Chương thứ hai mươi bốn – Không thể khống chế
…
Ở bên giường ngồi xuống, Dạ Vị Ương bỏ tay khỏi bụng, khi hắn nhìn Bắc Thần Diêu Quang ngồi xổm xuống, hai má dán vào bụng mình, mặt Dạ Vị Ương đột nhiên nóng lên.
Bộ dáng Bắc Thần Diêu Quang thoạt nhìn như đang chăm chú lắng nghe tiểu hồ ly trong bụng có phải đang giãy dụa hay không, điều này khiến hắn nhớ tới cảnh tượng hay xem trên TV, trượng phu cùng thê tử mang thai cùng một chỗ tình nồng mật ý.
Đang lúc suy nghĩ, bụng đột nhiên nhói lên, như là đáp lại Bắc Thần Diêu Quang yên lặng lắng nghe, tiểu hồ ly trong bụng bắt đầu không an phận mà vặn vẹo.
“Vật nhỏ, ngươi phải hảo hảo bồi Vị Ương, phụ thân sau này lại đến nhìn ngươi.”
Dạ Vị Ương chưa bao giờ nghĩ tới, kẻ độc tài độc đoán như Bắc Thần Diêu Quang sẽ hiển lộ ra vẻ mặt từ phụ như vậy.
“Ta phải đi.” Ở trên bụng Dạ Vị Ương các lớp quần áo hôn một cái, Bắc Thần Diêu Quang đứng lên.
Dạ Vị Ương gật đầu, nói: “Nếu tiểu hồ ly đã nhận thức ngươi, tương lai khi nó ra đời, ta hy vọng ngươi cũng sẽ ở đây, để lúc nó mở mắt lần đầu tiên nhìn thế giới này, có thể nhìn thấy thân nhân thương nó quan tâm nó.”
Không còn là cưỡng chế ép buộc, lúc này thái độ Dạ Vị Ương dần nhuyễn xuống chậm rãi nảy sinh tín nhiệm cùng tiếp nhận hắn, đây mới là điều Bắc Thần Diêu Quang chân chính muốn, cảm giác bình yên thích ý, ấm áp dài lâu.
Đưa tay thay nam nhân vén lọn tóc rơi trước trán, Bắc Thần Diêu Quang tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy Dạ Vị Ương, không còn kịch liệt chiếm hữu khiến người hít thở không thông trong dĩ vãng, phần điềm đạm cùng ôn nhu này làm cho Dạ Vị Ương thấy được một mặt thuộc về Bắc Thần Diêu Quang mà hắn chưa biết.
“Chiếu cố tốt chính mình, hồ ly.”
Người nọ ở trên cổ hắn ấn một cái hôn thật sâu, sau đó xoay người nhanh chóng rời đi, không hề dừng bước, không hề quay đầu.
Dạ Vị Ương nhìn bóng dáng cao ngạo của Bắc Thần Diêu Quang mơ hồ cũng hiểu được tâm tư người nọ, nếu thật sự quay đầu, chỉ e Bắc Thần Diêu Quang không kiềm chế nổi ý niệm mang hắn đi Bắc Thần quốc.
Dạ Vị Ương thậm chí tin tưởng, nếu không bởi vì hắn hiện tại có thai không tiện lặn lội đường xa, tên kia nhất định không tốt bụng để hắn ở lại Thiên quốc.
Cúi đầu sờ bụng nhỏ hơi nhô lên, Dạ Vị Ương giương khóe miệng, khi hắn biến thành hồ ly, sau đó gặp gỡ Bắc Thần Diêu Quang, hắn chưa từng nghĩ tới hắn và Bắc Thần Diêu Quang sẽ có một ngày như vậy, tên nam nhân b**n th** giết người không chớp mắt kia sẽ có một mặt ôn nhu như thế.
“Bắc Thần Diêu Quang rốt cuộc cũng lăn về ổ của hắn, nếu hắn còn không về, Bắc Thần quốc từ trên xuống dưới đại khái sẽ cho rằng ta giam giữ hắn a.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Việc Bắc Thần Diêu Quang ly khai Thiên quốc, có một người khẳng định rất sung sướng, Tịch Thiên Thương cùng Dạ Vị Ương ngồi dưới bóng râm ăn trái cây ngọt ngào, vừa cùng nam nhân nói chuyện phiếm, vừa cúi đầu xử lý tấu chương.
Đối với vài sự kiện thú vị, ngẫu nhiên có thể cùng Dạ Vị Ương đàm luận một phen, chia sẻ chút ý kiến.
“Bá Hề một tháng nữa sẽ trở lại, hiện tại ngươi có thể nói cho ta biết, Côn Châu bên kia xảy ra chuyện gì không?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dạ Vị Ương lúc trước không hỏi, không phải hắn không muốn biết, mà là hắn sợ chính mình nghe được vài tin tức không tốt sẽ quá mức lo lắng, Tịch Thiên Thương và Lưu Bá Hề gạt hắn, chung quy là có lý do của bọn họ.
“Côn Châu bên kia xảy ra chút vấn đề, lúc trước tính toán xây đê ngăn lũ ở Côn Châu nhớ không? Sau đó cư nhiên xây chưa được phân nửa thì sập, khiến cho công nhân gặp tai nạn, sau khi điều tra liền phát hiện quan viên địa phương cấu kết tham ô.”
TruyenLau
Tịch Thiên Thương không tiếp tục giấu diếm, đem sự tình Côn Châu nói ra.
“Nếu phải cần đến Bá Hề, sẽ không đơn giản chỉ là tham ô đi?”
Tịch Thiên Thương gật đầu, đại hồ ly quả nhiên thông minh, hắn lại nói: “Đúng vậy, tham ô bình thường đích xác không cần Bá Hề tự mình động thủ, chính là Côn Châu gần biển, trên biển thường xuyên xuất hiện hải tặc, trừ bỏ cướp bóc tàu thuyền vãng lai còn lên bờ cướp bóc dân lành.”
“Bởi vì trước đó tiên đế thống trị không tốt, hải tặc thập phần hung hăng ngang ngược, thẳng đến thế hệ của cha ta Tịch Thiên Lâu dẫn binh thảo phạt mới đem dáng vẻ kiêu ngạo của bọn chúng diệt xuống, từ đó về sau, Côn Châu liền lưu lại một nhánh thủy quân dùng để đối phó hải tặc.”
Dạ Vị Ương nghe đến đây liền đánh gảy lời Tịch Thiên Thương, cười nói: “Lúc trước ở phong lâm biệt viện thấy ngươi lén giấu bức họa sư phó, ta còn tưởng nghe thầm mến hắn.”
Vấn đề còn lại không cần Tịch Thiên Thương nói Dạ Vị Ương cũng đoán được, đơn giản chính là quan viên cùng thủy quân cấu kết tham ô, hiện giờ bị hoàng đế trong kinh thành biết được ngẫu nhiên sẽ không cúi đầu nhận tội, khó trách phải cần Lưu Bá Hề tự thân xuất mã.
Tịch Thiên Thương trừng mắt liếc Dạ Vị Ương một cái, giả vờ tức giận nói: “Lời này nếu để sư phó nghe được, xem hắn sau này còn thương ngươi nữa không.”
“Ta không sợ, ta có tiểu hồ ly.” Dạ Vị Ương giương khóe miệng: “Sư phó nói, nếu ngươi dám khi dễ ta, người nhất định sẽ xuất sơn hung hăng đánh ngươi một trận.”
“Hảo a, Dạ Vị Ương, ngươi hiện tại đã có chỗ dựa vững chắc rồi đúng không?” Tịch Thiên Thương cười đứng dậy, xoắn tay áo, “Bảo sư phó đánh ta, ta đây trước thu thập ngươi một chút.”
Chính là thời điểm đi tới, không biết từ khi nào Chước Hoa đã xuất hiện bên cạnh ho khan hai tiếng.
,,,,,,,,,,
,,,,,,,,,,
Dạ Vị Ương ngồi ở ải tháp nhìn Tịch Thiên Thương cùng Chước Hoa đang thấp giọng nói chuyện cách đó không xa, Chước Hoa đến đây đại khái là muốn bẩm báo sự tình gì đó.
Từ sau khi mang đứa nhỏ, hắn cũng rất ít quản chuyện trong triều, chỉ đem tinh lực đặt ở công trình sắp hoàn thành ở Quảng Nam, mà Tịch Thiên Thương cơ bản cũng không cùng hắn bàn luận chuyện trong triều.
Tuy rằng có chút vô trách nhiệm, bất quá cũng coi như là “nghỉ sản” đi? Dạ Vị Ương bị ý tưởng quái dị này hù sợ, nhanh chóng dùng sức lắc đầu.
Vật nhỏ trong bụng lại bắt đầu không an phận, Dạ Vị Ương cúi đầu nhìn cái bụng nhô ra sắp không còn giấu được nữa, lúc trước chỉ hơi tròn, hiện tại đã rất giống người đang mang thai.
Tuy rằng không thể so sánh với nữ nhân mang thai bình thường, bất quá lúc này đã rất rõ ràng, đáng tiếc không biết khi nào thì đứa nhỏ ra đời, khiến Dạ Vị Ương vừa mong chờ vừa lo sợ.
Tiểu hồ ly đang lớn dần, vậy sau này sẽ chui ra thế nào?
Miên man suy nghĩ hồi lâu, Dạ Vị Ương hướng Tịch Thiên Thương bọn họ bên kia, hai người vẫn còn cúi đầu nói gì đó, trên mặt Tịch Thiên Thương mang theo vẻ túc mục ngưng trọng mà Dạ Vị Ương chưa từng thấy.
Tiểu hồ ly trong bụng lại đá tới đá lui, vừa rồi còn bình yên hiện tại liền dấy lên nỗi lo lắng, Dạ Vị Ương âm thầm siết tay áo nhíu mày, đáng tiếc không nghe thấy Tịch Thiên Thương bọn họ nói cái gì.
Một con chim nhỏ líu ríu trong ngọn cây nhảy tới nhảy lui, Dạ Vị Ương suy tư một lát, hướng chim nhỏ nheo mắt, chim nhỏ tung cánh bay đến nhánh cây bên cạnh hai người Tịch Thiên Thương và Chước Hoa đậu xuống. Một lúc sau, chim nhỏ liên bay trở về bên cạnh Dạ Vị Ương líu ríu một phen, sắc mặt nam nhân thoáng chốc trở nên khó xem.
“Bá Hề ở đâu?!” Lập tức từ trên ải tháp đứng dậy, Dạ Vị Ương hướng đám người Tịch Thiên Thương chạy tới.
“Vị Ương?” Tịch Thiên Thương vội đỡ lấy nam nhân lảo đảo đi đến.
“Bá Hề có phải đã xảy ra chuyện, các ngươi đừng gạt ta, mau nói cho ta biết.” Dạ Vị Ương từ chim nhỏ nghe được Tịch Thiên Thương cùng Chước Hoa nói chuyện, nghe được câu mấu chốt.
【Đại tướng quân hiện tại không biết tung tích, chúng thần đã phái người khắp nơi tìm kiếm. 】 W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m
“Chẳng phải đã nói tất cả đều ổn thỏa sao, không đến một tháng nữa là trở về sao, như thế nào đột nhiên tung tích không rõ, còn có tìm kiếm, tìm kiếm cái gì a?” Trong đầu trống rỗng, Dạ Vị Ương chỉ cần thấy lồng ngực ập tới từng trận đau nhức.
Hắn không dám nghĩ nhiều, hai tay nắm lấy bả vai Tịch Thiên Thương hơi phát run, muốn biết rốt cuộc đã xảy ra sự tình gì, lại sợ bản thân nghe được tin tức không muốn nghe.
“Chước Hoa, ngươi nói cho ta biết, Đại tướng quân hiện giờ ra sao?” Đáy lòng đầy rẫy bất an khiến Dạ Vị Ương không thể bảo trì bình tĩnh.
“Vị Ương, ngươi bình tĩnh một chút.” Tịch Thiên Thương cau mày, hắn không đoán được Dạ Vị Ương sẽ nghe được bọn họ nói chuyện.
Chước Hoa mang tin tức về Tịch Thiên Thương cũng vừa mới biết, thậm chí đều chưa kịp tiêu hóa, liền vội vàng trấn an nam nhân đang mất khống chế.
“Này…” Chước Hoa bối rối, nhìn hai mắt Dạ Vị Ương dõi theo hắn, giống như có một cỗ ma lực khiến hắn mở miệng: “Thời điểm Đại tướng quân cùng hải tặc chạm mặt trên biển, vừa vặn đụng phải cơn bão, thuyền bị lật.”
Dứt lời, Chước Hoa vội che miệng, hắn không biết vì sao mình lại nói ra.
“Thuyền… lật?! Còn người thì sao, người thì sao?!” Giống như sét đánh giữa trời quang, Dạ Vị Ương quả thực không tin được những gì mình nghe thấy, hai tay không khống chế mà run rẩy, ngực từng đợt co rút, đau đến mức không thở nổi.
“Người.. tạm thời chưa tìm được.” Xem chừng cũng chẳng còn gì để giấu, Tịch Thiên Thương chỉ có thể nói ra chân tướng.
Ánh mắt nhất thời trở nên mờ mịt, bên tai Dạ Vị Ương không ngừng quanh quẩn câu nói của Tịch Thiên Thương “Người vẫn chưa tìm được!”, một người rơi xuống đại dương mênh mông sâu thẳm, còn có bão táp cuồng phong, sẽ phát sinh cái gì?
Dạ Vị Ương không thể đè nén chính mình nghĩ tới cảnh tượng Lưu Bá Hề bị nước biển nuốt chửng, hắn càng không muốn nghĩ, lại càng bị cơn ác mộng đó vây khốn, tựa như chính hắn mới là kẻ rơi xuống biển sâu, trên mặt nước không ngừng kêu cứu, mơ hồ mà chân thật đến đáng sợ.
Dần dần, khuôn mặt Tịch Thiên Thương xuất hiện trước mắt hắn, càng lúc càng rõ ràng, cũng dần dần nghe được tiếng hô lớn của đối phương.
“Vị Ương! Dạ Vị Ương ngươi bình tĩnh!”
Tiếng hô thất thanh, làm cho nam nhân suýt bị cơn ác mộng nuốt chửng thanh tỉnh trở lại, Dạ Vị Ương tựa trong lồng ngực Tịch Thiên Thương, ánh mắt mờ mịt đã dần khôi phục thần thái.
“Ngươi nghe rõ đây, Bá Hề không phải là kẻ dễ dàng chết như vậy, hắn nhất định còn sống, hắn còn phải nhìn thấy tiểu hồ ly ra đời, Bá Hề nhất định không chết, Vị Ương, không có việc gì, không có việc gì.” Đem đại hồ ly ủng vào trong ngực gắt gao ôm lấy, Tịch Thiên Thương một lần lại một lần an ủi nam nhân.
Trong lồng ngực dày rộng ấm áp của Tịch Thiên Thương, Dạ Vị Ương cố gắng làm cho đầu óc mình tỉnh táo lại, hiện tại mất bình tĩnh thì có ích gì!
Hết chương thứ hai mươi bốn
- Quyển 1 - Chương 1: Trẫm? Trẫm!
- Quyển 2 - Chương 1: Biến thành hồ ly cô độc
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân qua hè đến…
- Quyển 4 - Chương 1: Kinh hỉ thật to [thượng]
- Chương 1: Chương 1: Trẫm? Trẫm!
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2: Bắc Thần Diêu Quang
- Quyển 3 - Chương 2: Chần chừ
- Quyển 4 - Chương 2: Kinh hỉ thật to [hạ]
- Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3: Nội tâm ác ý
- Quyển 3 - Chương 3: Đại nhân, ngài có rồi!
- Quyển 4 - Chương 3: Nhóc con, ngươi nhận sai người rồi!
- Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4: Người xem ta không vừa mắt thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 4: Đại lang cẩu ngoan nào
- Quyển 3 - Chương 4: Ai là cha hài tử? (thượng)
- Quyển 4 - Chương 4: Phiền não của đại hồ ly
- Chương 4: Người xem ta không vừa mắt thật nhiều
- Quyển 1 - Chương 5: Ta muốn làm quan tốt
- Quyển 2 - Chương 5: Vật nhỏ, ngươi còn thẹn thùng sao?
- Quyển 3 - Chương 5: Ai là cha hài tử? (hạ)
- Quyển 4 - Chương 5: Ba người cha khó mà ở chung!
- Chương 5: Ta muốn làm quan tốt
- Quyển 1 - Chương 6: Lạc thú nhân sinh a
- Quyển 2 - Chương 6: Phân hưởng thiên hạ
- Quyển 3 - Chương 6: Cuối cùng cũng có dấu hiệu
- Quyển 4 - Chương 6: Sẽ không để ý
- Chương 6: Lạc thú nhân sinh a
- Quyển 1 - Chương 7: Cảm giác tâm động
- Quyển 2 - Chương 7: Thẳng đến Bắc Thần quốc
- Quyển 3 - Chương 7: Đứng cùng trận tuyến
- Quyển 4 - Chương 7: Tuyết sơn bạch liên giáo [thượng]
- Chương 7: Cảm giác tâm động
- Quyển 1 - Chương 8: Lão địch thủ
- Quyển 2 - Chương 8: Tương kiến bất tương thức (Gặp lại nhưng chẳng nhận ra nhau)
- Quyển 3 - Chương 8: Ba người [1]
- Quyển 4 - Chương 8: Tuyết sơn bạch liên giáo [hạ]
- Chương 8: Lão địch thủ
- Quyển 1 - Chương 9: Ta cùng hoàng đế có gian tình
- Quyển 2 - Chương 9: Tàn nhẫn ôn nhu
- Quyển 3 - Chương 9: Ba người [2]
- Quyển 4 - Chương 9: Liên hiệp cộng hòa
- Chương 9: Ta cùng hoàng đế có gian tình
- Quyển 1 - Chương 10: Tặng lễ vật
- Quyển 2 - Chương 10: Đồng tình
- Quyển 3 - Chương 10: Đứa nhỏ của chúng ta
- Quyển 4 - Chương 10: Khách không mời
- Chương 10: Tặng lễ vật
- Quyển 1 - Chương 11: Dạo du vinh trì
- Quyển 2 - Chương 11: Nửa người nửa yêu (thượng)
- Quyển 3 - Chương 11: Bắc Thần Diêu Quang bái phỏng
- Quyển 4 - Chương 11
- Chương 11: Dạo du vinh trì
- Quyển 1 - Chương 12: Tiến cung
- Quyển 2 - Chương 12: Nửa người nửa yêu (hạ)
- Quyển 3 - Chương 12: Hoa đăng trong đêm
- Quyển 4 - Chương 12: Hoàng thất thật nhiều kỳ ba!
- Chương 12: Tiến cung
- Quyển 1 - Chương 13: Miệng lưỡi trơn tru
- Quyển 2 - Chương 13: Làm nũng (thượng)
- Quyển 3 - Chương 13: Cầu hôn (thượng)
- Chương 13: Miệng lưỡi trơn tru
- Quyển 1 - Chương 14: Đưa tiền đây
- Quyển 2 - Chương 14: Làm nũng (hạ)
- Quyển 3 - Chương 14: Cầu hôn (hạ)
- Chương 14: Đưa tiền đây
- Quyển 1 - Chương 15: Đầu danh trạng
- Quyển 2 - Chương 15: Biến thân, tiểu hồ ly
- Quyển 3 - Chương 15: Cục cưng, đừng dọa ta!
- Chương 15: Đầu danh trạng
- Quyển 1 - Chương 16: Nửa đêm tiến cung
- Quyển 2 - Chương 16: Đạp thanh
- Quyển 3 - Chương 16: Ta mới là cha đứa nhỏ [1]
- Chương 16: Nửa đêm tiến cung
- Quyển 1 - Chương 17: Hoàng thượng bớt giận
- Quyển 2 - Chương 17: Thích khách
- Quyển 3 - Chương 17: Ta mới là cha đứa nhỏ [2]
- Chương 17: Hoàng thượng bớt giận
- Quyển 1 - Chương 18: Cùng trẫm ngủ đi
- Quyển 2 - Chương 18: Không thể nhìn, không thể nghe, không thể nói
- Quyển 3 - Chương 18: Ta mới là cha đứa nhỏ [3]
- Chương 18: Cùng trẫm ngủ đi
- Quyển 1 - Chương 19: Cùng giường mà ngủ
- Quyển 2 - Chương 19: Đánh mất và tìm lại
- Quyển 3 - Chương 19: Ta mới là cha đứa nhỏ [4]
- Chương 19: Cùng giường mà ngủ
- Quyển 1 - Chương 20: Thưởng phong hội
- Quyển 2 - Chương 20: Ly khai Bắc Thần
- Quyển 3 - Chương 20: Ta mới là cha hài tử [5]
- Chương 20: Thưởng phong hội
- Quyển 1 - Chương 21: Đại hội quyên tiền
- Quyển 2 - Chương 21: Ba cái đuôi
- Quyển 3 - Chương 21: Đi xa!
- Chương 21: Đại hội quyên tiền
- Quyển 1 - Chương 22: Người trong bức họa
- Quyển 2 - Chương 22: Là hồ cũng là người
- Quyển 3 - Chương 22: Đưa tiễn
- Chương 22: Người trong bức họa
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23: Thực tiễn ra chân lý
- Quyển 3 - Chương 23: Không ngừng cố gắng
- Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24: Thiên Kinh Đề Đốc
- Quyển 2 - Chương 24: Ba người qua đêm (thượng)
- Quyển 3 - Chương 24: Không thể khống chế
- Chương 24: Thiên Kinh Đề Đốc
- Quyển 1 - Chương 25: Hảo cho tên yêu nam lãnh liệt
- Quyển 2 - Chương 25: Ba người qua đêm (hạ)
- Quyển 3 - Chương 25: Lặn lội đường xa
- Chương 25: Hảo cho tên yêu nam lãnh liệt
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 2 - Chương 26: Trở lại Thiên kinh
- Quyển 3 - Chương 26: Sóng thần (thượng)
- Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27: Hoàng thượng có thưởng thức (1)
- Quyển 2 - Chương 27: Đi đến Quảng Nam
- Quyển 3 - Chương 27: Sóng thần (trung)
- Chương 27: Hoàng thượng có thưởng thức (1)
- Quyển 1 - Chương 28: Tịch Thiên Lâu (1)
- Quyển 2 - Chương 28: Cải trang đả phẫn
- Quyển 3 - Chương 28: Sóng thần (hạ)
- Chương 28: Tịch Thiên Lâu (1)
- Quyển 1 - Chương 29: Tịch Thiên Lâu (2)
- Quyển 2 - Chương 29: Hoa khôi
- Quyển 3 - Chương 29: Tiểu hồ ly ra đời (thượng)
- Chương 29: Tịch Thiên Lâu (2)
- Quyển 1 - Chương 30: Chung phòng qua đêm (1)
- Quyển 2 - Chương 30
- Quyển 3 - Chương 30: Tiểu hồ ly ra đời (hạ)
- Chương 30: Chung phòng qua đêm (1)
- Quyển 1 - Chương 31: Chung phòng qua đêm (2)
- Quyển 2 - Chương 31
- Quyển 3 - Chương 31: Người Đông đảo quốc
- Chương 31: Chung phòng qua đêm (2)
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 2 - Chương 32
- Quyển 3 - Chương 32: Tặc thuyền
- Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33: Dần dần sinh tình
- Quyển 2 - Chương 33: Ngốc hồ ly, xú hoàng đế
- Quyển 3 - Chương 33: Cường cường liên thủ [1]
- Chương 33: Dần dần sinh tình
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 2 - Chương 34: Một lưới bắt trọn
- Quyển 3 - Chương 34: Cường cường liên thủ [2]
- Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 2 - Chương 35: Trụy hà (rơi xuống sông)
- Quyển 3 - Chương 35: Cường cường liên thủ [3]
- Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 2 - Chương 36: Căn nhà nhỏ trong rừng (thượng)
- Quyển 3 - Chương 36: Cường cường liên thủ [4]
- Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37: Kiến An công chúa
- Quyển 2 - Chương 37: Căn nhà nhỏ trong rừng (hạ)
- Quyển 3 - Chương 37: Cường cường liên thủ [5]
- Chương 37: Kiến An công chúa
- Quyển 1 - Chương 38: Lóa mù mắt người
- Quyển 2 - Chương 38
- Chương 38: Lóa mù mắt người
- Quyển 1 - Chương 39: Trừng trị Kiến An công chúa (1)
- Quyển 2 - Chương 39: Thiếp mời của Bắc Phương Nguyệt
- Chương 39: Trừng trị Kiến An công chúa (1)
- Quyển 1 - Chương 40: Trừng trị Kiến An công chúa (2)
- Quyển 2 - Chương 40: Dự tiệc
- Chương 40: Trừng trị Kiến An công chúa (2)
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 2 - Chương 41: Bọ ngựa bắt ve
- Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42: Khâm sai đại thần Dạ Vị Ương
- Quyển 2 - Chương 42: Hồ ly ở phía sau
- Chương 42: Khâm sai đại thần Dạ Vị Ương
- Quyển 1 - Chương 43: Cải trang vi hành (1)
- Quyển 2 - Chương 43: Kẻ cười cuối cùng mới là người chiến thắng
- Chương 43: Cải trang vi hành (1)
- Quyển 1 - Chương 44: Cải trang vi hành (2)
- Quyển 2 - Chương 44: Không biết tốt xấu
- Chương 44: Cải trang vi hành (2)
- Quyển 1 - Chương 45: Giữa ôn tuyền trong núi gặp khách không mời
- Quyển 2 - Chương 45: Là hồ ly, cũng là Vị Ương
- Chương 45: Giữa ôn tuyền trong núi gặp khách không mời
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 2 - Chương 46: Không muốn thêm lần nào nữa
- Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47: Bắc Phương Thần
- Quyển 2 - Chương 47: Ngươi là tên biến thái
- Chương 47: Bắc Phương Thần
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 2 - Chương 48: Cửu vĩ hồ
- Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49: Tra tham quan (1)
- Quyển 2 - Chương 49: Hồ ly, đâm ta!
- Chương 49: Tra tham quan (1)
- Quyển 1 - Chương 50: Tra tham quan (2)
- Quyển 2 - Chương 50: Đã từng trong ký ức
- Chương 50: Tra tham quan (2)
- Quyển 1 - Chương 51: Tra tham quan (3)
- Quyển 2 - Chương 51: Chữa thương liêu tình [1]
- Chương 51: Tra tham quan (3)
- Quyển 1 - Chương 52: Tra tham quan (4)
- Quyển 2 - Chương 52: Chữa bệnh liêu tình [2]
- Chương 52: Tra tham quan (4)
- Quyển 1 - Chương 53: Tra tham quan (5)
- Quyển 2 - Chương 53: Chữa bệnh liêu tình [3]
- Chương 53: Tra tham quan (5)
- Quyển 1 - Chương 54: Tra tham quan (6)
- Quyển 2 - Chương 54: Thử tiếp nhận …
- Chương 54: Tra tham quan (6)
- Quyển 1 - Chương 55: Trở về cung, hoàng thượng thỉnh tự trọng!
- Quyển 2 - Chương 55: Thế nào là tín nhiệm?
- Chương 55: Trở về cung, hoàng thượng thỉnh tự trọng!
- Quyển 1 - Chương 56: Đại tướng quân xuất hiện (1)
- Quyển 2 - Chương 56: Hoàn quyển 2
- Chương 56: Đại tướng quân xuất hiện (1)
- Quyển 1 - Chương 57: Đại tướng quân xuất hiện (2)
- Chương 57: Đại tướng quân xuất hiện (2)
- Quyển 1 - Chương 58: Đại tướng quân xuất hiện (3)
- Chương 58: Đại tướng quân xuất hiện (3)
- Quyển 1 - Chương 59: Ta muốn ngươi
- Chương 59: Ta muốn ngươi
- Quyển 1 - Chương 60: Lập thệ
- Chương 60: Lập thệ
- Quyển 1 - Chương 61: Mẫu tử vô tình
- Chương 61: Mẫu tử vô tình
- Quyển 1 - Chương 62: Hỗn đản Tịch Thiên Thương
- Chương 62: Hỗn đản Tịch Thiên Thương
- Quyển 1 - Chương 63: Hỗn đản Tịch Thiên Thương (2)
- Chương 63: Hỗn đản Tịch Thiên Thương (2)
- Quyển 1 - Chương 64: Đánh nhau loạn thành một đoàn
- Chương 64: Đánh nhau loạn thành một đoàn
- Quyển 1 - Chương 65: Vật đính ước
- Chương 65: Vật đính ước
- Quyển 1 - Chương 66: Trẫm làm ấm giường cho ngươi
- Chương 66: Trẫm làm ấm giường cho ngươi
- Quyển 1 - Chương 67: Tướng quân, nhận lễ vật
- Chương 67: Tướng quân, nhận lễ vật
- Quyển 1 - Chương 68: Tình địch gặp tình địch
- Chương 68: Tình địch gặp tình địch
- Quyển 1 - Chương 69: Dạ Vị Ương biến mất
- Chương 69: Dạ Vị Ương biến mất
- Chương 70: Biến thành hồ ly cô độc
- Chương 71: Bắc Thần Diêu Quang
- Chương 72: Nội tâm ác ý
- Chương 73: Đại lang cẩu ngoan nào
- Chương 74: Vật nhỏ, ngươi còn thẹn thùng sao?
- Chương 75: Phân hưởng thiên hạ
- Chương 76: Thẳng đến Bắc Thần quốc
- Chương 77: Tương kiến bất tương thức (Gặp lại nhưng chẳng nhận ra nhau)
- Chương 78: Tàn nhẫn ôn nhu
- Chương 79: Đồng tình
- Chương 80: Nửa người nửa yêu (thượng)
- Chương 81: Nửa người nửa yêu (hạ)
- Chương 82: Làm nũng (thượng)
- Chương 83: Làm nũng (hạ)
- Chương 84: Biến thân, tiểu hồ ly
- Chương 85: Đạp thanh
- Chương 86: Thích khách
- Chương 87: Không thể nhìn, không thể nghe, không thể nói
- Chương 88: Đánh mất và tìm lại
- Chương 89: Ly khai Bắc Thần
- Chương 90: Ba cái đuôi
- Chương 91: Là hồ cũng là người
- Chương 92: Thực tiễn ra chân lý
- Chương 93: Ba người qua đêm (thượng)
- Chương 94: Ba người qua đêm (hạ)
- Chương 95: Trở lại Thiên kinh
- Chương 96: Đi đến Quảng Nam
- Chương 97: Cải trang đả phẫn
- Chương 98:
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102: Ngốc hồ ly, xú hoàng đế
- Chương 103: Một lưới bắt trọn
- Chương 104: Trụy hà (rơi xuống sông)
- Chương 105: Căn nhà nhỏ trong rừng (thượng)
- Chương 106: Căn nhà nhỏ trong rừng (hạ)
- Chương 107
- Chương 108: Thiếp mời của Bắc Phương Nguyệt
- Chương 109: Dự tiệc
- Chương 110: Bọ ngựa bắt ve
- Chương 111: Hồ ly ở phía sau
- Chương 112: Kẻ cười cuối cùng mới là người chiến thắng
- Chương 113: Không biết tốt xấu
- Chương 114: Là hồ ly, cũng là Vị Ương
- Chương 115: Không muốn thêm lần nào nữa
- Chương 116: Ngươi là tên biến thái
- Chương 117: Cửu vĩ hồ
- Chương 118: Hồ ly, đâm ta!
- Chương 119: Đã từng trong ký ức
- Chương 120: Chữa thương liêu tình [1]
- Chương 121: Chữa bệnh liêu tình [2]
- Chương 122: Chữa bệnh liêu tình [3]
- Chương 123: Thử tiếp nhận …
- Chương 124: Thế nào là tín nhiệm?
- Chương 125: Hoàn quyển 2
- Chương 126: Xuân qua hè đến…
- Chương 127: Chần chừ
- Chương 128: Đại nhân, ngài có rồi!
- Chương 129: Ai là cha hài tử? (thượng)
- Chương 130: Ai là cha hài tử? (hạ)
- Chương 131: Cuối cùng cũng có dấu hiệu
- Chương 132: Đứng cùng trận tuyến
- Chương 133: Ba người [1]
- Chương 134: Ba người [2]
- Chương 135: Đứa nhỏ của chúng ta
- Chương 136: Bắc Thần Diêu Quang bái phỏng
- Chương 137: Hoa đăng trong đêm
- Chương 138: Cầu hôn (thượng)
- Chương 139: Cầu hôn (hạ)
- Chương 140: Cục cưng, đừng dọa ta!
- Chương 141: Ta mới là cha đứa nhỏ [1]
- Chương 142: Ta mới là cha đứa nhỏ [2]
- Chương 143: Ta mới là cha đứa nhỏ [3]
- Chương 144: Ta mới là cha đứa nhỏ [4]
- Chương 145: Ta mới là cha hài tử [5]
- Chương 146:
- Chương 147: Đưa tiễn
- Chương 148: Không ngừng cố gắng
- Chương 149: Không thể khống chế
- Chương 150: Lặn lội đường xa
- Chương 151: Sóng thần (thượng)
- Chương 152: Sóng thần (trung)
- Chương 153: Sóng thần (hạ)
- Chương 154: Tiểu hồ ly ra đời (thượng)
- Chương 155: Tiểu hồ ly ra đời (hạ)
- Chương 156: Người Đông đảo quốc
- Chương 157: Tặc thuyền
- Chương 158: Cường cường liên thủ [1]
- Chương 159: Cường cường liên thủ [2]
- Chương 160: Cường cường liên thủ [3]
- Chương 161: Cường cường liên thủ [4]
- Chương 162: Cường cường liên thủ [5]
- Chương 163: Kinh hỉ thật to [thượng]
- Chương 164: Kinh hỉ thật to [hạ]
- Chương 165: Nhóc con, ngươi nhận sai người rồi!
- Chương 166: Phiền não của đại hồ ly
- Chương 167: Ba người cha khó mà ở chung!
- Chương 168: Sẽ không để ý
- Chương 169: Tuyết sơn bạch liên giáo [thượng]
- Chương 170: Tuyết sơn bạch liên giáo [hạ]
- Chương 171: Liên hiệp cộng hòa
- Chương 172: Khách không mời
- Chương 173
- Chương 174: Hoàng thất thật nhiều kỳ ba!
Đại Nịnh Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.