Mọi người đoán tới đoán lui cũng không ra được kết quả, bất quá thời điểm nói chuyện Tịch Thiên Lâu ngược lại hỏi Dạ Vị Ương như thế nào biến thành người và hồ ly.
Dạ Vị Ương ngượng ngùng lặng lẽ nói với Tịch Thiên Lâu, uống rượu sẽ biến thành người, thế nhưng cùng người phát sinh quan hệ thân mật cách ngày sẽ biến thành hồ ly, hơn nữa chẳng những biến thành hồ ly, mà thương tật cùng bệnh trên người đều tốt lên, đuôi cũng nhiều thêm một cái.
Kỳ thực, muốn kiểm tra Dạ Vị Ương có thật sự trở thành cửu vĩ hồ ly hay không cũng chẳng phải chuyện khó, chỉ cần không ngừng biến hóa giữa người và hồ ly, dựa theo quy luật hiện tại mà tiếp tục, thời gian không đến nửa tháng Dạ Vị Ương có thể biến thành “Cửu vĩ hồ ly”.
Chính là Lưu Bá Hề cùng Tịch Thiên Lâu không dám suy đoán, Dạ Vị Ương sau khi trở thành cửu vĩ hồ ly có thể hay không lại biến hóa thêm cái gì nữa.
Ăn cơm xong, Dạ Vị Ương ngồi trong viện tử vừa phơi nắng vừa ngẩn người, ba cái đuôi lót làm đệm, mềm mại thật sự thoải mái.
“Lại miên man suy nghĩ gì đó, tiểu hồ ly, cùng ta đến trên núi hái ít quả dại, thế nào?” Lưu Bá Hề từ trong phòng đi ra, liếc mắt liền thấy đại hồ ly lười biếng một thân bạch y ngồi giữa viện phơi nắng.
Dạ Vị Ương cùng Lưu Bá Hề đi đến rừng cây phía sau chùa, hắn nhìn bóng lưng mạnh mẽ của Đại tướng quân nhịn không được hỏi: “Bá Hề, ngươi nói ta có phải nguyên bản chính là cửu vĩ hồ ly, sau đó vì một sự tình mà biến thành tiểu hồ ly, kết quả phải nhờ vào… Nhờ vào cùng người làm cái kia cái kia hấp thụ tinh nguyên để tiến hóa.”
Hồi còn nhỏ ở trong thôn, Dạ Ương có nghe lão nhân kể qua chuyện hồ yêu hấp thụ tinh nguyên của con người để tu luyện.
Hắn tuy rằng biết mình không phải người xấu, nhưng nếu ở tình huống vô ý làm tổn thương ái nhân của mình, hắn tuyệt đối không muốn nhìn thấy.
Thời điểm gặp Lưu Bá Hề là hắn đã có hai cái đuôi. Không nghi ngờ nam nhân này kỳ thực biết hắn cùng Bắc Thần Diêu Quang từng phát sinh quan hệ, nhưng chưa lần nào Lưu Bá Hề đề cập đến chuyện đó, tâm tư chu đáo của nam nhân này làm cho Dạ Vị Ương cảm thấy ấm lòng.
Trên thế gian này, phải ở đâu mới tìm được một nam nhân anh tuấn suất khí, võ công cao cường lại ôn nhu tri kỷ như vậy a.
“Ta thân cường thể kiện, không sợ ngươi tới hấp. Chỉ sợ ngươi đi hấp của người khác.” Lưu Bá Hề đang đi phía trước, bước chân bởi vì lời nói của Dạ Vị Ương mà có phần trì hoãn, trong thanh âm mang theo ý cười thoải mái, cũng khiến cho Dạ Vị Ương thoải mái theo.
“Ta và ngươi nói chuyện nghiêm túc.” Chính là vấn đề này không thoải mái được.
“Ta tuy rằng cười, nhưng không đại biểu ta đúng là cười.” Dừng bước, Lưu Bá Hề xoay người lại đưa tay nhéo nhéo mũi Dạ Vị Ương, dung nhan tuấn mỹ như ngọc đứng ngược chiều ánh sáng làm Dạ Vị Ương có chút chói mắt.
“Sư phụ cùng Bắc Thần Dận đều bởi vì tự tôn và thân phận, mặc dù là tình nhân cũng không có cách nào gặp nhau, nói đến Bắc Thần Dận, thời điểm hắn chết cũng chưa một lần gặp được sư phụ, đó là tiếc nuối lớn nhất của hắn, mà sư phụ, chưa kịp nhìn thấy người mình từng sở yêu lần cuối cùng, làm sao không phải là loại tâm thống chẳng thể nói rõ?”
Trên gương mặt anh tuấn toát ra chút trầm ngưng, Lưu Bá Hề kéo tay Dạ Vị Ương tiếp tục đi, nhẹ giọng nói: “Ta không nghĩ sẽ đi lên vết xe đổ đó, mặc kệ ngươi là Dạ Vị Ương hay tiểu hồ ly, là người hay là yêu. Ta chỉ muốn hảo hảo thương ngươi.”
TruyenLau
…
…
Có một câu nói rất hay, thời gian chính là thước đo chuẩn mực để nghiệm chứng chân lý.
Dạ Vị Ương thật sự muốn nhìn một chút hắn có phải thật sự biến thành cửu vĩ hồ ly, lúc ban đêm liền ngụ ở phòng Lưu Bá Hề, bọn họ lại làm chuyện tình xấu hổ kia.
Tuy rằng chẳng phải lần đầu tiên, nhưng mỗi lần làm chuyện đó đều khiến Dạ Vị Ương có chút khẩn trương cùng kích động. TruyenLau
Đêm kia ở trên xe ngựa không phát ra tiếng nên chẳng sợ bị người bên ngoài nghe thấy, hôm nay tuy rằng cách vách là sài phòng, cùng phòng của sư phụ có chút khoảng cách, nhưng tưởng tượng bọn họ cư nhiên ở trong chùa làm cái chuyện tình này, Dạ Vị Ương sâu sắc cảm thấy bản thân càng ngày càng không biết xấu hổ.
Mà Đại tướng quân cũng thế, chính là một con sói đội lốt cừu, rõ ràng biết hắn sợ phát ra tiếng nên gắt gao bịt chặt miệng, còn phá lệ dùng sức đâm hắn, hắn phải dùng ba cái đuôi to quất vài cái mới an ổn.
“Ngươi như thế nào còn chưa ngủ?” Tiểu hồ ly nào đó sức cùng lực kiệt đỉnh đạc nằm trong lòng Đại tướng quân, híp mắt đánh cái ngáp, ngẩng đầu lên liền thấy Lưu Bá Hề đang mở to đôi mắt sáng ngời nhìn hắn.
Đôi mắt minh lượng đó tựa như nước suối mát lạnh dùng để thanh tẩy vào ngày Đông, tiếu ý bên trong tạo thành hai đạo nguyệt nha (trăng non) loan loan.
Lưu Bá Hề hé ra hàm răng trắng đều, ghé vào phía sau lỗ tai nam nhân nhỏ giọng nói: “Vị Ương, ngươi còn nhớ buổi tối đầu tiên ngươi cùng ta ở Bạch Mã tự không?” Ngón tay nam nhân thản nhiên gợi lên một sợi bạch phát. TruyenLau
Na hồ bất khai đề na hồ *, Dạ Vị Ương nghiêng đầu, mắt nhắm mắt mở, buồn bực nói: “Không nhớ!”
* Na hồ bất khai đề na hồ: không mở bình thì không biết trong bình có gì, nên chẳng thể phân biệt bình nào tốt bình nào xấu.
“Vẫn là thẳng thắn nói cho ngươi, kỳ thực buổi tối ngày đó ta ở bên ngoài cười trộm.” Cảm giác ba cái đuôi dưới chăn muốn hướng mình quất tới, Lưu Bá Hề vội cười dùng chăn che lại: “Chính là cảm thấy da mặt ngươi cư nhiên lại mỏng như vậy. Đường đường Đại nịnh thần cũng có một mặt đáng yêu như thế.”
Khuỷu tay Dạ Vị Ương thúc vào ngực Lưu Bá Hề một cái: “Thành thật khai báo, ngươi có phải hay không từ lúc đó đã đối với ta có ý tứ.”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Là từ thời điểm đầu tiên ôm ngươi.” Hai tay ôm trọn nam nhân trong ngực, Lưu Bá Hề chặt chẽ khảm nam nhân vào lòng mình, thanh âm mang theo nhiệt phun ở sau cổ Dạ Vị Ương có chút ngứa: “Lần đầu tiên… Đó không phải là lúc ta ở Thiên kinh bị tập kích, thời điểm chúng ta lần đầu gặp mặt?!”
Dạ Vị Ương hơi kinh hãi, bĩu môi nói: “Thật hay giả a, ta chính là nhớ rõ ngươi khi đó đối với ta xa cách, ngay cả một cái liếc mắt cũng không có.”
“Tiểu nhân có mắt như mù, mong Dạ đại nhân đại nhân đại lượng, không cần cùng tiểu nhân chấp nhặt.”
“Lưu Bá Hề, ngươi cũng có ngày hôm nay, xứng đáng!” Dạ Vị Ương rất có cảm giác hãnh diện. Hắn lúc trước chính là muốn truy nam nhân này truy tới tay.
Không đúng. Nam nhân đang ở phía sau ôm hắn này căn bản là chính mình tiếp cận.
Lưu Bá Hề cúi đầu cười, hắn khi ấy xác thực đối với Dạ Vị Ương có chút cảm giác, nhưng vì ấn tượng “tham quan vụng về” sẵn có với Dạ Vị Ương, cộng thêm từ trước đến này đều là hắn cùng Tịch Thiên Thương đứng chung một bàn cờ, hắn liền cố ý tránh né tiếp xúc với Dạ Vị Ương.
Nếu không phải về sau Tịch Thiên Thương nhiều lần làm cho hắn bảo hộ Dạ Vị Ương, hướng bên ngoài tung tin tức Dạ Vị Ương chưa chết, chỉ sợ bọn họ đã không nhanh có kết quả như ngày hôm nay. (Bạn Thương tự ôm đá đập chân mình =]])
Lưu Bá Hề tin tưởng, cho dù là sớm hay muộn hắn khẳng định vẫn sẽ bị nam nhân này mê hoặc đến chết đi sống lại.
“Ngươi thế nào còn chưa ngủ?” Dạ Vị Ương mệt mỏi, hắn ở trong ngực Lưu Bá Hề tìm một vị trí thoải mái, ba cái đuôi quấn lên thắt lưng cùng chân nam nhân, miễn cưỡng nhắm hai mắt.
Quả nhiên a, kim oa ngân oa cũng không bằng ổ chăn Đại tướng quân khiến người ta an tâm thoải mái.
“Ta muốn nhìn thấy bộ dáng ngươi biến thành hồ ly, mệt mỏi thì ngủ đi.” Lưu Bá Hề gần đây phát hiện Dạ Vị Ương đặc biệt thích được nhẹ nhàng xoa lỗ tai, hắn xoa đôi tai hồ ly nam nhân, nhìn Dạ Vị Ương chậm rãi nhắm mắt lại, chỉ chốc lát sau người trong ngực truyền ra tiếng hít thở vững vàng đều đều.
Sáng ngày hôm sau, Dạ Vị Ương thật sự lại biến thành hồ ly, hồ ly bốn đuôi.
“Ngao ngô ngao ngô.” Tuyết hồ phe phẩy đuôi, vươn đầu lưỡi liếm Lưu Bá Hề.
Tịch Thiên Lâu sau khi nhìn thấy cũng nhịn không được có chút giật mình: “Thật sự biến thành hồ ly.” Hoa Sinh kế bên đã sớm há to miệng giống như nuốt phải trứng vịt.
“Bá Hề, ngươi có cảm giác chỗ nào không thoải mái không?” Tịch Thiên Lâu hồi phục tinh thần hỏi.
Lưu Bá Hề trong ngực ôm tiểu hồ ly, lắc đầu: “Sư phụ, ta không có cảm giác chỗ nào không thoải mái.”
“Phòng ngừa vạn nhất, người vào nhà để ta giúp ngươi nhìn xem.” Tịch Thiên Lâu đi đến trước mặt Lưu Bá Hề, thân thủ nhẹ bính đầu tiểu hồ ly, Dạ Vị Ương nhu thuận hướng lòng bàn tay Tịch Thiên Lâu cọ cọ.
Tịch Thiên Lâu khó có được nở nụ cười: “Thoạt nhìn rất giống hồ ly trước kia các ngươi nhặt được, Vị Ương, ngươi hiện tại ở trong viện ăn chút gì đó rồi phơi nắng, đợi lát nữa cùng Thiên Thương hội hợp.”
“Hoàng thượng cũng đến đây?” Lưu Bá Hề có chút giật mình, từ sau khi bọn họ ly khai Ngọc Hành sơn, Tịch Thiên Thương chưa từng đặt chân tới Bạch Mã Tự.
“Hiện giờ trong triều đã dần ổn định, nói vậy hắn cũng có chút sự tình cùng ta thương lượng.” Tịch Thiên Lâu nhìn qua tiểu hồ ly, trong mắt lộ ra ý cười: “Cũng là vì ngươi mà tới.”
Gặp trên mặt Lưu Bá Hề hiện lên tia dị sắc, Tịch Thiên Lâu đôi mắt vi ngưng: “Theo ta tiến vào, Bá Hề.”
“Vâng, sư phụ.” Lưu Bá Hề đem tiểu hồ ly thả lại trên mặt đất, nhẹ nhàng nhu đầu Dạ Vị Ương, “Ở trong viện chờ ta.”
Nhìn Lưu Bá Hề cùng Tịch Thiên Lâu rời đi, Dạ Vị Ương từng bước bò đến ghế đệm dưới gốc cây ngồi xuống, hắn nhìn vào cánh cửa Bạch Mã Tự đóng kín hơi nheo lại ánh mắt.
Tịch Thiên Thương muốn tới đây sao?
Tên kia đã từng làm chuyện quá phận với hắn, chính là ngẫm lại lúc còn nhỏ Tịch Thiên Thương cũng rất đáng thương.
Tiểu hồ ly dùng sức lắc đầu, chuyện nào ra chuyện đó, Tịch Thiên Thương lúc nhỏ đáng thương là một chuyện, đối với hắn làm chuyện quá phận là một chuyện khác.
Nguy rồi! Dạ Vị Ương đột nhiên nhớ đến, mấy ngày nay cùng Đại tướng quân tình chàng ý thiếp, đã quên mất nói cho hắn người của Bắc Thần Diêu Quang ở Thiên quốc bối trí cơ sở ngầm.
Muốn nói trên đời này Dạ Vị Ương ghét nhất loại người nào nhất, thì chính là quân bán nước!
Tịch Thiên Thương đến đây cũng tốt, vừa lúc có thể nói cho bọn họ chuyện trong triều có gian tế, mặt khác, Dạ Vị Ương cũng mơ hồ hiểu được thái độ cùng nghị quyết Bắc Thần quốc đối với Thiên quốc, biết Bắc Thần Diêu Quang cố ý đối phó Thiên quốc, trước tiên nói cho Tịch Thiên Thương bọn họ, cũng có thể sớm mà chuẩn bị.
Dạ Vị Ương sâu kín thở dài, nếu như hắn vẫn còn làm chức quan cũ, nói không chừng sau này có khả năng cùng Bắc Thần Diêu Quang chạm mặt…
Hết chương thứ hai mươi ba
- Quyển 1 - Chương 1: Trẫm? Trẫm!
- Quyển 2 - Chương 1: Biến thành hồ ly cô độc
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân qua hè đến…
- Quyển 4 - Chương 1: Kinh hỉ thật to [thượng]
- Chương 1: Chương 1: Trẫm? Trẫm!
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2: Bắc Thần Diêu Quang
- Quyển 3 - Chương 2: Chần chừ
- Quyển 4 - Chương 2: Kinh hỉ thật to [hạ]
- Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3: Nội tâm ác ý
- Quyển 3 - Chương 3: Đại nhân, ngài có rồi!
- Quyển 4 - Chương 3: Nhóc con, ngươi nhận sai người rồi!
- Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4: Người xem ta không vừa mắt thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 4: Đại lang cẩu ngoan nào
- Quyển 3 - Chương 4: Ai là cha hài tử? (thượng)
- Quyển 4 - Chương 4: Phiền não của đại hồ ly
- Chương 4: Người xem ta không vừa mắt thật nhiều
- Quyển 1 - Chương 5: Ta muốn làm quan tốt
- Quyển 2 - Chương 5: Vật nhỏ, ngươi còn thẹn thùng sao?
- Quyển 3 - Chương 5: Ai là cha hài tử? (hạ)
- Quyển 4 - Chương 5: Ba người cha khó mà ở chung!
- Chương 5: Ta muốn làm quan tốt
- Quyển 1 - Chương 6: Lạc thú nhân sinh a
- Quyển 2 - Chương 6: Phân hưởng thiên hạ
- Quyển 3 - Chương 6: Cuối cùng cũng có dấu hiệu
- Quyển 4 - Chương 6: Sẽ không để ý
- Chương 6: Lạc thú nhân sinh a
- Quyển 1 - Chương 7: Cảm giác tâm động
- Quyển 2 - Chương 7: Thẳng đến Bắc Thần quốc
- Quyển 3 - Chương 7: Đứng cùng trận tuyến
- Quyển 4 - Chương 7: Tuyết sơn bạch liên giáo [thượng]
- Chương 7: Cảm giác tâm động
- Quyển 1 - Chương 8: Lão địch thủ
- Quyển 2 - Chương 8: Tương kiến bất tương thức (Gặp lại nhưng chẳng nhận ra nhau)
- Quyển 3 - Chương 8: Ba người [1]
- Quyển 4 - Chương 8: Tuyết sơn bạch liên giáo [hạ]
- Chương 8: Lão địch thủ
- Quyển 1 - Chương 9: Ta cùng hoàng đế có gian tình
- Quyển 2 - Chương 9: Tàn nhẫn ôn nhu
- Quyển 3 - Chương 9: Ba người [2]
- Quyển 4 - Chương 9: Liên hiệp cộng hòa
- Chương 9: Ta cùng hoàng đế có gian tình
- Quyển 1 - Chương 10: Tặng lễ vật
- Quyển 2 - Chương 10: Đồng tình
- Quyển 3 - Chương 10: Đứa nhỏ của chúng ta
- Quyển 4 - Chương 10: Khách không mời
- Chương 10: Tặng lễ vật
- Quyển 1 - Chương 11: Dạo du vinh trì
- Quyển 2 - Chương 11: Nửa người nửa yêu (thượng)
- Quyển 3 - Chương 11: Bắc Thần Diêu Quang bái phỏng
- Quyển 4 - Chương 11
- Chương 11: Dạo du vinh trì
- Quyển 1 - Chương 12: Tiến cung
- Quyển 2 - Chương 12: Nửa người nửa yêu (hạ)
- Quyển 3 - Chương 12: Hoa đăng trong đêm
- Quyển 4 - Chương 12: Hoàng thất thật nhiều kỳ ba!
- Chương 12: Tiến cung
- Quyển 1 - Chương 13: Miệng lưỡi trơn tru
- Quyển 2 - Chương 13: Làm nũng (thượng)
- Quyển 3 - Chương 13: Cầu hôn (thượng)
- Chương 13: Miệng lưỡi trơn tru
- Quyển 1 - Chương 14: Đưa tiền đây
- Quyển 2 - Chương 14: Làm nũng (hạ)
- Quyển 3 - Chương 14: Cầu hôn (hạ)
- Chương 14: Đưa tiền đây
- Quyển 1 - Chương 15: Đầu danh trạng
- Quyển 2 - Chương 15: Biến thân, tiểu hồ ly
- Quyển 3 - Chương 15: Cục cưng, đừng dọa ta!
- Chương 15: Đầu danh trạng
- Quyển 1 - Chương 16: Nửa đêm tiến cung
- Quyển 2 - Chương 16: Đạp thanh
- Quyển 3 - Chương 16: Ta mới là cha đứa nhỏ [1]
- Chương 16: Nửa đêm tiến cung
- Quyển 1 - Chương 17: Hoàng thượng bớt giận
- Quyển 2 - Chương 17: Thích khách
- Quyển 3 - Chương 17: Ta mới là cha đứa nhỏ [2]
- Chương 17: Hoàng thượng bớt giận
- Quyển 1 - Chương 18: Cùng trẫm ngủ đi
- Quyển 2 - Chương 18: Không thể nhìn, không thể nghe, không thể nói
- Quyển 3 - Chương 18: Ta mới là cha đứa nhỏ [3]
- Chương 18: Cùng trẫm ngủ đi
- Quyển 1 - Chương 19: Cùng giường mà ngủ
- Quyển 2 - Chương 19: Đánh mất và tìm lại
- Quyển 3 - Chương 19: Ta mới là cha đứa nhỏ [4]
- Chương 19: Cùng giường mà ngủ
- Quyển 1 - Chương 20: Thưởng phong hội
- Quyển 2 - Chương 20: Ly khai Bắc Thần
- Quyển 3 - Chương 20: Ta mới là cha hài tử [5]
- Chương 20: Thưởng phong hội
- Quyển 1 - Chương 21: Đại hội quyên tiền
- Quyển 2 - Chương 21: Ba cái đuôi
- Quyển 3 - Chương 21: Đi xa!
- Chương 21: Đại hội quyên tiền
- Quyển 1 - Chương 22: Người trong bức họa
- Quyển 2 - Chương 22: Là hồ cũng là người
- Quyển 3 - Chương 22: Đưa tiễn
- Chương 22: Người trong bức họa
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23: Thực tiễn ra chân lý
- Quyển 3 - Chương 23: Không ngừng cố gắng
- Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24: Thiên Kinh Đề Đốc
- Quyển 2 - Chương 24: Ba người qua đêm (thượng)
- Quyển 3 - Chương 24: Không thể khống chế
- Chương 24: Thiên Kinh Đề Đốc
- Quyển 1 - Chương 25: Hảo cho tên yêu nam lãnh liệt
- Quyển 2 - Chương 25: Ba người qua đêm (hạ)
- Quyển 3 - Chương 25: Lặn lội đường xa
- Chương 25: Hảo cho tên yêu nam lãnh liệt
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 2 - Chương 26: Trở lại Thiên kinh
- Quyển 3 - Chương 26: Sóng thần (thượng)
- Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27: Hoàng thượng có thưởng thức (1)
- Quyển 2 - Chương 27: Đi đến Quảng Nam
- Quyển 3 - Chương 27: Sóng thần (trung)
- Chương 27: Hoàng thượng có thưởng thức (1)
- Quyển 1 - Chương 28: Tịch Thiên Lâu (1)
- Quyển 2 - Chương 28: Cải trang đả phẫn
- Quyển 3 - Chương 28: Sóng thần (hạ)
- Chương 28: Tịch Thiên Lâu (1)
- Quyển 1 - Chương 29: Tịch Thiên Lâu (2)
- Quyển 2 - Chương 29: Hoa khôi
- Quyển 3 - Chương 29: Tiểu hồ ly ra đời (thượng)
- Chương 29: Tịch Thiên Lâu (2)
- Quyển 1 - Chương 30: Chung phòng qua đêm (1)
- Quyển 2 - Chương 30
- Quyển 3 - Chương 30: Tiểu hồ ly ra đời (hạ)
- Chương 30: Chung phòng qua đêm (1)
- Quyển 1 - Chương 31: Chung phòng qua đêm (2)
- Quyển 2 - Chương 31
- Quyển 3 - Chương 31: Người Đông đảo quốc
- Chương 31: Chung phòng qua đêm (2)
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 2 - Chương 32
- Quyển 3 - Chương 32: Tặc thuyền
- Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33: Dần dần sinh tình
- Quyển 2 - Chương 33: Ngốc hồ ly, xú hoàng đế
- Quyển 3 - Chương 33: Cường cường liên thủ [1]
- Chương 33: Dần dần sinh tình
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 2 - Chương 34: Một lưới bắt trọn
- Quyển 3 - Chương 34: Cường cường liên thủ [2]
- Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 2 - Chương 35: Trụy hà (rơi xuống sông)
- Quyển 3 - Chương 35: Cường cường liên thủ [3]
- Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 2 - Chương 36: Căn nhà nhỏ trong rừng (thượng)
- Quyển 3 - Chương 36: Cường cường liên thủ [4]
- Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37: Kiến An công chúa
- Quyển 2 - Chương 37: Căn nhà nhỏ trong rừng (hạ)
- Quyển 3 - Chương 37: Cường cường liên thủ [5]
- Chương 37: Kiến An công chúa
- Quyển 1 - Chương 38: Lóa mù mắt người
- Quyển 2 - Chương 38
- Chương 38: Lóa mù mắt người
- Quyển 1 - Chương 39: Trừng trị Kiến An công chúa (1)
- Quyển 2 - Chương 39: Thiếp mời của Bắc Phương Nguyệt
- Chương 39: Trừng trị Kiến An công chúa (1)
- Quyển 1 - Chương 40: Trừng trị Kiến An công chúa (2)
- Quyển 2 - Chương 40: Dự tiệc
- Chương 40: Trừng trị Kiến An công chúa (2)
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 2 - Chương 41: Bọ ngựa bắt ve
- Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42: Khâm sai đại thần Dạ Vị Ương
- Quyển 2 - Chương 42: Hồ ly ở phía sau
- Chương 42: Khâm sai đại thần Dạ Vị Ương
- Quyển 1 - Chương 43: Cải trang vi hành (1)
- Quyển 2 - Chương 43: Kẻ cười cuối cùng mới là người chiến thắng
- Chương 43: Cải trang vi hành (1)
- Quyển 1 - Chương 44: Cải trang vi hành (2)
- Quyển 2 - Chương 44: Không biết tốt xấu
- Chương 44: Cải trang vi hành (2)
- Quyển 1 - Chương 45: Giữa ôn tuyền trong núi gặp khách không mời
- Quyển 2 - Chương 45: Là hồ ly, cũng là Vị Ương
- Chương 45: Giữa ôn tuyền trong núi gặp khách không mời
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 2 - Chương 46: Không muốn thêm lần nào nữa
- Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47: Bắc Phương Thần
- Quyển 2 - Chương 47: Ngươi là tên biến thái
- Chương 47: Bắc Phương Thần
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 2 - Chương 48: Cửu vĩ hồ
- Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49: Tra tham quan (1)
- Quyển 2 - Chương 49: Hồ ly, đâm ta!
- Chương 49: Tra tham quan (1)
- Quyển 1 - Chương 50: Tra tham quan (2)
- Quyển 2 - Chương 50: Đã từng trong ký ức
- Chương 50: Tra tham quan (2)
- Quyển 1 - Chương 51: Tra tham quan (3)
- Quyển 2 - Chương 51: Chữa thương liêu tình [1]
- Chương 51: Tra tham quan (3)
- Quyển 1 - Chương 52: Tra tham quan (4)
- Quyển 2 - Chương 52: Chữa bệnh liêu tình [2]
- Chương 52: Tra tham quan (4)
- Quyển 1 - Chương 53: Tra tham quan (5)
- Quyển 2 - Chương 53: Chữa bệnh liêu tình [3]
- Chương 53: Tra tham quan (5)
- Quyển 1 - Chương 54: Tra tham quan (6)
- Quyển 2 - Chương 54: Thử tiếp nhận …
- Chương 54: Tra tham quan (6)
- Quyển 1 - Chương 55: Trở về cung, hoàng thượng thỉnh tự trọng!
- Quyển 2 - Chương 55: Thế nào là tín nhiệm?
- Chương 55: Trở về cung, hoàng thượng thỉnh tự trọng!
- Quyển 1 - Chương 56: Đại tướng quân xuất hiện (1)
- Quyển 2 - Chương 56: Hoàn quyển 2
- Chương 56: Đại tướng quân xuất hiện (1)
- Quyển 1 - Chương 57: Đại tướng quân xuất hiện (2)
- Chương 57: Đại tướng quân xuất hiện (2)
- Quyển 1 - Chương 58: Đại tướng quân xuất hiện (3)
- Chương 58: Đại tướng quân xuất hiện (3)
- Quyển 1 - Chương 59: Ta muốn ngươi
- Chương 59: Ta muốn ngươi
- Quyển 1 - Chương 60: Lập thệ
- Chương 60: Lập thệ
- Quyển 1 - Chương 61: Mẫu tử vô tình
- Chương 61: Mẫu tử vô tình
- Quyển 1 - Chương 62: Hỗn đản Tịch Thiên Thương
- Chương 62: Hỗn đản Tịch Thiên Thương
- Quyển 1 - Chương 63: Hỗn đản Tịch Thiên Thương (2)
- Chương 63: Hỗn đản Tịch Thiên Thương (2)
- Quyển 1 - Chương 64: Đánh nhau loạn thành một đoàn
- Chương 64: Đánh nhau loạn thành một đoàn
- Quyển 1 - Chương 65: Vật đính ước
- Chương 65: Vật đính ước
- Quyển 1 - Chương 66: Trẫm làm ấm giường cho ngươi
- Chương 66: Trẫm làm ấm giường cho ngươi
- Quyển 1 - Chương 67: Tướng quân, nhận lễ vật
- Chương 67: Tướng quân, nhận lễ vật
- Quyển 1 - Chương 68: Tình địch gặp tình địch
- Chương 68: Tình địch gặp tình địch
- Quyển 1 - Chương 69: Dạ Vị Ương biến mất
- Chương 69: Dạ Vị Ương biến mất
- Chương 70: Biến thành hồ ly cô độc
- Chương 71: Bắc Thần Diêu Quang
- Chương 72: Nội tâm ác ý
- Chương 73: Đại lang cẩu ngoan nào
- Chương 74: Vật nhỏ, ngươi còn thẹn thùng sao?
- Chương 75: Phân hưởng thiên hạ
- Chương 76: Thẳng đến Bắc Thần quốc
- Chương 77: Tương kiến bất tương thức (Gặp lại nhưng chẳng nhận ra nhau)
- Chương 78: Tàn nhẫn ôn nhu
- Chương 79: Đồng tình
- Chương 80: Nửa người nửa yêu (thượng)
- Chương 81: Nửa người nửa yêu (hạ)
- Chương 82: Làm nũng (thượng)
- Chương 83: Làm nũng (hạ)
- Chương 84: Biến thân, tiểu hồ ly
- Chương 85: Đạp thanh
- Chương 86: Thích khách
- Chương 87: Không thể nhìn, không thể nghe, không thể nói
- Chương 88: Đánh mất và tìm lại
- Chương 89: Ly khai Bắc Thần
- Chương 90: Ba cái đuôi
- Chương 91: Là hồ cũng là người
- Chương 92: Thực tiễn ra chân lý
- Chương 93: Ba người qua đêm (thượng)
- Chương 94: Ba người qua đêm (hạ)
- Chương 95: Trở lại Thiên kinh
- Chương 96: Đi đến Quảng Nam
- Chương 97: Cải trang đả phẫn
- Chương 98:
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102: Ngốc hồ ly, xú hoàng đế
- Chương 103: Một lưới bắt trọn
- Chương 104: Trụy hà (rơi xuống sông)
- Chương 105: Căn nhà nhỏ trong rừng (thượng)
- Chương 106: Căn nhà nhỏ trong rừng (hạ)
- Chương 107
- Chương 108: Thiếp mời của Bắc Phương Nguyệt
- Chương 109: Dự tiệc
- Chương 110: Bọ ngựa bắt ve
- Chương 111: Hồ ly ở phía sau
- Chương 112: Kẻ cười cuối cùng mới là người chiến thắng
- Chương 113: Không biết tốt xấu
- Chương 114: Là hồ ly, cũng là Vị Ương
- Chương 115: Không muốn thêm lần nào nữa
- Chương 116: Ngươi là tên biến thái
- Chương 117: Cửu vĩ hồ
- Chương 118: Hồ ly, đâm ta!
- Chương 119: Đã từng trong ký ức
- Chương 120: Chữa thương liêu tình [1]
- Chương 121: Chữa bệnh liêu tình [2]
- Chương 122: Chữa bệnh liêu tình [3]
- Chương 123: Thử tiếp nhận …
- Chương 124: Thế nào là tín nhiệm?
- Chương 125: Hoàn quyển 2
- Chương 126: Xuân qua hè đến…
- Chương 127: Chần chừ
- Chương 128: Đại nhân, ngài có rồi!
- Chương 129: Ai là cha hài tử? (thượng)
- Chương 130: Ai là cha hài tử? (hạ)
- Chương 131: Cuối cùng cũng có dấu hiệu
- Chương 132: Đứng cùng trận tuyến
- Chương 133: Ba người [1]
- Chương 134: Ba người [2]
- Chương 135: Đứa nhỏ của chúng ta
- Chương 136: Bắc Thần Diêu Quang bái phỏng
- Chương 137: Hoa đăng trong đêm
- Chương 138: Cầu hôn (thượng)
- Chương 139: Cầu hôn (hạ)
- Chương 140: Cục cưng, đừng dọa ta!
- Chương 141: Ta mới là cha đứa nhỏ [1]
- Chương 142: Ta mới là cha đứa nhỏ [2]
- Chương 143: Ta mới là cha đứa nhỏ [3]
- Chương 144: Ta mới là cha đứa nhỏ [4]
- Chương 145: Ta mới là cha hài tử [5]
- Chương 146:
- Chương 147: Đưa tiễn
- Chương 148: Không ngừng cố gắng
- Chương 149: Không thể khống chế
- Chương 150: Lặn lội đường xa
- Chương 151: Sóng thần (thượng)
- Chương 152: Sóng thần (trung)
- Chương 153: Sóng thần (hạ)
- Chương 154: Tiểu hồ ly ra đời (thượng)
- Chương 155: Tiểu hồ ly ra đời (hạ)
- Chương 156: Người Đông đảo quốc
- Chương 157: Tặc thuyền
- Chương 158: Cường cường liên thủ [1]
- Chương 159: Cường cường liên thủ [2]
- Chương 160: Cường cường liên thủ [3]
- Chương 161: Cường cường liên thủ [4]
- Chương 162: Cường cường liên thủ [5]
- Chương 163: Kinh hỉ thật to [thượng]
- Chương 164: Kinh hỉ thật to [hạ]
- Chương 165: Nhóc con, ngươi nhận sai người rồi!
- Chương 166: Phiền não của đại hồ ly
- Chương 167: Ba người cha khó mà ở chung!
- Chương 168: Sẽ không để ý
- Chương 169: Tuyết sơn bạch liên giáo [thượng]
- Chương 170: Tuyết sơn bạch liên giáo [hạ]
- Chương 171: Liên hiệp cộng hòa
- Chương 172: Khách không mời
- Chương 173
- Chương 174: Hoàng thất thật nhiều kỳ ba!
Đại Nịnh Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.