Xuyên Qua Tranh Làm Sủng Phi

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Qua Tranh Làm Sủng Phi

Chương 99

Gần đây, tại Phượng Nghi Cung khi thỉnh an, Thẩm Thường Tại đã nhiều lần bị Hi Dung Hoa cố tình bắt bẻ, chẳng phải vì lần trước nàng tưởng Hi Dung Hoa thất sủng, nên đã mỉa mai nàng ta hay sao? Hi Dung Hoa bây giờ là đang muốn trả thù đây mà!

Tính tình Hi Dung Hoa đúng là có thù tất báo, chẳng qua chỉ nói nàng ta mấy câu thôi, có cần ghi hận như vậy không?

Có điều, gần đây, một tiểu cung nữ bên cạnh Hi Dung Hoa đã ngầm tỏ ý muốn đầu nhập về phía nàng, nguyện ý làm tai mắt trong Cẩm Hoa Điện, chỉ cần đưa tiền là được. Tuy hiện tại cung nữ này không được trọng dụng, nhưng ai dám chắc sau này nàng ta sẽ không trở thành nhân tố quan trọng lật đổ Hi Dung Hoa chứ?

Vừa nghĩ tới một ngày nào đó có thể khiến Hi Dung Hoa phải thất bại thảm hại, trong lòng nàng liền không nhịn được mà phấn khích. Hi Dung Hoa được Hoàng Thượng sủng ái thì sao? Đến cả những nô tài bên dưới cũng không ngừng bị lung lạc, đúng thật là một kẻ vô dụng.

Thôi bỏ đi, không nghĩ đến nữa, mau vào ổ chăn ấm áp thôi. Mùa đông này lạnh đến mức c.h.ế.t cóng người ta mất!

-

Vệ Ly Mặc mang theo cung nhân Ngự Tiền, ngồi ngự liễn tiến đến cửa cung Ngọc Phù Cung, từ xa đã thấy trước Cẩm Hoa Điện có một đám đông đang tụ tập, không biết đang làm gì.

Hắn cảm thấy khó hiểu, trời lạnh thế này, sao một đám người không ở trong phòng ấm áp, lại chen chúc ngoài kia làm gì?

Chờ ngự liễn đến gần, từ trên cao nhìn xuống, mới phát hiện hóa ra là Hi Dung Hoa dẫn mấy tiểu thái giám đắp người tuyết.

Hắn bất đắc dĩ cười lắc đầu, trời lạnh thế này mà Hi Dung Hoa còn có nhã hứng đắp người tuyết, quả thực không ngại cóng đến run rẩy.

Tiêu Uyển Từ nhìn Hoàng Đế người tuyết vừa mới hoàn thành, tấm tắc lấy làm kỳ lạ. Nói về người tuyết của nàng, có bảy phần giống, nhưng người tuyết của Hoàng Đế thì phải tám, chín phần giống!

Quả thực quá giống!

Nàng cao hứng phất tay: "Tiểu Đức Tử thưởng năm lượng bạc, mỗi người các ngươi thưởng ba lượng." Những ai đóng góp nhiều công sức thì đương nhiên phải được thưởng nhiều hơn.

"Tạ Tiểu Chủ ban thưởng!" Nhận được bạc trắng, bọn hắn sao có thể không vui mừng?

Hôm nay, kỳ thật bọn họ đều được thơm lây từ Tiểu Đức Tử. Hắn có tay nghề giỏi, được thêm hai lượng bạc cũng là xứng đáng. Nếu không có hắn, Tiểu Chủ sao có thể hào phóng thưởng bạc nhiều như vậy.

Cả đám người còn đang vui mừng vì được thưởng, đột nhiên có kẻ mắt tinh nhìn thấy ngự giá, kinh hãi kêu lên: "Hoàng Thượng ngự giá!"

Một câu này khiến đám người lập tức xoay phắt người lại.

Hoắc! Nếu đây không phải ngự giá thì còn là gì?

Quan trọng là đã đến rất gần rồi!

Mọi người vội vàng quỳ xuống hành lễ, chẳng còn quan tâm mặt đất có bẩn hay không, có lạnh hay không, đến lúc này rồi, ai còn quản được những thứ đó nữa!

Ngự liễn dừng lại, Vệ Ly Mặc vịn tay Triệu Khánh, bước xuống, chậm rãi tiến về phía Tiêu Uyển Từ.

"Tần thiếp tham kiến Hoàng Thượng!" Tiêu Uyển Từ cúi người hành lễ.

"Đứng lên đi."

Hắn tự mình khom người đỡ nàng dậy, một đôi tay lớn ngay sau đó nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của nàng, sắc mặt thoáng hiện vẻ không hài lòng: "Sao tay lạnh như vậy? Không ở trong điện sưởi ấm, ra đây làm gì?"

Tiêu Uyển Từ không để tâm, dù sao nàng cũng nghe ra trong giọng điệu của hắn mang theo quan tâm.

Nàng nở nụ cười xinh đẹp: "Không sao đâu, lát nữa ủ ấm là được. Đường còn phủ tuyết, Hoàng Thượng sao lại tới đây?"

"Đi thăm Thái Hậu, tiện đường ghé qua xem nàng một chút. Nàng đang làm gì vậy?"

Nghe hắn hỏi như vậy, Tiểu Ngũ Tử cùng đám tiểu thái giám lập tức căng thẳng, trong tiết trời lạnh buốt mà sau lưng toát đầy mồ hôi lạnh.

Hôm nay dù không mất mạng cũng bị lột da! Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tiêu Uyển Từ thì chẳng cảm thấy có gì không ổn, nàng cao hứng kéo tay hắn, hớn hở khoe: "Hoàng Thượng mau nhìn, đây là người tuyết chúng ta vừa đắp, đây là Hoàng Thượng, còn đây là thiếp, có phải rất giống không?"

Nàng chỉ vào hai người tuyết mới hoàn thành, hân hoan khoe khoang, bộ dạng như đang đợi hắn khen ngợi.

Vệ Ly Mặc nhìn về phía người tuyết trước mặt, lập tức cả người cảm thấy không ổn!

Dựa vào cái gì mà người tuyết của Hi Dung Hoa thì quần áo chỉnh tề, còn người tuyết của hắn lại tr*n tr**, không mặc gì hết?

Quả thực quá mất mặt!

Nếu hôm nay hắn không ghé qua Cẩm Hoa Điện, chẳng phải Hi Dung Hoa định để hắn bị bêu rếu như vậy sao?

Đám người chỉ dám liếc mắt nhìn một cái, sau đó lập tức cúi đầu.

Bọn hắn mà nói không nhìn thấy gì, không biết Hoàng Thượng có tin không.

"Đáng tiếc, thiếp không có y phục của Hoàng Thượng để mặc vào cho người tuyết, nếu không chắc chắn sẽ càng giống hơn!" Tiêu Uyển Từ ôm lấy cánh tay hắn nói.

Vệ Ly Mặc: Nàng còn biết trẫm không mặc quần áo sao! TruyenLau.com

"Triệu Khánh, phái người về Càn Chính Điện lấy y phục của trẫm mang tới." Hắn mà không có quần áo mặc, thì còn gì là uy nghi!

"Tuân lệnh!" Triệu Khánh nào dám chậm trễ.

Vệ Ly Mặc nắm tay Tiêu Uyển Từ, nhấc chân bước vào Cẩm Hoa Điện, xem lần này hắn sẽ xử lý nàng thế nào!

Mấy tiểu thái giám trong Cẩm Hoa Điện vội vàng lau mồ hôi lạnh trên trán, trong lòng rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm. Trời ạ, suýt nữa dọa c.h.ế.t bọn hắn! Không biết lần này có xem như thoát được một kiếp hay không nữa!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu