Dung Hoa ở trong cung, là thiếu nàng ăn, thiếu nàng mặc, hay là thiếu nàng tiêu xài?Sao mà càng nhìn tờ ngân phiếu này, hắn lại càng thấy chướng mắt vô cùng.
Quan trọng nhất là, hắn còn chẳng thể ngăn cản. Người ta muốn cho con gái ít bạc tiêu vặt, hắn dựa vào cái gì mà cản được đây?
Hắn giơ tay lên, đưa ngân phiếu đến trước mặt nàng, ý tứ thế nào không cần nói cũng rõ ràng – đây là Tiêu gia đưa cho nàng.
Hắn thậm chí còn chẳng buồn mở miệng.
Tiêu Uyển Từ thực sự hiếu kỳ không thôi.
Tên cẩu Hoàng đế này thay đổi sắc mặt cũng nhanh thật, vừa nãy còn tốt lắm, sao bây giờ đã sa sầm mặt xuống rồi?
Rốt cuộc trên tờ giấy này có thứ gì khiến hắn phản ứng lớn như vậy? Chẳng lẽ người nhà Tiêu gia lại viết cái gì không nên viết?
Nàng cầm lấy tờ giấy kia xem thử. Nàng vốn cho rằng đây là một phong thư Tiêu gia gửi cho mình, lại không ngờ rằng thứ được đưa tới lại là một tấm ngân phiếu năm ngàn lượng.
Có điều, dù nàng không thông minh lắm, nhưng cũng hiểu chút ít nhân tình thế sự.
Đối với một nam nhân coi trọng thể diện, có lòng tự trọng mạnh mẽ, bị nhà mẹ đẻ của tiểu thiếp ngay trước mặt tặng bạc, chẳng phải sẽ khiến người ta có cảm giác hắn không đủ khả năng nuôi vợ con sao?
Nếu không thấy tờ ngân phiếu này thì cũng thôi, đằng này lại bị hắn bắt gặp, là bậc đế vương chí tôn, đương nhiên trong lòng khó chịu cũng là điều dễ hiểu.
Nhìn dáng vẻ không được tự nhiên của hắn, nàng lập tức hiểu ra.
Nói thật, nàng cũng không ngờ Tiêu gia lại nhanh như vậy đã gửi thêm bạc vào cung cho nàng. Khi tiến cung, nàng đã mang theo không ít bạc rồi. Tiêu gia cũng chẳng phải hào môn phú quý gì, hiện tại trong nhà có nhiều người đến tuổi thành thân, nơi cần tiêu tiền cũng nhiều, cầm số bạc này trong tay, nàng cũng thấy hơi khó xử.
Nàng cẩn thận gấp tờ ngân phiếu lại, sau đó nhét vào lòng bàn tay của hắn, rồi đưa tay ôm chặt lấy cánh tay hắn, toàn thân thuận thế dựa vào người hắn.
Vệ Ly Mặc: ...
Nàng có ý gì đây? Đây là ngân phiếu Tiêu gia đưa cho nàng, sao lại nhét vào tay hắn?
Chưa nói đến việc nàng dựa sát vào hắn, ngay cả cánh tay cũng ôm chặt không buông, đây chẳng phải là muốn làm nũng hay sao?
Còn chưa kịp hiểu rõ rốt cuộc là chuyện gì, nàng đã tựa đầu lên vai hắn, chậm rãi cất giọng:
"Hoàng thượng, đem ngân phiếu này trả lại Tiêu gia đi. Khi thiếp vào cung đã mang theo một vạn lượng bạc từ Tiêu gia rồi. Hơn nữa, trong cung có cơm ăn, có áo mặc, có bổng lộc để nhận, còn có Hoàng thượng ngài thưởng đồ, thực sự không cần đến số bạc này."
"Ngoài ra, thiếp đã là nữ nhân xuất giá, cứ mãi nhận bạc từ nhà mẹ đẻ cũng không hay lắm. Nếu thiếp có thiếu bạc tiêu xài, chẳng phải vẫn còn Hoàng thượng sao? Chẳng lẽ Hoàng thượng lại để thiếp cùng Bảo Bảo phải chịu cảnh thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu tiền tiêu sao?"
Nghe nàng nói vậy, tâm tình hắn lập tức tốt lên không ít.
Vật nhỏ nói rất đúng, có hắn ở đây, hắn làm sao có thể để nàng thiếu thốn gì được? Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ừm, nghe lời nàng, vậy thì đem ngân phiếu trả lại Tiêu đại nhân đi. Có trẫm ở đây, tuyệt đối không để nàng cùng Bảo Bảo thiếu thốn điều gì." Hắn vui vẻ nói.
Chuyện này giải quyết xong, hai người lại tiếp tục trò chuyện vui vẻ.
Hắn còn học theo dáng vẻ của nàng, tìm lấy một quyển sách, đặt lên bụng nàng mà đọc.
Nàng nói làm như vậy là để dưỡng thai, sau này tiểu bảo bảo sinh ra nhất định sẽ thông minh lanh lợi.
Hơn nữa, nếu giống hắn, đương nhiên sẽ là một đứa trẻ ham học.
Nhìn hắn vô cùng phấn khởi đọc những câu văn tối nghĩa khó hiểu kia, nàng bỗng có cảm giác không nói nên lời.
Cho một tiểu bảo bảo còn chưa ra đời nghe những lời khó hiểu như vậy, liệu có ổn không?
Nhưng nhìn hắn đầy nhiệt huyết, nàng lại cảm thấy không nên dội gáo nước lạnh vào sự nhiệt tình này, mà thay vào đó nên cổ vũ hắn nhiều hơn.
Dù sao cũng có câu: "Nam nhân tốt đều là do được khen mà thành."
Thế nên nàng không chỉ dành cho hắn một ánh mắt khích lệ, mà còn không tiếc lời tán dương. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhận được sự cổ vũ từ nàng, hắn càng thêm hứng khởi, khát nước thì uống một ngụm trà, sau đó lại tiếp tục đọc.
Cho đến khi nàng bị những câu chữ khó hiểu ru ngủ, tựa vào giường mà ngủ thiếp đi, hắn mới dừng lại.
Nhìn nàng say giấc, Vệ Ly Mặc đặt quyển sách xuống, khẽ cười một tiếng, nhìn ngắm dung nhan mỹ miều đang chìm trong giấc mộng, rốt cuộc cũng không nhịn được mà cúi xuống vuốt nhẹ mũi nàng một cái.
Có thể ngủ ngon lành bên cạnh hắn như vậy, hơn nữa còn ngủ trước cả hắn, cũng chỉ có nàng dám làm thế.
Hắn cúi người bế nàng lên, trực tiếp ôm nàng về tẩm điện của mình.
Nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường, hắn tự tay cởi áo ngoài của nàng, rồi gọi hai cung nhân Ngự Tiền vào mang nước rửa mặt tới. TruyenLau.com
Chờ cung nhân bưng tới nước ấm, hắn tự mình tiếp nhận chiếc khăn vải thấm nước, cẩn thận lau mặt, lau tay cho nàng, để nàng ngủ được thoải mái hơn.
Triệu Khánh dĩ nhiên vẫn đứng hầu bên cạnh, còn tự tay đưa khăn cho Vệ Ly Mặc. Hoàng thượng đã tự mình ra tay, hắn nào dám đứng nhìn?
Nhưng nhìn Hoàng thượng cẩn thận tỉ mỉ đến vậy, hắn chỉ muốn nói một câu – Hi Dung Hoa đúng là có phúc lớn!
Ngài nhìn xem Hoàng thượng kia, không cần ai hầu hạ, tự mình lau mặt, lau tay cho Hi Dung Hoa, phần ôn nhu tỉ mỉ ấy, hắn thực sự không biết phải nói gì cho phải.
Ngay cả đối với bản thân, Hoàng thượng cũng không có tỉ mỉ đến thế, huống hồ là vì ai đó mà ra tay.
Quả nhiên là mắt hắn kém rồi, thế giới của người trẻ tuổi, hắn thực sự không hiểu nổi.
Sau khi giúp Tiêu Uyển Từ thu dọn xong xuôi, Vệ Ly Mặc mới để cung nhân lui xuống, rồi cũng lên giường nghỉ ngơi.
Hắn ôm nàng vào trong ngực, giúp nàng tìm một tư thế thoải mái, một tay nhẹ nhàng đặt lên bụng nàng, vô thức v**t v*.
Hắn không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng cái bụng chưa đến ba tháng này dường như đã lớn lên không ít, mềm mềm, mịn màng, tròn trĩnh.
Trước kia hắn thích nữ nhân có vòng eo nhỏ nhắn, nhưng bây giờ hắn lại phát hiện, thân thể tròn trịa một chút cũng rất tốt, bất kể là ôm hay v**t v*, đều có xúc cảm rất tuyệt.
Quan trọng nhất là, bên trong nơi này còn đang dưỡng dục dòng dõi của hắn, cái cảm giác này, thực sự kỳ diệu không nói nên lời.
Suy nghĩ miên man một hồi, hắn cũng không rõ rốt cuộc mình đang nghĩ gì, chỉ biết rằng, ôm nàng trong lòng, ngủ một giấc thật ngon.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn