Ở trong phòng buồn bực, Lưu Bá Hề một mình ngồi giữa lương đình uống chút rượu, gió lạnh thổi nhánh cây tuyết trắng rơi chồng chất, rơi xuống tựa như lạc tuyết.
Thời điểm tuyết rơi cũng không lạnh như vậy, ngược lại loại lãnh phong này khiến người ta phá lệ buốt giá.
Dịch rượu nồng đậm theo yết hầu chảy xuống, ở dạ dày tạo nên từng đợt lửa nóng giống như thiêu đốt, giữa ánh mắt anh khí pha lẫn vẻ sầu tự cùng nghĩ không thông, Lưu Bá Hề đứng dậy cầm lấy trường kiếm trên bàn đá thả người nhảy vào trong sân bắt đầu luyện kiếm.
Dưới kiếm phong sắc bén tuyết đọng hỗn độn bay, đồng dạng như nội tâm người múa kiếm rối loạn khó mà bình tĩnh.
Ngày này năm trước hắn sẽ đến Ngọc Hành sơn tìm sư phụ và Hoa Sinh, năm nay có một người hắn nghĩ muốn lưu lại, nhưng cuối cùng lại một mình vượt qua ngày đặc thù này.
Khiến Lưu Bá Hề ưu phiền không phải sinh thần hôm nay không ai bầu bạn, mỗi ngày mỗi đêm, chỉ cần nhắm mắt trong đầu sẽ hiện lên bộ dáng người kia, giống như ma chướng muốn vẫy cũng vẫy không ra.
Muốn cấp đối phương đầy đủ bảo hộ, Dạ Vị Ương lại không thích biến thành sủng vật bị giam trong nhà, vừa mới buông tay để đối phương du nhập biển rộng, rồi lại trơ mắt nhìn người đó bị tổn thương.
Mũi kiếm trên cành cây khô xẹt qua vết cắt thật sâu, kiếm vũ cực hạn đã có chút không khống chế được tuyết trong viện tử bay múa càng thêm điên cuồng, giống như nội tâm của hắn, phẫn nộ khó có thể kiềm nén cùng mâu thuẫn vô pháp hóa giải.
Rõ ràng trong lòng đã sớm muốn đem Dạ Vị Ương gắt gao ủng vào trong ngực không để nam nhân này tiếp tục cuốn vào phân tranh trong triều đình, nhưng hắn làm không được, bởi hắn biết Dạ Vị Ương không muốn, nếu hắn thật sự làm như vậy, tổn thương nam nhân kia phải chịu đại khái so với bây giờ còn sâu sắc hơn.
“Hưu ——”
Cùng với âm thanh cắt qua không khí, trường kiếm đâm thật sâu vào thân cây khô, chuôi kiếm ong ong rung động không ngừng, Lưu Bá Hề thở dài, hắn ngược lại hy vọng mình không phải là kẻ lý trí, càng không đến nỗi thúc thủ vô sách như hiện tại.
“Tướng quân, Dạ đại nhân tới.”
Chẳng lẽ nhớ người kia đến độ bệnh rồi, cho nên kì huyễn nghe xong, Lưu Bá Hề vẫn đứng tại chỗ nhìn chuôi trường kiếm chưa khôi phục lại bình tĩnh mà phát ngốc, mãi đến khi quản gia lập lại một lần hắn mới mãnh liệt phục hồi tinh thần.
“Ngươi nói cái gì?”
“Tướng quân, Dạ đại nhân đang ở trong đại sảnh chờ a, ngươi muốn gặp không?” Chẳng đợi quản gia nói hết lời, người mới vừa rồi còn ở trong sân đã tiêu thất, chỉ để lại một thanh kiếm dính ướt bông tuyết đâm vào thân cây khô. Website TruyenLau.com
…
…
Thời điểm Lưu Bá Hề nhìn thấy Dạ Vị Ương, nam tử kia đang ngồi trên luân y nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, cổ áo choàng đính nhung mao màu trắng làm Dạ Vị Ương tăng thêm vài phần khả ái, cũng không biết có phải ảo giác hay không, nhìn đường cong xinh đẹp ở sườn mặt tổng cảm thấy Dạ Vị Ương so với lúc đầu thành thục hơn một chút, thừa dịp hàn tuyết mùa đông càng thêm tinh xảo cao quý, khiến người ta vừa nhìn liền không dời được tầm mắt. TruyenLau
Có lẽ do ánh mắt Lưu Bá Hề quá mức nóng bỏng, Dạ Vị Ương đang nhìn cảnh tuyết ngoài cửa sổ đột nhiên mạnh mẽ quay đầu chống lại mục quang của Đại tướng quân, con ngươi đen như mực kia trong nháy mắt hiện lên quẫn bách cùng xấu hổ.
Lúc Lưu Bá Hề nghĩ Dạ Vị Ương sẽ tránh đi ánh mắt hắn, nam nhân kia lại cho hắn một cái kinh hỉ ngoài ý muốn, Dạ Vị Ương thẳng tắp nhìn hắn, khóe miệng kéo lên một tia tiếu dung trách cứ, giống như ánh nắng ấm áp giữa trời đông phá vỡ những tầng mây, phút chốc xua tan khói mù trong lòng Lưu Bá Hề. (sợ vợ =]])
“Đại tướng quân không hoan nghênh ta sao? Chỉ nhìn như vậy, cũng không cho ta được chén trà nóng.” Dạ Vị Ương khóe miệng tươi cười rất nhanh đã bị sự kinh ngạc thay thế, Lưu Bá Hề tiến đến ôm hắn vào trong phòng. Sửng sốt trong nháy mắt liền tan đi, Dạ Vị Ương nghiêng đầu tựa vào bả vai rộng lớn của Đại tướng quân, đã lâu không có dựa vào lồng ngực người này, thật sự có chút tưởng niệm.
Nhìn Dạ Vị Ương an tĩnh nằm trong ngực mình, Lưu Bá Hề chỉ cảm thấy trong lòng cao hứng không nói nên lời.
TruyenLau
“Bên ngoài trời lạnh như vậy, tại sao còn chạy tới đây, muốn gặp ta chỉ cần sai người gọi một tiếng, cho dù bên ngoài có rơi xuống mưa dao ta cũng sẽ đến bên cạnh ngươi.” Đem người thả xuống kháp thượng gần cửa sổ trong phòng, Lưu Bá Hề cầm lấy hai bàn tay lạnh như băng của đối phương, nhanh kéo hai bàn tay đối phương nhét vào ngực mình.
Có động tác thân mật này của Đại tướng quân, Dạ Vị Ương không còn cảm thấy lạnh nữa.
“Ta không biết ngươi cũng có lúc nói chuyện ngọt ngào như vậy.” Ngón tay dán tại ngực đối phương nóng như lửa, Dạ Vị Ương nhẹ nhàng dùng ngón tay cọ cọ, giống như móng mèo quấy nhiễu phát ngứa làm Lưu Bá Hề tâm thần không yên.
Dạ Vị Ương cúi đầu, tay còn lại thoáng chốc gãi gãi nam nhân: “Hôm nay không phải sinh thần ngươi sao?”
“Ân, làm sao ngươi biết?” Dạ Vị Ương so với Lưu Bá Hề chỉ thấp hơn một chút, thời điểm cúi đầu Lưu Bá Hề mơ hồ thấy được sợi dây đỏ được giấu trong y phục Dạ Vị Ương, biết Dạ Vị Ương không đem mảnh ngọc kia tháo xuống, ý cười nơi khóe mắt Lưu Bá Hề càng sâu vài phần.
Không trả lời nghi vấn của Lưu Bá Hề, Dạ Vị Ương chậm rãi hít sâu một hơi, gằn từng chữ nói: “Người ta sinh thần đều thu lễ vật, ngươi ngược lại, sinh thần chính mình lại tặng vật quý trọng cho ta rồi bỏ chạy.”
“Mảnh ngọc kia…”
“Như thế nào, Đại tướng quân tặng đồ rồi còn muốn đổi ý?” Dạ Vị Ương ngẩng đầu, bàn tay dùng sức đè ngực Lưu Bá Hề, vẫn rắn chắc như vậy, trơn nhẵn bóng loáng sờ thật tốt.
“Trừ phi ngươi gỡ xuống, nếu không cả đời này nó là của ngươi.” Dừng một chút, Lưu Bá Hề cầm lấy bàn tay đang sờ loạn của Dạ Vị Ương ấn vào ngực trái mình, thanh âm trầm thấp lộ ra ôn nhu từ tính: “Trừ phi ngươi không cần ta, ta đây cả đời cũng là của ngươi.”
Khóe miệng run lên không nhịn được cười, ngón tay Dạ Vị Ương liền không an phận di chuyển, trong tầm mắt Lưu Bá Hề hơi chọn mi nhéo ngực đối phương.
“Vị Ương, ngươi là đang khiêu chiến định lực của ta sao?” Lưu Bá Hề thanh âm chìm đi vài phần, đáy mắt trong suốt có thể thấy được tia lửa đang khiêu động.
Giống như không nghe đến lời Lưu Bá Hề, Dạ Vị Ương chậm rãi thu hồi hai tay mình, dứt khoát ngồi thẳng lưng xếp bằng trước mặt Đại tướng quân: “Hôm nay là sinh thần của ngươi, ta cũng nên tặng ngươi lễ vật, ngươi nếu dự định nhận lấy, tự mình cởi bỏ lễ vật đi.”
Lễ vật? Lưu Bá Hề nghe vậy liền nhìn xung quanh, cũng không thấy có lễ vật nào, vừa rồi lúc ôm Dạ Vị Ương tiến vào người này hình như không mang theo cái gì, chẳng lẽ phóng ở đại sảnh?
Gặp Lưu Bá Hề nhìn đông nhìn tây lại không nhìn tới mình, Dạ Vị Ương một bên âm thầm mắng người này ở thời khắc mấu chốt như thế nào trì độn như vậy, một bên giả vờ tức giận nói: “Một cái lễ vật lớn như thế ở trước mặt ngươi, ngươi còn nhìn đi đâu đó?”
Dạ Vị Ương lời này nói đủ rõ, Lưu Bá Hề nếu còn tiếp tục không hiểu hắn liền trực tiếp đi ra ngoài đập đầu vào cây cho xong.
Chính là Lưu Bá Hề dường như không tin được lời mình vừa nghe, Vị Ương đây là…
“Ngươi còn do dự ta liền đi.” Hắn đã ám chỉ rõ ràng như vậy, người này còn chờ đợi cái gì? Khó có được hắn chủ động một lần cư nhiên trả lại cho hắn do dự, hắn ——.
Trên môi đột nhiên căng thẳng, Dạ Vị Ương người chợt ngã về phía sau, chính là lưng còn chưa áp xuống kháp thượng đã bị một bàn tay to ôm lấy, nụ hôn ôn nhu thương tiếc lại mang theo chút vội vàng giống như một viên đá ném vào trong tân hồ, tạo nên từng đợt sóng nước.
Chần chừ một chút, Dạ Vị Ương hai tay đặt trên bả vai nam nhân đôi môi chủ động đáp trả. Hiếm khi Dạ Vị Ương chủ động liền khơi dậy mãnh thú ngủ say trong nội tâm Lưu Bá Hề, sau khi hôn môi lập tức đem người đẩy ngã xuống kháp thượng ấm áp.
“Không ủy khuất?” Thoáng ngừng lại, Lưu Bá Hề không dám tiếp tục làm xuống, nhìn bộ dáng ẩn nhẫn lại cẩn thận nghiêm túc này, nhất thời khiến Dạ Vị Ương trong lòng hối hận thật sự, hắn lúc trước hẳn là không nên giận dỗi, sớm đem mình cấp cho Lưu Bá Hề, càng không biến thành heo cúng cho Tịch Thiên Thương.
“Ngươi bớt nói lời vô nghĩa.” Trừng mắt liếc Lưu Bá Hề một cái, Dạ Vị Ương buông tay nằm thẳng, ngoắc ngoắc Đại tướng quân nhất mực thiên chân chỉ vào y phục mình: “Lễ vật ở chỗ này, ngươi có muốn hay không?”
Tiểu bộ dáng này làm cho Lưu Bá Hề trong lòng một trận ngứa ngáy, muốn, như thế nào lại không muốn, hắn ngóng trông ngày này đến không còn sở cứu.
Bình thường thấy Dạ Vị Ương có chút cự tuyệt loại chuyện này, Lưu Bá Hề cũng không miễn cưỡng, luôn tự mình chịu đựng, sau khi biết Tịch Thiên Thương ngày đó c**ng b*c Dạ Vị Ương hắn thật sự muốn đánh chết Tịch Thiên Thương.
Không muốn lần đầu tiên của bọn họ quá mức vội vàng, Lưu Bá Hề áp trụ lửa ở bụng dưới, nửa quỳ trên chân Dạ Vị Ương bắt đầu chậm rãi cởi y phục nam nhân.
Đầu tiên là áo choàng nhung mao, sau đó là áo khoác dày, tiếp theo kiện kiện quần áo tinh xảo quấn trên người Dạ Vị Ương, cho đến khi nam nhân nằm trên kháng giường chỉ còn lại lý y.
Động tác Lưu Bá Hề vừa nhẹ nhàng vừa cẩn thận, quá trình cởi đai lưng còn dùng ánh mắt tinh tế đánh giá, thật sự làm cho Dạ Vị Ương có loại cảm giác chính mình đúng là lễ vật.
Ngoài phòng tuy rằng rất lạnh, trong phòng lại rất ấm áp, mặc dù chỉ còn áo đơn cũng không cảm thấy lạnh, tương phản, Dạ Vị Ương còn cảm thấy nóng, nhất là ánh mắt Đại tướng quân trên chiến trường khiến địch quân kinh hoàng, thời điểm dừng trên người hắn, hắn cảm giác chính mình đang bị đối phương từng chút g*m c*n, làn da bị thiêu đến phỏng.
Lưu Bá Hề không có dừng lại, dưới tầm mắt hết sức quẫn bách của Dạ Vị Ương ngạnh đem lễ vật đặc biệt này tháo ra sạch sẽ.
“Lưu Bá Hề, ngươi rất xấu.” Tuy rằng Dạ Vị Ương đích xác để đối phương c** q**n áo hắn, nhưng tại sao lại triệt để c** s*ch hết như vậy, nếu hắn không sớm chuẩn bị cho đối phương ăn kiền mạt tịnh, lúc này đã xấu hổ tìm cái lỗ nào đó chui vào rồi.
Ngữ khí mang theo vài phần khẩn trương cùng giận dữ liền giống như thuốc súng, hoàn toàn châm vào lang tính đội lốt da cừu nào đó.
“Vị Ương, ngươi thật đẹp mắt.”
Bàn tay nhẹ nhàng bao trùm tiểu phúc của nam tử v**t v* qua lại, Lưu Bá Hề khẽ cắn chặt chịu đựng xung động, cúi đầu hôn lên môi, bả vai và cổ đối phương.
Nụ hôn vụn vặt tựa như vũ mao ngứa ngáy, Dạ Vị Ương nhịn không được nuốt ngụm nước miếng, hai tay tiến vào cổ áo đối phương, nam nhân trên người giống như biến thành mãnh thú đột nhiên tăng thêm lực đạo ở môi.
Tựa như bị điện giật, Dạ Vị Ương hít một hơi lương khí đem chính mình toàn bộ dán vào lồng ngực nóng bỏng của đối phương.
- Quyển 1 - Chương 1: Trẫm? Trẫm!
- Quyển 2 - Chương 1: Biến thành hồ ly cô độc
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân qua hè đến…
- Quyển 4 - Chương 1: Kinh hỉ thật to [thượng]
- Chương 1: Chương 1: Trẫm? Trẫm!
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2: Bắc Thần Diêu Quang
- Quyển 3 - Chương 2: Chần chừ
- Quyển 4 - Chương 2: Kinh hỉ thật to [hạ]
- Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3: Nội tâm ác ý
- Quyển 3 - Chương 3: Đại nhân, ngài có rồi!
- Quyển 4 - Chương 3: Nhóc con, ngươi nhận sai người rồi!
- Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4: Người xem ta không vừa mắt thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 4: Đại lang cẩu ngoan nào
- Quyển 3 - Chương 4: Ai là cha hài tử? (thượng)
- Quyển 4 - Chương 4: Phiền não của đại hồ ly
- Chương 4: Người xem ta không vừa mắt thật nhiều
- Quyển 1 - Chương 5: Ta muốn làm quan tốt
- Quyển 2 - Chương 5: Vật nhỏ, ngươi còn thẹn thùng sao?
- Quyển 3 - Chương 5: Ai là cha hài tử? (hạ)
- Quyển 4 - Chương 5: Ba người cha khó mà ở chung!
- Chương 5: Ta muốn làm quan tốt
- Quyển 1 - Chương 6: Lạc thú nhân sinh a
- Quyển 2 - Chương 6: Phân hưởng thiên hạ
- Quyển 3 - Chương 6: Cuối cùng cũng có dấu hiệu
- Quyển 4 - Chương 6: Sẽ không để ý
- Chương 6: Lạc thú nhân sinh a
- Quyển 1 - Chương 7: Cảm giác tâm động
- Quyển 2 - Chương 7: Thẳng đến Bắc Thần quốc
- Quyển 3 - Chương 7: Đứng cùng trận tuyến
- Quyển 4 - Chương 7: Tuyết sơn bạch liên giáo [thượng]
- Chương 7: Cảm giác tâm động
- Quyển 1 - Chương 8: Lão địch thủ
- Quyển 2 - Chương 8: Tương kiến bất tương thức (Gặp lại nhưng chẳng nhận ra nhau)
- Quyển 3 - Chương 8: Ba người [1]
- Quyển 4 - Chương 8: Tuyết sơn bạch liên giáo [hạ]
- Chương 8: Lão địch thủ
- Quyển 1 - Chương 9: Ta cùng hoàng đế có gian tình
- Quyển 2 - Chương 9: Tàn nhẫn ôn nhu
- Quyển 3 - Chương 9: Ba người [2]
- Quyển 4 - Chương 9: Liên hiệp cộng hòa
- Chương 9: Ta cùng hoàng đế có gian tình
- Quyển 1 - Chương 10: Tặng lễ vật
- Quyển 2 - Chương 10: Đồng tình
- Quyển 3 - Chương 10: Đứa nhỏ của chúng ta
- Quyển 4 - Chương 10: Khách không mời
- Chương 10: Tặng lễ vật
- Quyển 1 - Chương 11: Dạo du vinh trì
- Quyển 2 - Chương 11: Nửa người nửa yêu (thượng)
- Quyển 3 - Chương 11: Bắc Thần Diêu Quang bái phỏng
- Quyển 4 - Chương 11
- Chương 11: Dạo du vinh trì
- Quyển 1 - Chương 12: Tiến cung
- Quyển 2 - Chương 12: Nửa người nửa yêu (hạ)
- Quyển 3 - Chương 12: Hoa đăng trong đêm
- Quyển 4 - Chương 12: Hoàng thất thật nhiều kỳ ba!
- Chương 12: Tiến cung
- Quyển 1 - Chương 13: Miệng lưỡi trơn tru
- Quyển 2 - Chương 13: Làm nũng (thượng)
- Quyển 3 - Chương 13: Cầu hôn (thượng)
- Chương 13: Miệng lưỡi trơn tru
- Quyển 1 - Chương 14: Đưa tiền đây
- Quyển 2 - Chương 14: Làm nũng (hạ)
- Quyển 3 - Chương 14: Cầu hôn (hạ)
- Chương 14: Đưa tiền đây
- Quyển 1 - Chương 15: Đầu danh trạng
- Quyển 2 - Chương 15: Biến thân, tiểu hồ ly
- Quyển 3 - Chương 15: Cục cưng, đừng dọa ta!
- Chương 15: Đầu danh trạng
- Quyển 1 - Chương 16: Nửa đêm tiến cung
- Quyển 2 - Chương 16: Đạp thanh
- Quyển 3 - Chương 16: Ta mới là cha đứa nhỏ [1]
- Chương 16: Nửa đêm tiến cung
- Quyển 1 - Chương 17: Hoàng thượng bớt giận
- Quyển 2 - Chương 17: Thích khách
- Quyển 3 - Chương 17: Ta mới là cha đứa nhỏ [2]
- Chương 17: Hoàng thượng bớt giận
- Quyển 1 - Chương 18: Cùng trẫm ngủ đi
- Quyển 2 - Chương 18: Không thể nhìn, không thể nghe, không thể nói
- Quyển 3 - Chương 18: Ta mới là cha đứa nhỏ [3]
- Chương 18: Cùng trẫm ngủ đi
- Quyển 1 - Chương 19: Cùng giường mà ngủ
- Quyển 2 - Chương 19: Đánh mất và tìm lại
- Quyển 3 - Chương 19: Ta mới là cha đứa nhỏ [4]
- Chương 19: Cùng giường mà ngủ
- Quyển 1 - Chương 20: Thưởng phong hội
- Quyển 2 - Chương 20: Ly khai Bắc Thần
- Quyển 3 - Chương 20: Ta mới là cha hài tử [5]
- Chương 20: Thưởng phong hội
- Quyển 1 - Chương 21: Đại hội quyên tiền
- Quyển 2 - Chương 21: Ba cái đuôi
- Quyển 3 - Chương 21: Đi xa!
- Chương 21: Đại hội quyên tiền
- Quyển 1 - Chương 22: Người trong bức họa
- Quyển 2 - Chương 22: Là hồ cũng là người
- Quyển 3 - Chương 22: Đưa tiễn
- Chương 22: Người trong bức họa
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23: Thực tiễn ra chân lý
- Quyển 3 - Chương 23: Không ngừng cố gắng
- Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24: Thiên Kinh Đề Đốc
- Quyển 2 - Chương 24: Ba người qua đêm (thượng)
- Quyển 3 - Chương 24: Không thể khống chế
- Chương 24: Thiên Kinh Đề Đốc
- Quyển 1 - Chương 25: Hảo cho tên yêu nam lãnh liệt
- Quyển 2 - Chương 25: Ba người qua đêm (hạ)
- Quyển 3 - Chương 25: Lặn lội đường xa
- Chương 25: Hảo cho tên yêu nam lãnh liệt
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 2 - Chương 26: Trở lại Thiên kinh
- Quyển 3 - Chương 26: Sóng thần (thượng)
- Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27: Hoàng thượng có thưởng thức (1)
- Quyển 2 - Chương 27: Đi đến Quảng Nam
- Quyển 3 - Chương 27: Sóng thần (trung)
- Chương 27: Hoàng thượng có thưởng thức (1)
- Quyển 1 - Chương 28: Tịch Thiên Lâu (1)
- Quyển 2 - Chương 28: Cải trang đả phẫn
- Quyển 3 - Chương 28: Sóng thần (hạ)
- Chương 28: Tịch Thiên Lâu (1)
- Quyển 1 - Chương 29: Tịch Thiên Lâu (2)
- Quyển 2 - Chương 29: Hoa khôi
- Quyển 3 - Chương 29: Tiểu hồ ly ra đời (thượng)
- Chương 29: Tịch Thiên Lâu (2)
- Quyển 1 - Chương 30: Chung phòng qua đêm (1)
- Quyển 2 - Chương 30
- Quyển 3 - Chương 30: Tiểu hồ ly ra đời (hạ)
- Chương 30: Chung phòng qua đêm (1)
- Quyển 1 - Chương 31: Chung phòng qua đêm (2)
- Quyển 2 - Chương 31
- Quyển 3 - Chương 31: Người Đông đảo quốc
- Chương 31: Chung phòng qua đêm (2)
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 2 - Chương 32
- Quyển 3 - Chương 32: Tặc thuyền
- Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33: Dần dần sinh tình
- Quyển 2 - Chương 33: Ngốc hồ ly, xú hoàng đế
- Quyển 3 - Chương 33: Cường cường liên thủ [1]
- Chương 33: Dần dần sinh tình
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 2 - Chương 34: Một lưới bắt trọn
- Quyển 3 - Chương 34: Cường cường liên thủ [2]
- Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 2 - Chương 35: Trụy hà (rơi xuống sông)
- Quyển 3 - Chương 35: Cường cường liên thủ [3]
- Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 2 - Chương 36: Căn nhà nhỏ trong rừng (thượng)
- Quyển 3 - Chương 36: Cường cường liên thủ [4]
- Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37: Kiến An công chúa
- Quyển 2 - Chương 37: Căn nhà nhỏ trong rừng (hạ)
- Quyển 3 - Chương 37: Cường cường liên thủ [5]
- Chương 37: Kiến An công chúa
- Quyển 1 - Chương 38: Lóa mù mắt người
- Quyển 2 - Chương 38
- Chương 38: Lóa mù mắt người
- Quyển 1 - Chương 39: Trừng trị Kiến An công chúa (1)
- Quyển 2 - Chương 39: Thiếp mời của Bắc Phương Nguyệt
- Chương 39: Trừng trị Kiến An công chúa (1)
- Quyển 1 - Chương 40: Trừng trị Kiến An công chúa (2)
- Quyển 2 - Chương 40: Dự tiệc
- Chương 40: Trừng trị Kiến An công chúa (2)
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 2 - Chương 41: Bọ ngựa bắt ve
- Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42: Khâm sai đại thần Dạ Vị Ương
- Quyển 2 - Chương 42: Hồ ly ở phía sau
- Chương 42: Khâm sai đại thần Dạ Vị Ương
- Quyển 1 - Chương 43: Cải trang vi hành (1)
- Quyển 2 - Chương 43: Kẻ cười cuối cùng mới là người chiến thắng
- Chương 43: Cải trang vi hành (1)
- Quyển 1 - Chương 44: Cải trang vi hành (2)
- Quyển 2 - Chương 44: Không biết tốt xấu
- Chương 44: Cải trang vi hành (2)
- Quyển 1 - Chương 45: Giữa ôn tuyền trong núi gặp khách không mời
- Quyển 2 - Chương 45: Là hồ ly, cũng là Vị Ương
- Chương 45: Giữa ôn tuyền trong núi gặp khách không mời
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 2 - Chương 46: Không muốn thêm lần nào nữa
- Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47: Bắc Phương Thần
- Quyển 2 - Chương 47: Ngươi là tên biến thái
- Chương 47: Bắc Phương Thần
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 2 - Chương 48: Cửu vĩ hồ
- Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49: Tra tham quan (1)
- Quyển 2 - Chương 49: Hồ ly, đâm ta!
- Chương 49: Tra tham quan (1)
- Quyển 1 - Chương 50: Tra tham quan (2)
- Quyển 2 - Chương 50: Đã từng trong ký ức
- Chương 50: Tra tham quan (2)
- Quyển 1 - Chương 51: Tra tham quan (3)
- Quyển 2 - Chương 51: Chữa thương liêu tình [1]
- Chương 51: Tra tham quan (3)
- Quyển 1 - Chương 52: Tra tham quan (4)
- Quyển 2 - Chương 52: Chữa bệnh liêu tình [2]
- Chương 52: Tra tham quan (4)
- Quyển 1 - Chương 53: Tra tham quan (5)
- Quyển 2 - Chương 53: Chữa bệnh liêu tình [3]
- Chương 53: Tra tham quan (5)
- Quyển 1 - Chương 54: Tra tham quan (6)
- Quyển 2 - Chương 54: Thử tiếp nhận …
- Chương 54: Tra tham quan (6)
- Quyển 1 - Chương 55: Trở về cung, hoàng thượng thỉnh tự trọng!
- Quyển 2 - Chương 55: Thế nào là tín nhiệm?
- Chương 55: Trở về cung, hoàng thượng thỉnh tự trọng!
- Quyển 1 - Chương 56: Đại tướng quân xuất hiện (1)
- Quyển 2 - Chương 56: Hoàn quyển 2
- Chương 56: Đại tướng quân xuất hiện (1)
- Quyển 1 - Chương 57: Đại tướng quân xuất hiện (2)
- Chương 57: Đại tướng quân xuất hiện (2)
- Quyển 1 - Chương 58: Đại tướng quân xuất hiện (3)
- Chương 58: Đại tướng quân xuất hiện (3)
- Quyển 1 - Chương 59: Ta muốn ngươi
- Chương 59: Ta muốn ngươi
- Quyển 1 - Chương 60: Lập thệ
- Chương 60: Lập thệ
- Quyển 1 - Chương 61: Mẫu tử vô tình
- Chương 61: Mẫu tử vô tình
- Quyển 1 - Chương 62: Hỗn đản Tịch Thiên Thương
- Chương 62: Hỗn đản Tịch Thiên Thương
- Quyển 1 - Chương 63: Hỗn đản Tịch Thiên Thương (2)
- Chương 63: Hỗn đản Tịch Thiên Thương (2)
- Quyển 1 - Chương 64: Đánh nhau loạn thành một đoàn
- Chương 64: Đánh nhau loạn thành một đoàn
- Quyển 1 - Chương 65: Vật đính ước
- Chương 65: Vật đính ước
- Quyển 1 - Chương 66: Trẫm làm ấm giường cho ngươi
- Chương 66: Trẫm làm ấm giường cho ngươi
- Quyển 1 - Chương 67: Tướng quân, nhận lễ vật
- Chương 67: Tướng quân, nhận lễ vật
- Quyển 1 - Chương 68: Tình địch gặp tình địch
- Chương 68: Tình địch gặp tình địch
- Quyển 1 - Chương 69: Dạ Vị Ương biến mất
- Chương 69: Dạ Vị Ương biến mất
- Chương 70: Biến thành hồ ly cô độc
- Chương 71: Bắc Thần Diêu Quang
- Chương 72: Nội tâm ác ý
- Chương 73: Đại lang cẩu ngoan nào
- Chương 74: Vật nhỏ, ngươi còn thẹn thùng sao?
- Chương 75: Phân hưởng thiên hạ
- Chương 76: Thẳng đến Bắc Thần quốc
- Chương 77: Tương kiến bất tương thức (Gặp lại nhưng chẳng nhận ra nhau)
- Chương 78: Tàn nhẫn ôn nhu
- Chương 79: Đồng tình
- Chương 80: Nửa người nửa yêu (thượng)
- Chương 81: Nửa người nửa yêu (hạ)
- Chương 82: Làm nũng (thượng)
- Chương 83: Làm nũng (hạ)
- Chương 84: Biến thân, tiểu hồ ly
- Chương 85: Đạp thanh
- Chương 86: Thích khách
- Chương 87: Không thể nhìn, không thể nghe, không thể nói
- Chương 88: Đánh mất và tìm lại
- Chương 89: Ly khai Bắc Thần
- Chương 90: Ba cái đuôi
- Chương 91: Là hồ cũng là người
- Chương 92: Thực tiễn ra chân lý
- Chương 93: Ba người qua đêm (thượng)
- Chương 94: Ba người qua đêm (hạ)
- Chương 95: Trở lại Thiên kinh
- Chương 96: Đi đến Quảng Nam
- Chương 97: Cải trang đả phẫn
- Chương 98:
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102: Ngốc hồ ly, xú hoàng đế
- Chương 103: Một lưới bắt trọn
- Chương 104: Trụy hà (rơi xuống sông)
- Chương 105: Căn nhà nhỏ trong rừng (thượng)
- Chương 106: Căn nhà nhỏ trong rừng (hạ)
- Chương 107
- Chương 108: Thiếp mời của Bắc Phương Nguyệt
- Chương 109: Dự tiệc
- Chương 110: Bọ ngựa bắt ve
- Chương 111: Hồ ly ở phía sau
- Chương 112: Kẻ cười cuối cùng mới là người chiến thắng
- Chương 113: Không biết tốt xấu
- Chương 114: Là hồ ly, cũng là Vị Ương
- Chương 115: Không muốn thêm lần nào nữa
- Chương 116: Ngươi là tên biến thái
- Chương 117: Cửu vĩ hồ
- Chương 118: Hồ ly, đâm ta!
- Chương 119: Đã từng trong ký ức
- Chương 120: Chữa thương liêu tình [1]
- Chương 121: Chữa bệnh liêu tình [2]
- Chương 122: Chữa bệnh liêu tình [3]
- Chương 123: Thử tiếp nhận …
- Chương 124: Thế nào là tín nhiệm?
- Chương 125: Hoàn quyển 2
- Chương 126: Xuân qua hè đến…
- Chương 127: Chần chừ
- Chương 128: Đại nhân, ngài có rồi!
- Chương 129: Ai là cha hài tử? (thượng)
- Chương 130: Ai là cha hài tử? (hạ)
- Chương 131: Cuối cùng cũng có dấu hiệu
- Chương 132: Đứng cùng trận tuyến
- Chương 133: Ba người [1]
- Chương 134: Ba người [2]
- Chương 135: Đứa nhỏ của chúng ta
- Chương 136: Bắc Thần Diêu Quang bái phỏng
- Chương 137: Hoa đăng trong đêm
- Chương 138: Cầu hôn (thượng)
- Chương 139: Cầu hôn (hạ)
- Chương 140: Cục cưng, đừng dọa ta!
- Chương 141: Ta mới là cha đứa nhỏ [1]
- Chương 142: Ta mới là cha đứa nhỏ [2]
- Chương 143: Ta mới là cha đứa nhỏ [3]
- Chương 144: Ta mới là cha đứa nhỏ [4]
- Chương 145: Ta mới là cha hài tử [5]
- Chương 146:
- Chương 147: Đưa tiễn
- Chương 148: Không ngừng cố gắng
- Chương 149: Không thể khống chế
- Chương 150: Lặn lội đường xa
- Chương 151: Sóng thần (thượng)
- Chương 152: Sóng thần (trung)
- Chương 153: Sóng thần (hạ)
- Chương 154: Tiểu hồ ly ra đời (thượng)
- Chương 155: Tiểu hồ ly ra đời (hạ)
- Chương 156: Người Đông đảo quốc
- Chương 157: Tặc thuyền
- Chương 158: Cường cường liên thủ [1]
- Chương 159: Cường cường liên thủ [2]
- Chương 160: Cường cường liên thủ [3]
- Chương 161: Cường cường liên thủ [4]
- Chương 162: Cường cường liên thủ [5]
- Chương 163: Kinh hỉ thật to [thượng]
- Chương 164: Kinh hỉ thật to [hạ]
- Chương 165: Nhóc con, ngươi nhận sai người rồi!
- Chương 166: Phiền não của đại hồ ly
- Chương 167: Ba người cha khó mà ở chung!
- Chương 168: Sẽ không để ý
- Chương 169: Tuyết sơn bạch liên giáo [thượng]
- Chương 170: Tuyết sơn bạch liên giáo [hạ]
- Chương 171: Liên hiệp cộng hòa
- Chương 172: Khách không mời
- Chương 173
- Chương 174: Hoàng thất thật nhiều kỳ ba!
Đại Nịnh Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.