Xuyên Qua Tranh Làm Sủng Phi

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Qua Tranh Làm Sủng Phi

Chương 87

Trong cung ai mà không hiểu, cây lựu vốn mang ý nghĩa không tầm thường. Vậy mà Tạ Thái hậu lại ban thưởng cho Phương Tiểu Nghi một chiếc trâm cài có hình cây lựu mạ vàng khảm châu, điều này đủ để thấy rằng Thái hậu đặt kỳ vọng vào nàng ta cao đến nhường nào!

Chẳng mấy chốc, Hướng ma ma cầm một hộp gấm tiến lại gần Phương Tiểu Nghi, nhẹ nhàng đặt chiếc trâm quý giá vào tay nàng ta.

Tạ Thái hậu điềm tĩnh nói: "Cây lựu tượng trưng cho phúc lộc dồi dào, con đàn cháu đống. Ai gia ban cho ngươi chiếc trâm này, mong rằng ngươi sẽ hầu hạ thánh thượng thật tốt, sớm ngày khai chi tán diệp cho Hoàng gia."

"Vâng, thần thiếp đội ơn Thái hậu nương nương." Phương Tiểu Nghi cúi đầu cung kính đáp lời.

Mặc dù hôm nay mọi chuyện không diễn ra đúng như nàng ta dự tính, nhưng cũng không phải là hoàn toàn tay trắng. Một chiếc trâm cài tuy không phải vật gì ghê gớm, nhưng ý nghĩa của nó lại vô cùng lớn lao. Đây chẳng khác nào một lời thừa nhận của Thái hậu đối với nàng ta. Nhìn khắp hậu cung này, có phi tần nào từng được Thái hậu ban thưởng như vậy chưa? Ngay cả Ý Tần được sủng ái nhất cũng chưa từng có vinh hạnh này!

Tạ Thái hậu đứng dậy, phất tay áo nhẹ giọng dặn dò: "Được rồi, không còn sớm nữa, Hiền Phi, ngươi dẫn người lui đi."

"Thần thiếp cung tiễn Thái hậu nương nương!"

Buổi thỉnh an kết thúc, đám phi tần lần lượt rời khỏi Từ Thọ Cung.

Hiền Phi bước đến trước mặt Phương Tiểu Nghi, khóe môi cong lên ý vị sâu xa: "Phương Tiểu Nghi, đừng bao giờ nghĩ rằng bản thân thông minh còn người khác đều ngu ngốc. Hậu cung này chưa bao giờ thiếu người khôn khéo, thông minh quá đôi khi lại thành họa, cẩn thận kẻo cuối cùng chỉ như dã tràng xe cát mà thôi."

Phương Tiểu Nghi rũ mắt, dáng vẻ khiêm nhường, nhưng giọng nói lại chẳng hề tỏ ra cung kính: "Thần thiếp không hiểu ý Hiền Phi nương nương muốn nói gì."

Hiền Phi khẽ đưa tay đỡ lấy cây trâm bích ngọc cài trên búi tóc, cười nhẹ một tiếng: "Nghe hiểu cũng tốt, không hiểu cũng chẳng sao. Bản cung chỉ muốn nhắc nhở ngươi một câu: phải tự biết thân phận mình."

Nói xong, nàng xoay người rời đi, theo sát sau là Mạnh Thục Nghi.

Khi hai người họ đã khuất bóng, những phi tần khác cũng mang theo ánh mắt khác thường lặng lẽ nhìn chiếc hộp gấm trong tay Phương Tiểu Nghi, sau đó mới lần lượt rời đi.

Lúc này, Yên Lương Viện bỗng nhếch môi cười lạnh, giọng nói tràn đầy châm chọc: "Ta nói không phải chứ, với dung mạo như muội muội, thật sự uổng phí chiếc trâm lựu mà Thái hậu ban thưởng."

Ánh mắt nàng ta lướt qua gương mặt sưng đỏ của Phương Tiểu Nghi, vẻ mặt đầy khinh miệt.

Tạ Thái hậu vốn là cô mẫu bên nhà mẹ đẻ của Yên Lương Viện, thế nhưng dù vậy nàng ta vẫn chưa từng được ban thưởng một món đồ nào có ngụ ý tốt đẹp như thế này. Yên Lương Viện cũng không hẳn là thèm khát chiếc trâm ấy, mà điều nàng ta ghen tị chính là sự coi trọng mà Thái hậu dành cho Phương Tiểu Nghi.

Phương Tiểu Nghi không nhịn được, cười nhạt nói: "Dù sao cũng hơn một số người chẳng có chút gì tốt đẹp."

Nếu không phải vì nể mặt Tạ Thái hậu, Hoàng thượng liệu có thăng vị phân cho Yên Lương Viện hay không? Đúng là chuyện nực cười!

Hiền Phi hơn hẳn nàng ta một bậc, Phương Tiểu Nghi đương nhiên không dám chống đối. Nhưng Yên Lương Viện thì khác, nàng ta cũng chỉ là tòng ngũ phẩm như mình, chỉ hơn cái danh phong hào, vậy mà lại dám lên giọng chế nhạo nàng? Chẳng phải là do ghen ghét nàng được Thái hậu ban thưởng sao?

Huống hồ, bây giờ khuôn mặt nàng ta trông có chút khó coi, cũng chỉ là vì cố tình làm ra vẻ đáng thương mà thôi. Chờ đến khi vết thương lành lại, nàng ta còn lâu mới thua kém bất cứ ai trong cung này.

Yên Lương Viện cười nhạt: "Tốt hay không tốt, chẳng phải vẫn phải xem Hoàng thượng có ban cho phúc khí hay không sao?"

Lời nói này chẳng khác nào đâm thẳng vào nỗi đau của Phương Tiểu Nghi.

Nàng ta siết chặt nắm tay, ánh mắt tối sầm lại, nhìn Yên Lương Viện chằm chằm đầy căm phẫn. Với khuôn mặt sưng đỏ hiện tại, trông nàng ta càng thêm dữ tợn.

Bị Hoàng thượng lạnh nhạt là một chuyện, nhưng bị phi tần khác mỉa mai ngay trước mặt bao người lại là một chuyện khác. TruyenLau.com

Nếu không phải Yên Lương Viện có quan hệ thân thích với Thái hậu, mà nơi này lại là trước cửa Từ Thọ Cung, Phương Tiểu Nghi nhất định sẽ khiến nàng ta cứng họng không nói nổi một lời.

Những phi tần còn ở lại xem náo nhiệt đều đồng loạt lộ vẻ cười trên nỗi đau của người khác.

Phương Tiểu Nghi trông như vậy mà còn vọng tưởng sinh hoàng tự sao? Đúng là không biết tự lượng sức mình!

Yên Lương Viện cũng vô cùng đắc ý, ánh mắt lộ rõ vẻ khiêu khích.

Phương Tiểu Nghi hừ lạnh, phất tay áo bỏ đi, chẳng buồn đôi co với nàng ta nữa. TruyenLau.com

Nàng ta vừa rời khỏi, đám phi tần còn lại cũng chẳng còn tâm tư xem náo nhiệt, lần lượt giải tán.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu