Tiêu Uyển Từ lúc này làm gì có tâm trạng để ngủ chứ! Nàng còn muốn hỏi hắn một câu nữa. Hắn vừa mới nói những lời đó, có phải là thật không đây? Luôn cảm thấy lời hắn nói quá giả dối.
Nàng vội vàng đứng dậy, bánh hạt thông bách hợp còn chưa ăn, nước cũng chưa uống, liền chạy tới bên cạnh hắn, vứt bỏ đôi giày thêu dưới chân, nhanh chóng bò lên giường, nằm sát bên cạnh hắn.
"Hoàng thượng, lời vừa nãy người nói là thật sao? Người bảo ta chuyển vào chính điện của Ngọc Phù Cung, còn cho ta sử dụng cả phòng bếp nhỏ nữa?" Trong bộ áo ngủ bằng gấm, nàng quấn chặt lấy hắn, giọng nói mang theo sự vui sướng không thể che giấu.
Hắn ngáp một cái: "Thật, ngày mai nàng cứ tới chính điện mà xem, cần gì thì tìm Thượng Cung Cục mà lấy."
"Thật sao?" Nghe được đáp án xác thực, trong lòng nàng càng thêm phấn khích,"Hoàng thượng, vậy là người không tính toán chuyện "muốn một tặng một" nữa rồi à? Ta chỉ xin một phòng bếp nhỏ, người lại cho hẳn cả căn phòng lớn."
"Cái gì mà "muốn một tặng một", vốn dĩ đó là nơi ở sau này của nàng, chỉ là bây giờ cho vào ở sớm một chút mà thôi." Hắn giải thích.
"Ta biết, nhưng hiện tại ta vẫn chưa có đủ tư cách để vào đó ở mà, nếu ta thực sự dọn vào, có khi nào sẽ làm khó người không?" Nàng nói nhỏ.
"Khó gì mà khó? Trẫm nói một câu là xong, tại sao lại phải khó xử? Chẳng lẽ trong lòng nàng, trẫm lại vô dụng đến vậy, ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng không làm chủ được?" Hắn không khỏi có chút tức giận.
Ai da, không ổn rồi, đây là dấu hiệu sắp giận dỗi!
Nàng không có ý đó đâu, chỉ là không muốn làm hắn khó xử thôi, nào ngờ lại khiến hắn hiểu thành nàng cảm thấy hắn vô dụng.
"Sao có thể chứ!" Nàng vội vã làm nũng, cầm lấy bàn tay to của hắn, đặt lên trước ngực mình,"Hoàng thượng ở trong lòng ta luôn là lợi hại nhất! Chỉ là tin này tới quá đột ngột, niềm vui quá lớn, ta vẫn chưa kịp chuẩn bị tâm lý."
Nói xong, nhân lúc hắn còn chưa kịp phản ứng, nàng liền nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi hắn, đôi mắt cong cong, vừa cười vừa nói: "Tạ ơn Hoàng thượng!"
Hắn chẹp miệng cười: "Chỉ chút lòng biết ơn đó thôi sao, có phải hơi ít không?"
Rõ ràng vẫn chưa thoả mãn.
Tiêu Uyển Từ bĩu môi: "Người cũng nói rồi đó, đó vốn là nơi sau này ta sẽ ở, bây giờ chỉ là dọn vào sớm một chút thôi, chút biết ơn này đã là rất tốt rồi."
Nàng dùng lời của hắn để phản bác lại.
Vệ Ly Mặc: "..."
Trở mặt còn nhanh hơn lật sách! Cái này còn chưa chính thức dọn vào đâu, đã dám đấu khẩu với hắn rồi, có còn thiên lý hay không?
Hai người nằm trong chăn, mặt đối mặt, khoảng cách vô cùng gần, hắn liền nghiêng người tới, mạnh mẽ hôn lên đôi môi mềm mại như cánh hoa anh đào của nàng, ra sức càn quét.
Mãi cho đến khi nàng thở gấp, cả người mềm nhũn vô lực, hắn mới chịu buông ra.
"Trẫm tạm thu chút lợi tức trước, đợi nàng sinh xong tiểu bảo bối, trẫm sẽ thu cả vốn lẫn lời." Khoé môi hắn nhếch lên, cười gian như một con mèo trộm được cá. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiêu Uyển Từ sững sờ.
"Ngủ nhanh đi." Thấy nàng còn chưa kịp hoàn hồn, hắn liền giục.
Vệ Ly Mặc rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ, nhưng Tiêu Uyển Từ thì trằn trọc không ngủ được, đầu óc nàng vẫn chìm trong cơn hưng phấn.
Nàng mong trời mau sáng, đi Phượng Nghi Cung thỉnh an xong liền chạy tới chính điện, cẩn thận xem xét mọi thứ, nghĩ cách bố trí, trang trí cho thật tốt.
Còn có phòng bếp nhỏ mà nàng mong ước bấy lâu, so với yêu cầu ban đầu của nàng còn tốt hơn rất nhiều, quả thực là một niềm vui bất ngờ! Sau này nàng có thể tự tay nấu những món ăn mình thích mỗi ngày rồi.
Nghĩ tới đây, nàng không kìm được mà muốn nhảy lên, trốn trong chăn cười trộm.
Còn hậu cung những phi tần kia, nếu biết chuyện này, liệu có nghiến răng nghiến lợi hay không đây? Trong đầu nàng tưởng tượng ra vô số kịch bản, suy nghĩ miên man cho đến khi mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive Đọc truyện tại TruyenLau.com
truyenfull,truyenfull vn