Châm vẫn ở trên người chưa lấy ra, tuy rằng vẫn có chút đau, nhưng so với đau nhức ban đầu như đâm vào đầu quả tim ít nhất Dạ Vị Ương có thể chịu đựng được, cả người bị ngâm vào trong nước lại vớt lên toàn thân giống như dính một tầng mồ hôi ẩm ướt, hư thoát tựa vào tháp thượng tùy ý Lưu Bá Hề lăn qua lăn lại, lúc này Dạ Vị Ương cũng không còn khí lực đi thẹn thùng, theo Lưu Bá Hề c** q**n áo cho hắn ôm vào dược dũng.
Khi thân thể tiếp xúc với nhiệt thủy thoáng đau đớn kịch liệt, Dạ Vị Ương nhịn không được cau mày r*n r* một tiếng, Lưu Bá Hề vỗ lưng hắn trấn an: “Như thế này sẽ không đau, nhẫn một chút.”
“Ngô.” Dạ Vị Ương vô lực gật đầu, bây giờ hắn nghĩ muốn chạy cũng chạy không được, chỉ có thể gắt gao bắt lấy mép thùng gỗ làm cho thân thể dần dần thích ứng với nhiệt thủy, cũng may Lưu Bá Hề không có lừa hắn, quả nhiên trong chốc lát cảm giác đau đớn trên đùi đã từ từ giảm bớt.
Giữa lúc đó, một cỗ dược hương nhẹ nhàng khoan khoái tràn ngập hơi thở, tựa hồ có tác dụng tinh não minh thần, lúc trước ý thức hỗn độn không rõ bắt đầu khôi phục thanh tĩnh, Dạ Vị Ương thật sâu phun ra một hơi, ngẩng đầu nhìn Lưu Bá Hề đứng bên cạnh cúi đầu hết sức chuyên chú xử lý vết thương trên tay hắn.
Thuốc mỡ vẽ loạn ở miệng vết thương có điểm lành lạnh, Lưu Bá Hề thủ pháp lão luyện giúp Dạ Vị Ương quấn bạch sa bố sạch sẽ, xoay người tìm một tấm ván gỗ kê phía trên mộc dũng đem tay bị thương Dạ Vị Ương đặt lên, mới đi tới Ngọc Hành sơn một ngày, sự quan tâm chăm sóc chu đáo của Lưu Bá Hề, Dạ Vị Ương đã lĩnh hội quá nhiều lần, tựa như cỗ noãn tuyền xoa dịu đi mỏi mệt trong thể xác và tinh thần không chịu nổi của hắn.
Loại thời điểm này, có người cùng bồi thật là tốt, Dạ Vị Ương nhìn Lưu Bá Hề vội đến vội đi, tuy rằng đã mệt cực kỳ vẫn mở miệng nói: “Bá Hề, cám ơn ngươi, nếu không có ngươi ở đây… Ta đại khái không chống đỡ được lâu như vậy.”
Nam nhân ngâm mình trong thùng gỗ một đầu tóc đen ướt đẫm, sắc mặt bởi vì đau đớn mà trở nên phá lệ tái nhợt trắng xanh tôn lên mái tóc đen nhánh, tóc đen tôn lên màu da tái nhợt.
Cực hạn của trắng và đen làm cho Dạ Vị Ương cả người bày ra một loại kiền tịnh cùng hư nhược khó có thể miêu tả, thiếu đi vài phần anh tư rạng rỡ ngày thường, ngược lại nhiều hơn chút mảnh mai yếu ớt mơ hồ không rõ, làm song mâu kia lộ vẻ suy yếu nước mắt còn chưa khô hòa cùng ý cười nhợt nhạt mang theo cảm tạ nhìn về phía Lưu Bá Hề, liền giống như tinh tú giữa trời đêm óng ánh như ngọc.
Ngực giống như bị người dùng lực đấm một cái, Lưu Bá Hề đứng dậy rót cho nam nhân chén nước, tránh đi ánh mắt Dạ Vị Ương.
“Còn đau không?”
“Ta chưa từng nghĩ sẽ đau như vậy.” Uống ngay hai ngụm nước cổ họng thoải mái hơn, nếu bảo hắn trải qua loại đau đớn này một lần nữa hắn thật rất muốn trực tiếp cho mình một đao, hiện tại xem ra đã thể nghiệm được tư vị cái gì gọi là “sống không bằng chết”.
Dạ Vị Ương tự mình trong khổ tìm vui, nổi lên trêu đùa: “Ta vừa rồi luôn nghĩ, người ta nói nữ nhân sinh con đặc biệt đau, chẳng biết có phải giống kiểu đau của ta không.”
Lưu Bá Hề bị kiến giải của Dạ Vị Ương chọc cười, hắn nhịn không được cười nói: “Có lẽ so với nữ nhân sinh con còn đau hơn một chút.”
Tịch Thiên Lâu đẩy cửa tiến vào nhìn đến bộ dáng hai người nói nói cười cười, kim châm kia đau bao nhiêu hắn biết, người có nội công cũng đều chịu đựng không nổi mà ngất đi, Dạ Vị Ương là người thường lại kiên trì đến như thế.
Phân phó Lưu Bá Hề đi ngao dược, bên cạnh mỹ nam tử khí chất trác tuyệt ngồi ở thùng gỗ, cầm khăn mặt thay Dạ Vị Ương lau đi mồ hôi nóng trên trán, khen ngợi nói: “Không tồi, đúng là nam tử hán.”
“Vừa rồi ta còn khóc, sư phụ đừng chê cười ta.” Dạ Vị Ương ngượng ngùng cười.
“Hai chân ngươi hiện tại mặc dù có tri giác, nhưng nếu muốn giống như trước đây đứng lên thậm chí sôi nổi chạy nhảy còn phải chậm rãi điều dưỡng luyện tập.” Tịch Thiên Lâu gật đầu tán thưởng, hai mắt nhìn Dạ Vị Ương lại nhiều hơn một tia thâm ý.
…
…
Trải qua đau đớn giống như “thoát thai hoán cốt”, sau khi Dạ Vị Ương được Lưu Bá Hề từ thùng gỗ vớt lên kinh ngạc phát hiện hai chân hắn thật sự có tri giác, không ngừng nhìn chằm chằm vào ngón chân mình miễn cưỡng năng động, hoàn toàn quên mất bản thân còn đang bọc ở sàng đan bị Lưu Bá Hề ôm vào trong ngực.
TruyenLau.com
“Bá Hề, ngươi xem ngươi xem, chân của ta có thể động! Ta có cảm giác!” Mới vừa rồi còn như con cá chết đang hấp hối, lúc này liền vui vẻ lên, Dạ Vị Ương kéo cổ áo Lưu Bá Hề kinh hô một tiếng.
Ngón chân mượt mà sạch sẽ giống như dương chi bạch ngọc thượng hạng vì mùa đông mà trở nên trắng bệch dưới dương quang ấm áp lộ ra bóng loáng oánh nhuận, bộ dáng khẽ động khẽ động làm cho người ta liên tưởng tới anh nhi (trẻ sơ sinh) trăm ngày, vừa ngốc vừa đáng yêu, chọc người yêu thích.
Hoàn hảo sau vài hôm, Dạ Vị Ương mỗi ngày chỉ cần ngâm trong dũng dược một lần, uống nước dược khổ tử, cũng không cần trải qua châm cứu trị liệu đáng sợ nữa.
Vẻ mặt khó coi nhất nan kham nhất đều bị Lưu Bá Hề nhìn thấy, nguyên bản bức tường vô hình ngăn cách giữa hai người qua mỗi ngày sống chung từ khi nào đã ầm ầm sập xuống, Dạ Vị Ương còn sợ cái gì? Mỗi ngày đều c** s*ch để Lưu Bá Hề ôm đến ôm đi, chính mình còn bảo đối phương cấp mình đưa bô, ở trong ngực đối phương khóc đến một phen nước mắt nước mũi, bây giờ rụt rè cho ai xem.
Cuộc sống ở trên núi nhàn nhã lại thích ý, mỗi buổi sáng thức dậy được Lưu Bá Hề dìu đỡ tập đi, tuy rằng trên cơ bản đi không đến một hai bước chân hắn đã nhuyễn đến té nhào, nhưng té vào lồng ngực Lưu Bá Hề cũng không tồi.
TruyenLau.com
Không có việc gì sẽ cùng Hoa Sinh rửa đồ ăn, thời điểm Tịch Thiên Lâu chẩn trị còn có thể từ sư phụ nghe được một ít chuyện thú vị trước đây của hoàng thượng và Lưu Bá Hề, tỷ như Tịch Thiên Lâu nói cho hắn biết, kỳ thật hoàng thượng cùng Lưu Bá Hề trên ý nghĩa nào đó là sư huynh đệ.
Khi còn bé hai người đi theo Tịch Thiên Lâu tập võ rèn luyện thân thể, thiên tính hài tử tranh cường háo thắng, có một lần Tịch Thiên Lâu và Lưu Bá Hề nhặt được tiểu hồ ly lông trắng chân bị thương, hai người cấp ôm về nhà nuôi, tiểu hồ ly ngày thường bên ngoài tuyết bạch khả ái, hai tiểu hài tử như thế nào cũng phải tranh tiểu hồ ly về làm bảo bối cho mình.
Giành giật một hồi liền đánh nhau, thời điểm chờ bọn họ lấy lại tinh thần thì tiểu hồ ly đã chạy ra cánh cửa biến mất, lúc sau cũng tìm không thấy.
“Sự kiện này khiến hai người thương tâm suốt một đoạn thời gian, trước khi bọn họ rời đi Ngọc Hành sơn còn cùng nhau lên núi tìm kiếm, mà tiểu hồ ly kia tiêu thất giống như chưa từng xuất hiện, từ đó về sau Bá Hề cùng Thương nhi không còn như trước đây, vì một kiện đồ vật này nọ mà tranh chấp không ngớt nữa.” Tịch Thiên Lâu có điểm cảm thán, nhợt nhạt cười: “Coi như đã trưởng thành.”
“Thật không ngờ hoàng thượng cũng có lúc khóc nhè, có thời điểm yêu mến tiểu động vật.” Dạ Vị Ương ngồi trên giường không khỏi cảm khái, nghe Tịch Thiên Lâu kể, có lẽ Tịch Thiên Thương khi còn bé cũng là một hài tử đáng yêu, như thế nào trưởng thành lại đáng giận như vậy
TruyenLau.com
Quả nhiên hoàng thượng không phải người, là người thì không phải hoàng thượng.
“Người ngồi trên hoàng vị có rất nhiều chuyện không thể do mình làm chủ, Thương nhi nếu đem ngươi đưa đến chỗ ta, nói vậy ngươi đối với hắn không trọng yếu thì cũng đặc thù, sự tình của người trong kinh thành ta đã từng nghe nói qua, bất quá mấy ngày sống chung ở đây ngược lại cảm thấy cùng lời đồn đãi đúng là hai người.” Tịch Thiên Lâu giống như trưởng bối lộ ra tiếu dung ôn hòa, kéo tay Dạ Vị Ương vỗ nhè nhẹ.
Dạ Vị Ương hơi ngượng ngùng, hắn biết thanh danh lúc trước của hắn bất hảo, thế nhưng lại rơi đến tai Tịch Thiên Lâu trên núi thanh tu, tránh không khỏi có điểm quá khoa trương.
“Thông minh của ngươi hòa cùng tính tình cứng cỏi kiên nhẫn, đối với con đường sau này có lợi rất lớn, nhưng nếu một ngày lâm vào khốn cục khó giải quyết, đừng ngại đến Ngọc Hành sơn tìm ta.”
Dạ Vị Ương nhận lời cuống quýt nói cảm ơn, tạm thời bất luận Tịch Thiên Lâu là sư phụ hay hoàng thúc của tên hỗn đản Tịch Thiên Thương nào đó, chỉ riêng y thuật cùng học thức Tịch Thiên Lâu cũng đủ nắm giữ danh hào “Thiên hạ đệ nhất nhân”, một lời hứa của Tịch Thiên Lâu không thể nghi ngờ chính là cho Dạ Vị Ương một cái bảo mệnh phù.
Liên tục vài ngày đầu đông nắng ráo trời đã hạ xuống mưa nhỏ, hoàn hảo trời mưa nhưng không có gió lớn, lúc này mưa trên núi lạnh đến khủng khiếp, Dạ Vị Ương là bệnh nhân không có nội công co rút trên giường vẫn cảm thấy lạnh.
Tịch Thiên Lâu rời đi trong chốc lát Lưu Bá Hề liền trở về phòng, chỉ thấy nam tử này tay phải xách tiểu ấm lô, tay trái ôm chặt tấm thảm lông thú thật dày bước nhanh tới, để ấm lô bên giường, Lưu Bá Hề đem thảm lông thú đắp lên người Dạ Vị Ương.
“Đây chẳng phải ta đã bỏ lại ở mã xa rồi sao?” Dạ Vị Ương cảm thấy thảm này nhìn rất quen mắt, tập trung nhìn kỹ hóa ra là đồ hắn đặt trong mã xa không có mang theo, Tịch Thiên Lâu không ăn mặn cũng không sát sinh, lúc trước Dạ Vị Ương không dám mạo hiểm làm Tịch Thiên Lâu nổi giận nên đem thảm lông thú bỏ lại.
“Bá Hề ngươi điên rồi à, nếu để sư phụ ngươi nhìn thấy còn không đem chúng ta đá ra ngoài, mau đem những đồ vật này vứt đi.”
Lưu Bá Hề sau khi trải hảo thảm bản thân cũng leo lên giường ngồi, gặp bộ dáng Dạ Vị Ương vẻ mặt khẩn trương lập tức giương khóe miệng: “Nhìn ngươi lạnh đến lợi hại ta phải đi xuống chân núi, đừng khẩn trương, chuyện này sư phụ đã biết, nếu sư phụ không đồng ý ta cũng không dám mang lên.”
Dạ Vị Ương ngắm mưa ngoài phòng đang rơi không dứt, lại thấy trên người Lưu Bá Hề tựa hồ có hàn khí nhàn nhạt, nhất thời trong lòng ấm áp không nói nên lời, cho dù là kiếp trước cũng không ai đối xử tốt với hắn như vậy a, hắn vội cúi đầu đưa tay bưng kín hai tay lạnh như băng của Lưu Bá Hề, cũng muốn cấp đối phương một ít ấm áp.
“Vị Ương…”
- Quyển 1 - Chương 1: Trẫm? Trẫm!
- Quyển 2 - Chương 1: Biến thành hồ ly cô độc
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân qua hè đến…
- Quyển 4 - Chương 1: Kinh hỉ thật to [thượng]
- Chương 1: Chương 1: Trẫm? Trẫm!
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2: Bắc Thần Diêu Quang
- Quyển 3 - Chương 2: Chần chừ
- Quyển 4 - Chương 2: Kinh hỉ thật to [hạ]
- Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3: Nội tâm ác ý
- Quyển 3 - Chương 3: Đại nhân, ngài có rồi!
- Quyển 4 - Chương 3: Nhóc con, ngươi nhận sai người rồi!
- Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4: Người xem ta không vừa mắt thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 4: Đại lang cẩu ngoan nào
- Quyển 3 - Chương 4: Ai là cha hài tử? (thượng)
- Quyển 4 - Chương 4: Phiền não của đại hồ ly
- Chương 4: Người xem ta không vừa mắt thật nhiều
- Quyển 1 - Chương 5: Ta muốn làm quan tốt
- Quyển 2 - Chương 5: Vật nhỏ, ngươi còn thẹn thùng sao?
- Quyển 3 - Chương 5: Ai là cha hài tử? (hạ)
- Quyển 4 - Chương 5: Ba người cha khó mà ở chung!
- Chương 5: Ta muốn làm quan tốt
- Quyển 1 - Chương 6: Lạc thú nhân sinh a
- Quyển 2 - Chương 6: Phân hưởng thiên hạ
- Quyển 3 - Chương 6: Cuối cùng cũng có dấu hiệu
- Quyển 4 - Chương 6: Sẽ không để ý
- Chương 6: Lạc thú nhân sinh a
- Quyển 1 - Chương 7: Cảm giác tâm động
- Quyển 2 - Chương 7: Thẳng đến Bắc Thần quốc
- Quyển 3 - Chương 7: Đứng cùng trận tuyến
- Quyển 4 - Chương 7: Tuyết sơn bạch liên giáo [thượng]
- Chương 7: Cảm giác tâm động
- Quyển 1 - Chương 8: Lão địch thủ
- Quyển 2 - Chương 8: Tương kiến bất tương thức (Gặp lại nhưng chẳng nhận ra nhau)
- Quyển 3 - Chương 8: Ba người [1]
- Quyển 4 - Chương 8: Tuyết sơn bạch liên giáo [hạ]
- Chương 8: Lão địch thủ
- Quyển 1 - Chương 9: Ta cùng hoàng đế có gian tình
- Quyển 2 - Chương 9: Tàn nhẫn ôn nhu
- Quyển 3 - Chương 9: Ba người [2]
- Quyển 4 - Chương 9: Liên hiệp cộng hòa
- Chương 9: Ta cùng hoàng đế có gian tình
- Quyển 1 - Chương 10: Tặng lễ vật
- Quyển 2 - Chương 10: Đồng tình
- Quyển 3 - Chương 10: Đứa nhỏ của chúng ta
- Quyển 4 - Chương 10: Khách không mời
- Chương 10: Tặng lễ vật
- Quyển 1 - Chương 11: Dạo du vinh trì
- Quyển 2 - Chương 11: Nửa người nửa yêu (thượng)
- Quyển 3 - Chương 11: Bắc Thần Diêu Quang bái phỏng
- Quyển 4 - Chương 11
- Chương 11: Dạo du vinh trì
- Quyển 1 - Chương 12: Tiến cung
- Quyển 2 - Chương 12: Nửa người nửa yêu (hạ)
- Quyển 3 - Chương 12: Hoa đăng trong đêm
- Quyển 4 - Chương 12: Hoàng thất thật nhiều kỳ ba!
- Chương 12: Tiến cung
- Quyển 1 - Chương 13: Miệng lưỡi trơn tru
- Quyển 2 - Chương 13: Làm nũng (thượng)
- Quyển 3 - Chương 13: Cầu hôn (thượng)
- Chương 13: Miệng lưỡi trơn tru
- Quyển 1 - Chương 14: Đưa tiền đây
- Quyển 2 - Chương 14: Làm nũng (hạ)
- Quyển 3 - Chương 14: Cầu hôn (hạ)
- Chương 14: Đưa tiền đây
- Quyển 1 - Chương 15: Đầu danh trạng
- Quyển 2 - Chương 15: Biến thân, tiểu hồ ly
- Quyển 3 - Chương 15: Cục cưng, đừng dọa ta!
- Chương 15: Đầu danh trạng
- Quyển 1 - Chương 16: Nửa đêm tiến cung
- Quyển 2 - Chương 16: Đạp thanh
- Quyển 3 - Chương 16: Ta mới là cha đứa nhỏ [1]
- Chương 16: Nửa đêm tiến cung
- Quyển 1 - Chương 17: Hoàng thượng bớt giận
- Quyển 2 - Chương 17: Thích khách
- Quyển 3 - Chương 17: Ta mới là cha đứa nhỏ [2]
- Chương 17: Hoàng thượng bớt giận
- Quyển 1 - Chương 18: Cùng trẫm ngủ đi
- Quyển 2 - Chương 18: Không thể nhìn, không thể nghe, không thể nói
- Quyển 3 - Chương 18: Ta mới là cha đứa nhỏ [3]
- Chương 18: Cùng trẫm ngủ đi
- Quyển 1 - Chương 19: Cùng giường mà ngủ
- Quyển 2 - Chương 19: Đánh mất và tìm lại
- Quyển 3 - Chương 19: Ta mới là cha đứa nhỏ [4]
- Chương 19: Cùng giường mà ngủ
- Quyển 1 - Chương 20: Thưởng phong hội
- Quyển 2 - Chương 20: Ly khai Bắc Thần
- Quyển 3 - Chương 20: Ta mới là cha hài tử [5]
- Chương 20: Thưởng phong hội
- Quyển 1 - Chương 21: Đại hội quyên tiền
- Quyển 2 - Chương 21: Ba cái đuôi
- Quyển 3 - Chương 21: Đi xa!
- Chương 21: Đại hội quyên tiền
- Quyển 1 - Chương 22: Người trong bức họa
- Quyển 2 - Chương 22: Là hồ cũng là người
- Quyển 3 - Chương 22: Đưa tiễn
- Chương 22: Người trong bức họa
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23: Thực tiễn ra chân lý
- Quyển 3 - Chương 23: Không ngừng cố gắng
- Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24: Thiên Kinh Đề Đốc
- Quyển 2 - Chương 24: Ba người qua đêm (thượng)
- Quyển 3 - Chương 24: Không thể khống chế
- Chương 24: Thiên Kinh Đề Đốc
- Quyển 1 - Chương 25: Hảo cho tên yêu nam lãnh liệt
- Quyển 2 - Chương 25: Ba người qua đêm (hạ)
- Quyển 3 - Chương 25: Lặn lội đường xa
- Chương 25: Hảo cho tên yêu nam lãnh liệt
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 2 - Chương 26: Trở lại Thiên kinh
- Quyển 3 - Chương 26: Sóng thần (thượng)
- Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27: Hoàng thượng có thưởng thức (1)
- Quyển 2 - Chương 27: Đi đến Quảng Nam
- Quyển 3 - Chương 27: Sóng thần (trung)
- Chương 27: Hoàng thượng có thưởng thức (1)
- Quyển 1 - Chương 28: Tịch Thiên Lâu (1)
- Quyển 2 - Chương 28: Cải trang đả phẫn
- Quyển 3 - Chương 28: Sóng thần (hạ)
- Chương 28: Tịch Thiên Lâu (1)
- Quyển 1 - Chương 29: Tịch Thiên Lâu (2)
- Quyển 2 - Chương 29: Hoa khôi
- Quyển 3 - Chương 29: Tiểu hồ ly ra đời (thượng)
- Chương 29: Tịch Thiên Lâu (2)
- Quyển 1 - Chương 30: Chung phòng qua đêm (1)
- Quyển 2 - Chương 30
- Quyển 3 - Chương 30: Tiểu hồ ly ra đời (hạ)
- Chương 30: Chung phòng qua đêm (1)
- Quyển 1 - Chương 31: Chung phòng qua đêm (2)
- Quyển 2 - Chương 31
- Quyển 3 - Chương 31: Người Đông đảo quốc
- Chương 31: Chung phòng qua đêm (2)
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 2 - Chương 32
- Quyển 3 - Chương 32: Tặc thuyền
- Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33: Dần dần sinh tình
- Quyển 2 - Chương 33: Ngốc hồ ly, xú hoàng đế
- Quyển 3 - Chương 33: Cường cường liên thủ [1]
- Chương 33: Dần dần sinh tình
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 2 - Chương 34: Một lưới bắt trọn
- Quyển 3 - Chương 34: Cường cường liên thủ [2]
- Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 2 - Chương 35: Trụy hà (rơi xuống sông)
- Quyển 3 - Chương 35: Cường cường liên thủ [3]
- Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 2 - Chương 36: Căn nhà nhỏ trong rừng (thượng)
- Quyển 3 - Chương 36: Cường cường liên thủ [4]
- Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37: Kiến An công chúa
- Quyển 2 - Chương 37: Căn nhà nhỏ trong rừng (hạ)
- Quyển 3 - Chương 37: Cường cường liên thủ [5]
- Chương 37: Kiến An công chúa
- Quyển 1 - Chương 38: Lóa mù mắt người
- Quyển 2 - Chương 38
- Chương 38: Lóa mù mắt người
- Quyển 1 - Chương 39: Trừng trị Kiến An công chúa (1)
- Quyển 2 - Chương 39: Thiếp mời của Bắc Phương Nguyệt
- Chương 39: Trừng trị Kiến An công chúa (1)
- Quyển 1 - Chương 40: Trừng trị Kiến An công chúa (2)
- Quyển 2 - Chương 40: Dự tiệc
- Chương 40: Trừng trị Kiến An công chúa (2)
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 2 - Chương 41: Bọ ngựa bắt ve
- Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42: Khâm sai đại thần Dạ Vị Ương
- Quyển 2 - Chương 42: Hồ ly ở phía sau
- Chương 42: Khâm sai đại thần Dạ Vị Ương
- Quyển 1 - Chương 43: Cải trang vi hành (1)
- Quyển 2 - Chương 43: Kẻ cười cuối cùng mới là người chiến thắng
- Chương 43: Cải trang vi hành (1)
- Quyển 1 - Chương 44: Cải trang vi hành (2)
- Quyển 2 - Chương 44: Không biết tốt xấu
- Chương 44: Cải trang vi hành (2)
- Quyển 1 - Chương 45: Giữa ôn tuyền trong núi gặp khách không mời
- Quyển 2 - Chương 45: Là hồ ly, cũng là Vị Ương
- Chương 45: Giữa ôn tuyền trong núi gặp khách không mời
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 2 - Chương 46: Không muốn thêm lần nào nữa
- Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47: Bắc Phương Thần
- Quyển 2 - Chương 47: Ngươi là tên biến thái
- Chương 47: Bắc Phương Thần
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 2 - Chương 48: Cửu vĩ hồ
- Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49: Tra tham quan (1)
- Quyển 2 - Chương 49: Hồ ly, đâm ta!
- Chương 49: Tra tham quan (1)
- Quyển 1 - Chương 50: Tra tham quan (2)
- Quyển 2 - Chương 50: Đã từng trong ký ức
- Chương 50: Tra tham quan (2)
- Quyển 1 - Chương 51: Tra tham quan (3)
- Quyển 2 - Chương 51: Chữa thương liêu tình [1]
- Chương 51: Tra tham quan (3)
- Quyển 1 - Chương 52: Tra tham quan (4)
- Quyển 2 - Chương 52: Chữa bệnh liêu tình [2]
- Chương 52: Tra tham quan (4)
- Quyển 1 - Chương 53: Tra tham quan (5)
- Quyển 2 - Chương 53: Chữa bệnh liêu tình [3]
- Chương 53: Tra tham quan (5)
- Quyển 1 - Chương 54: Tra tham quan (6)
- Quyển 2 - Chương 54: Thử tiếp nhận …
- Chương 54: Tra tham quan (6)
- Quyển 1 - Chương 55: Trở về cung, hoàng thượng thỉnh tự trọng!
- Quyển 2 - Chương 55: Thế nào là tín nhiệm?
- Chương 55: Trở về cung, hoàng thượng thỉnh tự trọng!
- Quyển 1 - Chương 56: Đại tướng quân xuất hiện (1)
- Quyển 2 - Chương 56: Hoàn quyển 2
- Chương 56: Đại tướng quân xuất hiện (1)
- Quyển 1 - Chương 57: Đại tướng quân xuất hiện (2)
- Chương 57: Đại tướng quân xuất hiện (2)
- Quyển 1 - Chương 58: Đại tướng quân xuất hiện (3)
- Chương 58: Đại tướng quân xuất hiện (3)
- Quyển 1 - Chương 59: Ta muốn ngươi
- Chương 59: Ta muốn ngươi
- Quyển 1 - Chương 60: Lập thệ
- Chương 60: Lập thệ
- Quyển 1 - Chương 61: Mẫu tử vô tình
- Chương 61: Mẫu tử vô tình
- Quyển 1 - Chương 62: Hỗn đản Tịch Thiên Thương
- Chương 62: Hỗn đản Tịch Thiên Thương
- Quyển 1 - Chương 63: Hỗn đản Tịch Thiên Thương (2)
- Chương 63: Hỗn đản Tịch Thiên Thương (2)
- Quyển 1 - Chương 64: Đánh nhau loạn thành một đoàn
- Chương 64: Đánh nhau loạn thành một đoàn
- Quyển 1 - Chương 65: Vật đính ước
- Chương 65: Vật đính ước
- Quyển 1 - Chương 66: Trẫm làm ấm giường cho ngươi
- Chương 66: Trẫm làm ấm giường cho ngươi
- Quyển 1 - Chương 67: Tướng quân, nhận lễ vật
- Chương 67: Tướng quân, nhận lễ vật
- Quyển 1 - Chương 68: Tình địch gặp tình địch
- Chương 68: Tình địch gặp tình địch
- Quyển 1 - Chương 69: Dạ Vị Ương biến mất
- Chương 69: Dạ Vị Ương biến mất
- Chương 70: Biến thành hồ ly cô độc
- Chương 71: Bắc Thần Diêu Quang
- Chương 72: Nội tâm ác ý
- Chương 73: Đại lang cẩu ngoan nào
- Chương 74: Vật nhỏ, ngươi còn thẹn thùng sao?
- Chương 75: Phân hưởng thiên hạ
- Chương 76: Thẳng đến Bắc Thần quốc
- Chương 77: Tương kiến bất tương thức (Gặp lại nhưng chẳng nhận ra nhau)
- Chương 78: Tàn nhẫn ôn nhu
- Chương 79: Đồng tình
- Chương 80: Nửa người nửa yêu (thượng)
- Chương 81: Nửa người nửa yêu (hạ)
- Chương 82: Làm nũng (thượng)
- Chương 83: Làm nũng (hạ)
- Chương 84: Biến thân, tiểu hồ ly
- Chương 85: Đạp thanh
- Chương 86: Thích khách
- Chương 87: Không thể nhìn, không thể nghe, không thể nói
- Chương 88: Đánh mất và tìm lại
- Chương 89: Ly khai Bắc Thần
- Chương 90: Ba cái đuôi
- Chương 91: Là hồ cũng là người
- Chương 92: Thực tiễn ra chân lý
- Chương 93: Ba người qua đêm (thượng)
- Chương 94: Ba người qua đêm (hạ)
- Chương 95: Trở lại Thiên kinh
- Chương 96: Đi đến Quảng Nam
- Chương 97: Cải trang đả phẫn
- Chương 98:
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102: Ngốc hồ ly, xú hoàng đế
- Chương 103: Một lưới bắt trọn
- Chương 104: Trụy hà (rơi xuống sông)
- Chương 105: Căn nhà nhỏ trong rừng (thượng)
- Chương 106: Căn nhà nhỏ trong rừng (hạ)
- Chương 107
- Chương 108: Thiếp mời của Bắc Phương Nguyệt
- Chương 109: Dự tiệc
- Chương 110: Bọ ngựa bắt ve
- Chương 111: Hồ ly ở phía sau
- Chương 112: Kẻ cười cuối cùng mới là người chiến thắng
- Chương 113: Không biết tốt xấu
- Chương 114: Là hồ ly, cũng là Vị Ương
- Chương 115: Không muốn thêm lần nào nữa
- Chương 116: Ngươi là tên biến thái
- Chương 117: Cửu vĩ hồ
- Chương 118: Hồ ly, đâm ta!
- Chương 119: Đã từng trong ký ức
- Chương 120: Chữa thương liêu tình [1]
- Chương 121: Chữa bệnh liêu tình [2]
- Chương 122: Chữa bệnh liêu tình [3]
- Chương 123: Thử tiếp nhận …
- Chương 124: Thế nào là tín nhiệm?
- Chương 125: Hoàn quyển 2
- Chương 126: Xuân qua hè đến…
- Chương 127: Chần chừ
- Chương 128: Đại nhân, ngài có rồi!
- Chương 129: Ai là cha hài tử? (thượng)
- Chương 130: Ai là cha hài tử? (hạ)
- Chương 131: Cuối cùng cũng có dấu hiệu
- Chương 132: Đứng cùng trận tuyến
- Chương 133: Ba người [1]
- Chương 134: Ba người [2]
- Chương 135: Đứa nhỏ của chúng ta
- Chương 136: Bắc Thần Diêu Quang bái phỏng
- Chương 137: Hoa đăng trong đêm
- Chương 138: Cầu hôn (thượng)
- Chương 139: Cầu hôn (hạ)
- Chương 140: Cục cưng, đừng dọa ta!
- Chương 141: Ta mới là cha đứa nhỏ [1]
- Chương 142: Ta mới là cha đứa nhỏ [2]
- Chương 143: Ta mới là cha đứa nhỏ [3]
- Chương 144: Ta mới là cha đứa nhỏ [4]
- Chương 145: Ta mới là cha hài tử [5]
- Chương 146:
- Chương 147: Đưa tiễn
- Chương 148: Không ngừng cố gắng
- Chương 149: Không thể khống chế
- Chương 150: Lặn lội đường xa
- Chương 151: Sóng thần (thượng)
- Chương 152: Sóng thần (trung)
- Chương 153: Sóng thần (hạ)
- Chương 154: Tiểu hồ ly ra đời (thượng)
- Chương 155: Tiểu hồ ly ra đời (hạ)
- Chương 156: Người Đông đảo quốc
- Chương 157: Tặc thuyền
- Chương 158: Cường cường liên thủ [1]
- Chương 159: Cường cường liên thủ [2]
- Chương 160: Cường cường liên thủ [3]
- Chương 161: Cường cường liên thủ [4]
- Chương 162: Cường cường liên thủ [5]
- Chương 163: Kinh hỉ thật to [thượng]
- Chương 164: Kinh hỉ thật to [hạ]
- Chương 165: Nhóc con, ngươi nhận sai người rồi!
- Chương 166: Phiền não của đại hồ ly
- Chương 167: Ba người cha khó mà ở chung!
- Chương 168: Sẽ không để ý
- Chương 169: Tuyết sơn bạch liên giáo [thượng]
- Chương 170: Tuyết sơn bạch liên giáo [hạ]
- Chương 171: Liên hiệp cộng hòa
- Chương 172: Khách không mời
- Chương 173
- Chương 174: Hoàng thất thật nhiều kỳ ba!
Đại Nịnh Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.