Dạ Vị Ương cho đến bây giờ chưa từng nghĩ, Bắc Thần Diêu Quang thoạt nhìn hoàn toàn không giống nhân loại lại có một mặt bốc đồng như vậy.
Mới uống một ngụm, Bắc Thần Diêu Quang vứt chén dược còn đầy cho hạ nhân đang nơm nớp lo sợ bên cạnh: “Đem đi, chỉ là tiểu thương, trẫm không chết được.”
“Hoàng thượng…” Thái y vừa định mở miệng, đã bị Bắc Thần Diêu Quang cho một ánh mắt sắc bén, sợ đến mức đem những lời sau đó toàn bộ nuốt vào.
Mắt thấy hạ nhân muốn cầm chén dược đi xuống, Dạ Vị Ương vội hô: “Chờ một chút.”
Hắn đi qua bưng chén dược cúi đầu ngửi ngửi, rồi uống một ngụm nhỏ, chép miệng hỏi: “Có bỏ mật ong vào sao?”
“Hồi bẩm đại nhân, đúng vậy.” Thái y cung kính đáp.
“Nguyên lai ngươi còn sợ đắng a.” Rốt cuộc cũng phát hiện sơ hở nhỏ của đại biến thái, Dạ Vị Ương đắc ý hất cằm, ở bên giường ngồi xuống, đem chén dược đưa tới trước mặt Bắc Thần Diêu Quang.
Bắc Thần Diêu Quang trên mặt không có biểu tình gì, ôn nhu nói: “Không phải sợ, chính là không thích.”
“Thuốc đắng dã tật, uống mới mau hết bệnh.” Hắn vừa mới nếm qua, dược này không tính đắng, Dạ Vị Ương cầm chén dược kê trước miệng Bắc Thần Diêu Quang.
“Nhanh hồi phục, mới có thể khiến ngươi một mực ở bên cạnh ta.”
Bắc Thần Diêu Quang cư nhiên mặt không đỏ tim không loạn nói ra lý do không thể tưởng tượng này, may mắn bên cạnh không có người ngoài, Bắc Thần Diêu Quang hiện tại là trung tâm không thể dao động của Bắc Thần quốc, nếu lời này bị các đại thần nghe thấy, nhất định sẽ mắng Dạ Vị Ương hắn là hồ ly tinh hại nước hại dân. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ngươi không uống ta liền đi.” Được rồi, chỉ có thể dùng biện pháp này.
Khóe miệng giương lên một độ cung nho nhỏ, Bắc Thần Diêu Quang nhìn Dạ Vị Ương, “Ngươi uy ta.”
Vì cái gì hắn phải hống tên đại biến thái này giống như hống hài tử a, người bị thương không uống dược là Bắc Thần Diêu Quang chứ đâu phải Dạ Vị Ương hắn. TruyenLau
“Các ngươi tuyệt không biết yêu quý thân thể, ngay cả chính mình cũng không quan tâm, còn nói gì đến thống trị quốc gia.” Nén giận hai câu, Dạ Vị Ương vẫn dùng muỗng múc nước dược đưa tới trước miệng Bắc Thần Diêu Quang.
“Vậy ngươi quan tâm ta sao?” Há mồm uống một ngụm, mùi vị đắng chát nhanh chóng tràn ngập trong miệng, Bắc Thần Diêu Quang hơi nhíu mày, nhưng vẫn một bên nhìn Dạ Vị Ương một bên nuốt xuống.
“Ngươi còn cần người khác quan tâm a?” Dạ Vị Ương lại uy một muỗng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ta cần ngươi quan tâm, ta cũng biết ngươi quan tâm ta.”
Dạ Vị Ương trở mình xem thường, thật sự là đại hỗn đản tự kỷ.
Cứ như vậy từng muỗng, Bắc Thần Diêu Quang cuối cùng cũng uống hết chén dược, thái y bên cạnh tiếp lấy chén không đều nhanh hướng Dạ Vị Ương quỳ xuống.
Ngày thường lời nói của ai cũng không nghe, Bắc Thần Diêu Quang tùy hứng đến cực điểm, thế nhưng cũng biết ngoan ngoan nghe lời một người đem dược uống hết.(Sức mạnh tềnh iu thật vĩ đại =3=)
Sau khi Bắc Thần Diêu Quang uống xong trừ bỏ Dạ Vị Ương những người khác đều lui ra ngoài.
“Đắng.” Bắc Thần Diêu Quang chỉ chỉ miệng, đôi mắt phượng xinh đẹp nhìn Dạ Vị Ương.
“Có đôi khi cảm thấy ngươi tâm tư thâm trầm đến đáng sợ, lúc này lại giống như hài tử theo người khác đòi ăn đường.” Thấy Bắc Thần Diêu Quang như vậy, Dạ Vị Ương cảm giác chính mình có chút tâm thần phân liệt.
Hạ nhân đã sớm chuẩn bị tốt trà bánh ngày thường Bắc Thần Diêu Quang thích ăn, Dạ Vị Ương cầm lấy khối hoa quế cao trong suốt toàn bộ nhét vào trong miệng Bắc Thần Diêu Quang, nhìn thấy người nọ tuy rằng trừng mắt liếc hắn, nhưng vẫn há mồm ngậm hết, bộ dáng hai má phồng lên tròn tròn, lập tức khiến cho Dạ Vị Ương nhịn không được bật cười.
Không thể trách hắn, phải biết rằng Bắc Thần Diêu Quang bình thường luôn giống như tượng đá, vĩnh viễn đều là dáng vẻ cao cao tại thượng, đế vương chưởng quản thiên hạ, trừ bỏ nghiêm túc chính là biến thái cộng thêm tố chất thần kinh, phỏng chừng chỉ có Dạ Vị Ương chắc không còn ai nhìn thấy Bắc Thần Diêu Quang bộ dáng chật vật như hiện tại.
Chậm rãi nuốt xuống hoa quế cao thanh điềm ngọt ngào trong miệng, Bắc Thần Diêu Quang gần như mê muội nhìn chằm chằm hồ ly nào đó đang cười toe toét.
Hắn vươn tay nhẹ nhàng vuốt sợi tóc rơi trước ngực hồ ly, nỉ non nói: “Vị Ương, ngươi cười lên thật đẹp mắt.”
“Khụ khụ!” Dạ Vị Ương nghẹn cười, hất hàm nói: “Như thế nào, bình thường ta không cười liền khó coi?”
“Đẹp, đều rất đẹp.”
Bắc Thần Diêu Quang chuyên chú, ánh mắt thâm tình cực nóng tựa như có thể làm bỏng hai má Dạ Vị Ương, hồ ly nghiêng đầu tránh đi tầm mắt khiến cho người ta đứng ngồi không yên kia, đột nhiên phát hiện đối thoại vừa rồi của bọn họ nghe thế nào cũng thấy mang theo một cổ hương vị tán tỉnh.
“Triều thần của ngươi biết ngươi khua môi múa mép như vậy không? Uống dược rồi thì ngủ đi, chờ ngươi ngủ ta muốn ra bên ngoài hít thở không khí, cả ngày ở trong khoang thuyền rất buồn.”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Gặp đối phương chính là nhìn mình, Dạ Vị Ương không thể không cam đoan: “Ta sẽ không chạy trốn.”
Ít nhất trước khi ngươi khang phục.
“Ngươi tin ta không, Bắc Thần Diêu Quang?” Dạ Vị Ương hỏi.
Nam nhân giương khóe môi: “Ta tin.”
Tuy rằng đáp án trong dự kiến, nhưng vẫn làm cho tâm Dạ Vị Ương thoáng ấm áp, mọi người đều thích được người khác tin cậy.
“Nằm xuống ngủ.” Dạ Vị Ương thay Bắc Thần Diêu Quang đem gối kéo xuống, người kia vừa nằm xuống một bên nắm tay hắn, một bên nhắm mắt lại.
Ở tác dụng dược vật hô hấp Bắc Thần Diêu Quang nhanh chóng trở nên vững vàng, Dạ Vị Ương thật cẩn thận kéo ra ngón tay bị đối phương nắm.
Không có lập tức rời đi, Dạ Vị Ương ngồi bên cạnh nhìn Bắc Thần Diêu Quang chốc lát, đây là lần đầu tiên hắn trông thấy bộ dáng Bắc Thần Diêu Quang ngủ, lông mày không nhăn, không có lo lắng bất an, hoàn hoàn toàn toàn thả lỏng.
“Là bởi vì cho rằng ta ở bên cạnh ngươi, nên mới ngủ an ổn đến như vậy sao? Ta nên nói ngươi thế nào mới tốt.” Dạ Vị Ương thong thả niệm tên nam nhân, “Bắc Thần Diêu Quang” Ngón tay chậm rãi duỗi ra nhéo hai má nam nhân, Dạ Vị Ương nhẹ nhàng búng trán đối phương rồi nhanh chóng rụt về, rõ ràng đã từng đụng chạm thân mật, trước đó còn sống chung một đoạn thời gian.
Nhưng đột nhiên cảm thấy, Dạ Vị Ương phát hiện chính mình trước kia chưa từng chân chính lý giải nam nhân tên Bắc Thần Diêu Quang này.
“Muốn ra ngoài tâm sự không?” Một thanh âm nữ tử khinh nhu từ ngoài cửa truyền tới.
,,,,,,,
,,,,,,,
,,,,,,,
“Có một năm hoàng huynh ta theo phụ vương xuất môn, thời điểm trở về bên người hoàng huynh mang theo một tiểu hồ ly đầu tròn toàn thân tuyết trắng, ta còn nhớ rõ hoàng huynh đặc biệt thích tiểu hồ ly kia, ai cũng không được tới gần tiểu hồ ly của hắn.”
Tay chống cằm, Bắc Thần Nguyệt đứng ở đầu thuyền tùy ý để thanh phong thổi bay từng sợi tóc nàng, ánh mắt tuy rằng vọng về nơi xa lại dẫn theo chút mông lung chìm trong câu chuyện cũ.
“Tiểu hồ ly kia chính là thay Bắc Thần Diêu Quang đỡ một kiếm sao?” Dạ Vị Ương ở kế bên hỏi.
Bắc Thần Nguyệt gật đầu, nói: “Hoàng huynh từ nhỏ thiên tư thông minh, người bình thường không thể sánh bằng, chính là mộc tú vu lâm phong tất tồi chi (cây cao giữa gió rừng dễ bị bẻ gãy), hắn thông minh quá phận dễ khiến người khác ganh tỵ.”
“Ta không biết lúc ấy xảy ra chuyện gì, chỉ nhớ khi đó hoàng huynh cùng tiểu hồ ly vốn đang ở trong hoa viên chơi đùa, sau đó trong cung đột nhiên loạn lên, nói là có thích khách, chờ đến lúc ta và mẫu hậu đuổi đến tên thích khách kia đã chạy thoát, mà hoàng huynh giống như ngây ngốc ôm lấy tiểu hồ ly cả người đầy huyết.”
Nói đến đây, hốc mắt Bắc Thần Nguyệt tựa hồ bị hạt cát bay vào hơi phiếm hồng, nàng cười cố ý thoáng nhìn qua Dạ Vị Ương, “Ta không nghĩ hoàng huynh cũng biết khóc, hắn liền như vậy ôm tiểu hồ ly sắp đoạn khí ngồi trong hoa viên khóc, ai cũng không thể tiếp cận.”
Tâm không hiểu vì sao có chút đau, bàn tay dưới ống tay áo siết thành quyền rồi chậm rãi buông ra, tựa như hắn từng chứng kiến tất cả, tựa như mới trước đây hắn đã nghe thấy tiếng khóc tê thanh kiệt phế của Bắc Thần Diêu Quang.
“Sau đó thì sao?”
“Hoàng huynh vẫn ôm tiểu hồ ly không ăn không uống, ai dám tới gần liền trừng mắt như muốn giết đối phương, sau khi hắn hôn mê hạ nhân trong cung nhanh chóng nâng hắn vào nhà để thái y trị liệu, mà tiểu hồ ly kia, chờ mọi người quay lại hoa viên đã không thấy tăm hơi.”
Bắc Thần Nguyệt thở dài thật sâu, hỏi: “Ngươi đoán hoàng huynh ta sau khi tỉnh lại, phát hiện không thấy tiểu hồ ly phản ứng thế nào?”
Dạ Vị Ương lắc đầu.
“Suy cho cùng hoàng huynh thương tiểu hồ ly kia như vậy, mẫu hậu sợ hoàng huynh tỉnh dậy phát hiện không thấy tiểu hồ ly sẽ thương tâm quá độ, liền sai người tìm một con hồ ly tương tự đem về, kết quả hoàng huynh tỉnh lại thấy con hồ ly kia, không nói hai lời cầm lấy kiếm đầu giường giết chết hồ ly.”
Bắc Thần Nguyệt lâm vào hồi ức, nhíu mày, trầm giọng nói: “Ta còn nhớ rõ khi đó tất cả mọi người đều bị hoàng huynh dọa nhảy dựng, hoàng huynh nói, kia không phải tiểu hồ ly của hắn, tiều hồ ly của hắn không chết, sớm muộn gì sẽ có một ngày hắn tìm được tiểu hồ ly kia.”
“Thất phu vô tội hoài bích có tội, là bởi vì hoàng huynh thiên tư thông minh bị người ghen ghét, cho dù lúc ấy hoàng huynh cũng không nghĩ sẽ trở thành Bắc Thần hoàng đế như bây giờ.”
“Hoàng huynh ta chỉ muốn cùng hồ ly của hắn cùng một chỗ, nhưng hết lần này đến lần khác đều có người muốn đẩy hắn vào chỗ chết khiến hoàng huynh hiểu được một đạo lý, thông minh thôi chưa đủ, chỉ có nắm trong tay quyền lực tuyệt đối, mới có thể chân chính bảo hộ tiểu hồ ly mà hắn yêu thương.”
“Khi đó trong cung đều truyền nhau Diêu Quang điện hạ thiên tư thông minh điên rồi, cũng không biết có bao nhiêu kẻ sung sướng khi người gặp họa, nhưng bọn họ đều sai lầm, mà bọn họ sau đó mỗi người đều chết không có chỗ chôn.” Bắc Thần Nguyệt quay đầu nhìn Dạ Vị Ương.
“Dạ Vị Ương, ngươi có phải con hồ ly kia không? Nếu ngươi chính là hồ ly trước đây hoàng huynh ta nuôi, vậy ngươi có nhớ ra điểm gì không?”
Hết chương thứ năm mươi
- Quyển 1 - Chương 1: Trẫm? Trẫm!
- Quyển 2 - Chương 1: Biến thành hồ ly cô độc
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân qua hè đến…
- Quyển 4 - Chương 1: Kinh hỉ thật to [thượng]
- Chương 1: Chương 1: Trẫm? Trẫm!
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2: Bắc Thần Diêu Quang
- Quyển 3 - Chương 2: Chần chừ
- Quyển 4 - Chương 2: Kinh hỉ thật to [hạ]
- Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3: Nội tâm ác ý
- Quyển 3 - Chương 3: Đại nhân, ngài có rồi!
- Quyển 4 - Chương 3: Nhóc con, ngươi nhận sai người rồi!
- Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4: Người xem ta không vừa mắt thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 4: Đại lang cẩu ngoan nào
- Quyển 3 - Chương 4: Ai là cha hài tử? (thượng)
- Quyển 4 - Chương 4: Phiền não của đại hồ ly
- Chương 4: Người xem ta không vừa mắt thật nhiều
- Quyển 1 - Chương 5: Ta muốn làm quan tốt
- Quyển 2 - Chương 5: Vật nhỏ, ngươi còn thẹn thùng sao?
- Quyển 3 - Chương 5: Ai là cha hài tử? (hạ)
- Quyển 4 - Chương 5: Ba người cha khó mà ở chung!
- Chương 5: Ta muốn làm quan tốt
- Quyển 1 - Chương 6: Lạc thú nhân sinh a
- Quyển 2 - Chương 6: Phân hưởng thiên hạ
- Quyển 3 - Chương 6: Cuối cùng cũng có dấu hiệu
- Quyển 4 - Chương 6: Sẽ không để ý
- Chương 6: Lạc thú nhân sinh a
- Quyển 1 - Chương 7: Cảm giác tâm động
- Quyển 2 - Chương 7: Thẳng đến Bắc Thần quốc
- Quyển 3 - Chương 7: Đứng cùng trận tuyến
- Quyển 4 - Chương 7: Tuyết sơn bạch liên giáo [thượng]
- Chương 7: Cảm giác tâm động
- Quyển 1 - Chương 8: Lão địch thủ
- Quyển 2 - Chương 8: Tương kiến bất tương thức (Gặp lại nhưng chẳng nhận ra nhau)
- Quyển 3 - Chương 8: Ba người [1]
- Quyển 4 - Chương 8: Tuyết sơn bạch liên giáo [hạ]
- Chương 8: Lão địch thủ
- Quyển 1 - Chương 9: Ta cùng hoàng đế có gian tình
- Quyển 2 - Chương 9: Tàn nhẫn ôn nhu
- Quyển 3 - Chương 9: Ba người [2]
- Quyển 4 - Chương 9: Liên hiệp cộng hòa
- Chương 9: Ta cùng hoàng đế có gian tình
- Quyển 1 - Chương 10: Tặng lễ vật
- Quyển 2 - Chương 10: Đồng tình
- Quyển 3 - Chương 10: Đứa nhỏ của chúng ta
- Quyển 4 - Chương 10: Khách không mời
- Chương 10: Tặng lễ vật
- Quyển 1 - Chương 11: Dạo du vinh trì
- Quyển 2 - Chương 11: Nửa người nửa yêu (thượng)
- Quyển 3 - Chương 11: Bắc Thần Diêu Quang bái phỏng
- Quyển 4 - Chương 11
- Chương 11: Dạo du vinh trì
- Quyển 1 - Chương 12: Tiến cung
- Quyển 2 - Chương 12: Nửa người nửa yêu (hạ)
- Quyển 3 - Chương 12: Hoa đăng trong đêm
- Quyển 4 - Chương 12: Hoàng thất thật nhiều kỳ ba!
- Chương 12: Tiến cung
- Quyển 1 - Chương 13: Miệng lưỡi trơn tru
- Quyển 2 - Chương 13: Làm nũng (thượng)
- Quyển 3 - Chương 13: Cầu hôn (thượng)
- Chương 13: Miệng lưỡi trơn tru
- Quyển 1 - Chương 14: Đưa tiền đây
- Quyển 2 - Chương 14: Làm nũng (hạ)
- Quyển 3 - Chương 14: Cầu hôn (hạ)
- Chương 14: Đưa tiền đây
- Quyển 1 - Chương 15: Đầu danh trạng
- Quyển 2 - Chương 15: Biến thân, tiểu hồ ly
- Quyển 3 - Chương 15: Cục cưng, đừng dọa ta!
- Chương 15: Đầu danh trạng
- Quyển 1 - Chương 16: Nửa đêm tiến cung
- Quyển 2 - Chương 16: Đạp thanh
- Quyển 3 - Chương 16: Ta mới là cha đứa nhỏ [1]
- Chương 16: Nửa đêm tiến cung
- Quyển 1 - Chương 17: Hoàng thượng bớt giận
- Quyển 2 - Chương 17: Thích khách
- Quyển 3 - Chương 17: Ta mới là cha đứa nhỏ [2]
- Chương 17: Hoàng thượng bớt giận
- Quyển 1 - Chương 18: Cùng trẫm ngủ đi
- Quyển 2 - Chương 18: Không thể nhìn, không thể nghe, không thể nói
- Quyển 3 - Chương 18: Ta mới là cha đứa nhỏ [3]
- Chương 18: Cùng trẫm ngủ đi
- Quyển 1 - Chương 19: Cùng giường mà ngủ
- Quyển 2 - Chương 19: Đánh mất và tìm lại
- Quyển 3 - Chương 19: Ta mới là cha đứa nhỏ [4]
- Chương 19: Cùng giường mà ngủ
- Quyển 1 - Chương 20: Thưởng phong hội
- Quyển 2 - Chương 20: Ly khai Bắc Thần
- Quyển 3 - Chương 20: Ta mới là cha hài tử [5]
- Chương 20: Thưởng phong hội
- Quyển 1 - Chương 21: Đại hội quyên tiền
- Quyển 2 - Chương 21: Ba cái đuôi
- Quyển 3 - Chương 21: Đi xa!
- Chương 21: Đại hội quyên tiền
- Quyển 1 - Chương 22: Người trong bức họa
- Quyển 2 - Chương 22: Là hồ cũng là người
- Quyển 3 - Chương 22: Đưa tiễn
- Chương 22: Người trong bức họa
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23: Thực tiễn ra chân lý
- Quyển 3 - Chương 23: Không ngừng cố gắng
- Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24: Thiên Kinh Đề Đốc
- Quyển 2 - Chương 24: Ba người qua đêm (thượng)
- Quyển 3 - Chương 24: Không thể khống chế
- Chương 24: Thiên Kinh Đề Đốc
- Quyển 1 - Chương 25: Hảo cho tên yêu nam lãnh liệt
- Quyển 2 - Chương 25: Ba người qua đêm (hạ)
- Quyển 3 - Chương 25: Lặn lội đường xa
- Chương 25: Hảo cho tên yêu nam lãnh liệt
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 2 - Chương 26: Trở lại Thiên kinh
- Quyển 3 - Chương 26: Sóng thần (thượng)
- Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27: Hoàng thượng có thưởng thức (1)
- Quyển 2 - Chương 27: Đi đến Quảng Nam
- Quyển 3 - Chương 27: Sóng thần (trung)
- Chương 27: Hoàng thượng có thưởng thức (1)
- Quyển 1 - Chương 28: Tịch Thiên Lâu (1)
- Quyển 2 - Chương 28: Cải trang đả phẫn
- Quyển 3 - Chương 28: Sóng thần (hạ)
- Chương 28: Tịch Thiên Lâu (1)
- Quyển 1 - Chương 29: Tịch Thiên Lâu (2)
- Quyển 2 - Chương 29: Hoa khôi
- Quyển 3 - Chương 29: Tiểu hồ ly ra đời (thượng)
- Chương 29: Tịch Thiên Lâu (2)
- Quyển 1 - Chương 30: Chung phòng qua đêm (1)
- Quyển 2 - Chương 30
- Quyển 3 - Chương 30: Tiểu hồ ly ra đời (hạ)
- Chương 30: Chung phòng qua đêm (1)
- Quyển 1 - Chương 31: Chung phòng qua đêm (2)
- Quyển 2 - Chương 31
- Quyển 3 - Chương 31: Người Đông đảo quốc
- Chương 31: Chung phòng qua đêm (2)
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 2 - Chương 32
- Quyển 3 - Chương 32: Tặc thuyền
- Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33: Dần dần sinh tình
- Quyển 2 - Chương 33: Ngốc hồ ly, xú hoàng đế
- Quyển 3 - Chương 33: Cường cường liên thủ [1]
- Chương 33: Dần dần sinh tình
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 2 - Chương 34: Một lưới bắt trọn
- Quyển 3 - Chương 34: Cường cường liên thủ [2]
- Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 2 - Chương 35: Trụy hà (rơi xuống sông)
- Quyển 3 - Chương 35: Cường cường liên thủ [3]
- Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 2 - Chương 36: Căn nhà nhỏ trong rừng (thượng)
- Quyển 3 - Chương 36: Cường cường liên thủ [4]
- Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37: Kiến An công chúa
- Quyển 2 - Chương 37: Căn nhà nhỏ trong rừng (hạ)
- Quyển 3 - Chương 37: Cường cường liên thủ [5]
- Chương 37: Kiến An công chúa
- Quyển 1 - Chương 38: Lóa mù mắt người
- Quyển 2 - Chương 38
- Chương 38: Lóa mù mắt người
- Quyển 1 - Chương 39: Trừng trị Kiến An công chúa (1)
- Quyển 2 - Chương 39: Thiếp mời của Bắc Phương Nguyệt
- Chương 39: Trừng trị Kiến An công chúa (1)
- Quyển 1 - Chương 40: Trừng trị Kiến An công chúa (2)
- Quyển 2 - Chương 40: Dự tiệc
- Chương 40: Trừng trị Kiến An công chúa (2)
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 2 - Chương 41: Bọ ngựa bắt ve
- Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42: Khâm sai đại thần Dạ Vị Ương
- Quyển 2 - Chương 42: Hồ ly ở phía sau
- Chương 42: Khâm sai đại thần Dạ Vị Ương
- Quyển 1 - Chương 43: Cải trang vi hành (1)
- Quyển 2 - Chương 43: Kẻ cười cuối cùng mới là người chiến thắng
- Chương 43: Cải trang vi hành (1)
- Quyển 1 - Chương 44: Cải trang vi hành (2)
- Quyển 2 - Chương 44: Không biết tốt xấu
- Chương 44: Cải trang vi hành (2)
- Quyển 1 - Chương 45: Giữa ôn tuyền trong núi gặp khách không mời
- Quyển 2 - Chương 45: Là hồ ly, cũng là Vị Ương
- Chương 45: Giữa ôn tuyền trong núi gặp khách không mời
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 2 - Chương 46: Không muốn thêm lần nào nữa
- Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47: Bắc Phương Thần
- Quyển 2 - Chương 47: Ngươi là tên biến thái
- Chương 47: Bắc Phương Thần
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 2 - Chương 48: Cửu vĩ hồ
- Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49: Tra tham quan (1)
- Quyển 2 - Chương 49: Hồ ly, đâm ta!
- Chương 49: Tra tham quan (1)
- Quyển 1 - Chương 50: Tra tham quan (2)
- Quyển 2 - Chương 50: Đã từng trong ký ức
- Chương 50: Tra tham quan (2)
- Quyển 1 - Chương 51: Tra tham quan (3)
- Quyển 2 - Chương 51: Chữa thương liêu tình [1]
- Chương 51: Tra tham quan (3)
- Quyển 1 - Chương 52: Tra tham quan (4)
- Quyển 2 - Chương 52: Chữa bệnh liêu tình [2]
- Chương 52: Tra tham quan (4)
- Quyển 1 - Chương 53: Tra tham quan (5)
- Quyển 2 - Chương 53: Chữa bệnh liêu tình [3]
- Chương 53: Tra tham quan (5)
- Quyển 1 - Chương 54: Tra tham quan (6)
- Quyển 2 - Chương 54: Thử tiếp nhận …
- Chương 54: Tra tham quan (6)
- Quyển 1 - Chương 55: Trở về cung, hoàng thượng thỉnh tự trọng!
- Quyển 2 - Chương 55: Thế nào là tín nhiệm?
- Chương 55: Trở về cung, hoàng thượng thỉnh tự trọng!
- Quyển 1 - Chương 56: Đại tướng quân xuất hiện (1)
- Quyển 2 - Chương 56: Hoàn quyển 2
- Chương 56: Đại tướng quân xuất hiện (1)
- Quyển 1 - Chương 57: Đại tướng quân xuất hiện (2)
- Chương 57: Đại tướng quân xuất hiện (2)
- Quyển 1 - Chương 58: Đại tướng quân xuất hiện (3)
- Chương 58: Đại tướng quân xuất hiện (3)
- Quyển 1 - Chương 59: Ta muốn ngươi
- Chương 59: Ta muốn ngươi
- Quyển 1 - Chương 60: Lập thệ
- Chương 60: Lập thệ
- Quyển 1 - Chương 61: Mẫu tử vô tình
- Chương 61: Mẫu tử vô tình
- Quyển 1 - Chương 62: Hỗn đản Tịch Thiên Thương
- Chương 62: Hỗn đản Tịch Thiên Thương
- Quyển 1 - Chương 63: Hỗn đản Tịch Thiên Thương (2)
- Chương 63: Hỗn đản Tịch Thiên Thương (2)
- Quyển 1 - Chương 64: Đánh nhau loạn thành một đoàn
- Chương 64: Đánh nhau loạn thành một đoàn
- Quyển 1 - Chương 65: Vật đính ước
- Chương 65: Vật đính ước
- Quyển 1 - Chương 66: Trẫm làm ấm giường cho ngươi
- Chương 66: Trẫm làm ấm giường cho ngươi
- Quyển 1 - Chương 67: Tướng quân, nhận lễ vật
- Chương 67: Tướng quân, nhận lễ vật
- Quyển 1 - Chương 68: Tình địch gặp tình địch
- Chương 68: Tình địch gặp tình địch
- Quyển 1 - Chương 69: Dạ Vị Ương biến mất
- Chương 69: Dạ Vị Ương biến mất
- Chương 70: Biến thành hồ ly cô độc
- Chương 71: Bắc Thần Diêu Quang
- Chương 72: Nội tâm ác ý
- Chương 73: Đại lang cẩu ngoan nào
- Chương 74: Vật nhỏ, ngươi còn thẹn thùng sao?
- Chương 75: Phân hưởng thiên hạ
- Chương 76: Thẳng đến Bắc Thần quốc
- Chương 77: Tương kiến bất tương thức (Gặp lại nhưng chẳng nhận ra nhau)
- Chương 78: Tàn nhẫn ôn nhu
- Chương 79: Đồng tình
- Chương 80: Nửa người nửa yêu (thượng)
- Chương 81: Nửa người nửa yêu (hạ)
- Chương 82: Làm nũng (thượng)
- Chương 83: Làm nũng (hạ)
- Chương 84: Biến thân, tiểu hồ ly
- Chương 85: Đạp thanh
- Chương 86: Thích khách
- Chương 87: Không thể nhìn, không thể nghe, không thể nói
- Chương 88: Đánh mất và tìm lại
- Chương 89: Ly khai Bắc Thần
- Chương 90: Ba cái đuôi
- Chương 91: Là hồ cũng là người
- Chương 92: Thực tiễn ra chân lý
- Chương 93: Ba người qua đêm (thượng)
- Chương 94: Ba người qua đêm (hạ)
- Chương 95: Trở lại Thiên kinh
- Chương 96: Đi đến Quảng Nam
- Chương 97: Cải trang đả phẫn
- Chương 98:
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102: Ngốc hồ ly, xú hoàng đế
- Chương 103: Một lưới bắt trọn
- Chương 104: Trụy hà (rơi xuống sông)
- Chương 105: Căn nhà nhỏ trong rừng (thượng)
- Chương 106: Căn nhà nhỏ trong rừng (hạ)
- Chương 107
- Chương 108: Thiếp mời của Bắc Phương Nguyệt
- Chương 109: Dự tiệc
- Chương 110: Bọ ngựa bắt ve
- Chương 111: Hồ ly ở phía sau
- Chương 112: Kẻ cười cuối cùng mới là người chiến thắng
- Chương 113: Không biết tốt xấu
- Chương 114: Là hồ ly, cũng là Vị Ương
- Chương 115: Không muốn thêm lần nào nữa
- Chương 116: Ngươi là tên biến thái
- Chương 117: Cửu vĩ hồ
- Chương 118: Hồ ly, đâm ta!
- Chương 119: Đã từng trong ký ức
- Chương 120: Chữa thương liêu tình [1]
- Chương 121: Chữa bệnh liêu tình [2]
- Chương 122: Chữa bệnh liêu tình [3]
- Chương 123: Thử tiếp nhận …
- Chương 124: Thế nào là tín nhiệm?
- Chương 125: Hoàn quyển 2
- Chương 126: Xuân qua hè đến…
- Chương 127: Chần chừ
- Chương 128: Đại nhân, ngài có rồi!
- Chương 129: Ai là cha hài tử? (thượng)
- Chương 130: Ai là cha hài tử? (hạ)
- Chương 131: Cuối cùng cũng có dấu hiệu
- Chương 132: Đứng cùng trận tuyến
- Chương 133: Ba người [1]
- Chương 134: Ba người [2]
- Chương 135: Đứa nhỏ của chúng ta
- Chương 136: Bắc Thần Diêu Quang bái phỏng
- Chương 137: Hoa đăng trong đêm
- Chương 138: Cầu hôn (thượng)
- Chương 139: Cầu hôn (hạ)
- Chương 140: Cục cưng, đừng dọa ta!
- Chương 141: Ta mới là cha đứa nhỏ [1]
- Chương 142: Ta mới là cha đứa nhỏ [2]
- Chương 143: Ta mới là cha đứa nhỏ [3]
- Chương 144: Ta mới là cha đứa nhỏ [4]
- Chương 145: Ta mới là cha hài tử [5]
- Chương 146:
- Chương 147: Đưa tiễn
- Chương 148: Không ngừng cố gắng
- Chương 149: Không thể khống chế
- Chương 150: Lặn lội đường xa
- Chương 151: Sóng thần (thượng)
- Chương 152: Sóng thần (trung)
- Chương 153: Sóng thần (hạ)
- Chương 154: Tiểu hồ ly ra đời (thượng)
- Chương 155: Tiểu hồ ly ra đời (hạ)
- Chương 156: Người Đông đảo quốc
- Chương 157: Tặc thuyền
- Chương 158: Cường cường liên thủ [1]
- Chương 159: Cường cường liên thủ [2]
- Chương 160: Cường cường liên thủ [3]
- Chương 161: Cường cường liên thủ [4]
- Chương 162: Cường cường liên thủ [5]
- Chương 163: Kinh hỉ thật to [thượng]
- Chương 164: Kinh hỉ thật to [hạ]
- Chương 165: Nhóc con, ngươi nhận sai người rồi!
- Chương 166: Phiền não của đại hồ ly
- Chương 167: Ba người cha khó mà ở chung!
- Chương 168: Sẽ không để ý
- Chương 169: Tuyết sơn bạch liên giáo [thượng]
- Chương 170: Tuyết sơn bạch liên giáo [hạ]
- Chương 171: Liên hiệp cộng hòa
- Chương 172: Khách không mời
- Chương 173
- Chương 174: Hoàng thất thật nhiều kỳ ba!
Đại Nịnh Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.