gia hỏa lại ngủ ngoan như cũ.
Nàng nghe thấy con đã yên ổn, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn, chẳng buồn bận tâm thêm chuyện gì, xoay người ngủ tiếp.
Bị đánh thức giữa đêm như vậy thực sự khiến người ta khó chịu.
Thu Quả nhìn chủ tử ngủ say, trong lòng cũng lặng lẽ thở phào.
Chủ tử hiện tại đang ở cữ, tối kỵ suy nghĩ nhiều. Nếu để nàng biết được sự việc thực sự xảy ra bên ngoài, chẳng những không có ích lợi gì, mà còn khiến nàng thêm phiền lòng.
Thực ra, Thu Quả cũng không biết rốt cuộc đã có chuyện gì, nhưng chắc chắn không phải đơn giản như lời nàng vừa nói.
Về phần Hoàng Ma Ma, sau khi nghe hai tiểu cung nữ kể lại mọi chuyện, bà không thu được bất kỳ manh mối hữu ích nào. Tuy nhiên, để tránh gây thêm sóng gió, bà lập tức cảnh cáo cung nhân trong Ngọc Phù Cung:
"Chuyện này có lẽ chỉ là hai nha đầu hoa mắt nhìn nhầm. Trước khi tra rõ chân tướng, nếu ai dám ra ngoài đồn đại, thì sau này cũng không cần ở lại Ngọc Phù Cung nữa!"
Nghe vậy, đám cung nhân lập tức rối rít cúi đầu cam đoan sẽ giữ kín chuyện này.
Đùa sao! Bọn họ đã vất vả lắm mới có cơ hội được vào hầu hạ trong Ngọc Phù Cung – nơi mà hiện nay cả hậu cung đều ước ao được đến. Nếu bị đuổi đi, vậy thì muốn tìm được một chủ tử sủng ái như Hi Quý Tần, căn bản là chuyện không thể!
Không ai dám ngu ngốc tự đẩy mình vào chỗ c.h.ế.t.
Huống hồ, như lời Hoàng Ma Ma nói, chuyện này đến cùng là thật hay giả, vẫn còn chưa biết được. Nếu thực sự chỉ là hai nha đầu thần hồn nát thần tính nhìn nhầm, vậy thì bọn họ chẳng phải là lo lắng vô ích hay sao?
Sau khi cảnh cáo xong, Hoàng Ma Ma ra lệnh cho tất cả mọi người quay về nghỉ ngơi. Riêng Đông Hủy và Cốc Thúy bị gọi vào trong điện để tra hỏi thêm.
Thế nhưng, dù có hỏi đi hỏi lại, bà vẫn không tìm ra được bất kỳ chi tiết nào đáng ngờ. Cuối cùng, bà cũng đành để hai người về nghỉ.
Đông Hủy và Cốc Thúy rời đi, Thu Quả cùng Tề Vũ lập tức tiến đến.
Sau khi nghe xong câu chuyện, hai người bọn họ đều cảm thấy chuyện này không hề đơn giản.
"Ma Ma định làm thế nào?" Tề Vũ lên tiếng.
Hoàng Ma Ma trầm tư một lát rồi nói: "Chủ tử còn đang ở cữ, không thể để nàng nghe thấy những chuyện này. Tạm thời cứ giấu đi đã." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thu Quả và Tề Vũ đều đồng tình. Dù sao chủ tử cũng không cần bận tâm đến những việc này vào lúc này.
Sau đó, hai người bọn họ thay nhau trực đêm.
Cũng may, đêm đó trôi qua bình yên, không có chuyện gì khác xảy ra.
Sáng hôm sau, Tiêu Uyển Từ vẫn tiếp tục cuộc sống ở cữ như thường lệ.
Vì Thu Quả đã trực đêm, ban ngày liền đổi thành Yên Tú cùng Văn Trúc và Như Nam – một trong những cung nữ mới được điều đến từ Thượng Cung Cục – đến hầu hạ.
Ba người đều đã được Hoàng Ma Ma dặn dò từ trước, tuyệt đối không được nhắc đến chuyện tối qua trước mặt chủ tử.
Thế nên, cả ngày hôm đó, Tiêu Uyển Từ hoàn toàn không biết gì về sự việc kỳ quái kia. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dù Hoàng Ma Ma đã nghiêm lệnh không ai được nhắc đến chuyện này, nhưng những lời đồn vẫn âm thầm lan truyền trong hậu cung.
Có người nói con quỷ kia là do người giả trang.
Có kẻ lại tin rằng, nhanh đến rằm tháng bảy, có khi thật sự có tiểu quỷ xuất hiện.
Tóm lại, càng cấm thì càng có nhiều lời bàn tán.
Đêm tiếp theo, Hoàng Ma Ma quyết định hành động.
Bà giao cho Tiểu Ngũ Tử một nhiệm vụ quan trọng – chọn hai tiểu thái giám khỏe mạnh, cùng nhau trực đêm bắt quỷ.
Thế nhưng, trời không chiều lòng người! Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tiểu Ngũ Tử và hai tiểu thái giám vừa đứng gác cả đêm, chưa thấy quỷ đâu thì lại gặp ngay một trận mưa lớn.
Vậy là kế hoạch bắt quỷ thất bại ngay từ đầu!
Sang đêm thứ ba, Tiểu Ngũ Tử vẫn kiên trì dẫn theo hai tiểu thái giám tiếp tục canh giữ.
Đáng tiếc, suốt cả đêm, vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra.
Trời không có mưa.
Cũng không có quỷ.
Chẳng lẽ "quỷ" kia chỉ xuất hiện một lần rồi biến mất?
Càng nghĩ, Tiểu Ngũ Tử càng cảm thấy chuyện này có điều đáng ngờ!
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn