Ngày mười bốn tháng Giêng, Thượng Cung Cục đưa tới rất nhiều kiểu dáng hoa đăng, cùng vô số các loại pháo hoa, ước chừng đầy một xe lớn, sai người vận chuyển đến Cẩm Hoa Điện.
Người mang tới nói rằng, đây là do Hoàng thượng đích thân phân phó. Ngài sợ Hi Dung Hoa không thể đến Ngự Hoa Viên ngắm hoa đăng vào đêm Nguyên Tiêu mà buồn chán, liền bảo Thượng Cung Cục chọn những chiếc hoa đăng đẹp nhất, cùng với pháo hoa vừa đẹp mắt vừa có âm thanh nhỏ, đưa đến Cẩm Hoa Điện, để nàng cũng có thể tận hưởng không khí náo nhiệt của ngày lễ.
Nhìn Hoàng thượng phân phó như vậy, còn có yêu cầu tỉ mỉ đến mức này...
Hoa đăng không chỉ cần đẹp mà còn phải vui mắt, pháo hoa không chỉ cần rực rỡ mà còn phải có âm thanh nhỏ, để tránh làm kinh động đến đứa bé trong bụng Hi Dung Hoa.
Ai u, có ai lại chu đáo đến mức khó xử người khác thế này chứ!
Chính vì thế mà Thượng Cung Cục gặp không ít khó khăn. Hoa đăng thì dễ nói, nhưng pháo hoa thì lại là một vấn đề lớn. Thượng Cung Cục vốn không chuẩn bị sẵn loại pháo hoa có âm thanh nhỏ!
Nhưng dù khó thế nào, Hoàng thượng đã phân phó thì vẫn phải làm cho bằng được.
Vội sai người gia công chế tác thêm một đợt pháo hoa có âm thanh nhỏ hơn, sau đó cùng với số hoa đăng đã chọn sẵn, chất đầy một xe lớn đưa đến Cẩm Hoa Điện.
Cung nhân trong Cẩm Hoa Điện nhìn thấy Thượng Cung Cục mang đến cả xe lớn đồ vật, ai nấy đều hớn hở ra mặt.
Không nói đến những thứ kia quý giá ra sao, chỉ riêng việc Hoàng thượng dụng tâm như vậy, đã đủ khiến người ta ghen tị.
Ở hậu cung, đã bao giờ có vị phi tần nào được hưởng đãi ngộ đặc biệt thế này chưa? Nhưng chủ tử của bọn họ thì có.
Có thể thấy được địa vị của nàng trong lòng Hoàng thượng quan trọng đến mức nào!
Tiểu Ngũ Tử dẫn theo mấy tiểu thái giám của Cẩm Hoa Điện, phấn khởi dỡ toàn bộ đồ trên xe xuống.
Những thứ dễ bắt lửa như pháo hoa lập tức được cất vào nhà kho nhỏ, còn hoa đăng thì nhanh chóng được treo lên, khiến cả hành lang quanh Cẩm Hoa Điện rực rỡ hẳn lên, tràn ngập không khí vui tươi của Tết Nguyên Tiêu.
Buổi chiều, để thể hiện lòng tôn kính với Hoàng hậu, Tiêu Uyển Từ vẫn cho Thu Quả đến Phượng Nghi Cung bẩm báo, nói rằng nàng sẽ không tham gia cung yến Nguyên Tiêu.
Hoàng hậu nghe Hoa Ma Ma bẩm báo, đối với sự cẩn thận của Hi Dung Hoa cũng chẳng có lời nào để nói.
Ai trong cung mà không biết Hi Dung Hoa thân thể yếu ớt, vì cái thai trong bụng mà ngay cả cửa cung Ngọc Phù Cung cũng không bước ra nửa bước. Hoàng thượng lại càng thiên vị nàng, đến bây giờ vẫn thường xuyên ghé qua Cẩm Hoa Điện, nàng có thể làm gì được chứ?
Chẳng lẽ lại giống mấy phi tần đầu óc đơn giản kia, dẫn người đến Cẩm Hoa Điện hỏi tội sao? Nàng không ngốc như thế!
Hiện tại, nàng còn có việc quan trọng hơn phải làm. Trước mặt Hoàng thượng, giữ gìn hình tượng một Hoàng hậu hiền lương thục đức mới là điều cần thiết nhất.
Nàng đã sớm nghe nói, sau cung yến đêm trừ tịch, Hoàng thượng liền đi ngủ lại tại Cẩm Hoa Điện.
Vào một ngày đặc biệt như vậy, ngài không đến Phượng Nghi Cung, cũng không đi Lạc Anh Cung của Ý Dung Hoa – người trước nay được sủng ái nhất, mà lại đến chỗ Hi Dung Hoa.
Từ chuyện này có thể thấy, địa vị của Hi Dung Hoa trong lòng Hoàng thượng tuyệt đối không phải tầm thường.
Hạ Hoàng hậu nghe Hoa Ma Ma bẩm báo, chỉ nhàn nhạt nói một câu: "Biết rồi." Ngoài ra, còn có thể làm gì được nữa đây?
Đến đêm mười lăm, trời vừa tối, tất cả hoa đăng được treo trong hành lang Cẩm Hoa Điện đều đồng loạt được thắp sáng.
Tiêu Uyển Từ đích thân cầm một chiếc hoa đăng hình thỏ con, cùng Thu Quả và Tề Vũ rời khỏi Cẩm Hoa Điện, ra sân xem mấy tiểu thái giám phóng pháo hoa.
Cẩm Hoa Điện lúc này đã tề tựu đông đủ cung nhân, ngay cả mấy kẻ rảnh rỗi bên Phi Hồng Điện cũng chạy sang góp vui.
Tiêu Uyển Từ đối với sự chu đáo của Hoàng thượng cảm thấy vô cùng vui vẻ. Điều đó chứng tỏ địa vị của nàng trong lòng hắn càng lúc càng cao. Nếu không, làm sao hắn có thể nhớ tới chuyện nàng sẽ buồn chán trong ngày lễ Nguyên Tiêu, rồi còn đặc biệt cho người mang hoa đăng và pháo hoa tới?
Chỉ với một tấm chân tình này, nàng quyết định sau này sẽ đối xử tốt hơn với hắn một chút. Nếu không, e rằng sẽ bị mang tiếng vô ơn bạc nghĩa mất thôi.
Nàng thưởng thức một vòng hoa đăng, rồi lại xem đám tiểu thái giám phóng pháo hoa. Ánh lửa rực rỡ soi sáng từng gương mặt tươi cười của cung nhân trong viện, khiến trong lòng nàng cũng vui vẻ hẳn lên. Nàng cầm theo chiếc hoa đăng thỏ con, tung tăng đi qua đi lại, chỉ thiếu chút nữa là nhảy cẫng lên.
Thu Quả và Tề Vũ bám sát theo sau, sợ nàng bất cẩn có hành động gì không thích hợp.
Bên Phi Hồng Điện, Thẩm Thường đã đi tham gia cung yến, chỉ còn lại vài cung nhân nhàn rỗi, nay đều kéo sang xem náo nhiệt. Nếu trong đó có kẻ ôm ý đồ xấu, muốn nhân cơ hội mà ra tay, vậy thì thực sự khó lòng đề phòng.
Vẫn nên chú ý một chút thì hơn!
Mấy tiểu thái giám của Cẩm Hoa Điện tất bật trước sau, phóng pháo hoa suốt hơn nửa canh giờ mới hết.
Đợi đến khi pháo hoa cuối cùng b.ắ.n lên bầu trời, Tiêu Uyển Từ cùng Thu Quả, Tề Vũ nhanh chóng trở về trong điện. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dù mặc bao nhiêu xiêm y đi nữa, thời tiết này vẫn quá lạnh. Đứng bên ngoài quá lâu, cả người nàng cũng thấy đông cứng, đặc biệt là hai chân, gần như tê cứng lại.
Trở về điện ấm áp, uống một chén trà nóng, Tiêu Uyển Từ liền gọi Tiểu Huy Tử, bảo hắn đi thiện phòng lấy cho nàng một chén bánh trôi nhân mè đen.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn