Dạ Vị Ương lập tức giãy dụa muốn chạy, nhưng suy cho cùng hắn một chân đã bị thương, thân thể vừa yếu vóc dáng lại nhỏ, còn bị Bắc Phương Nguyệt ôm chặt căn bản không thể giãy ra.
“Đừng sợ đừng sợ, ngoan nha.” Bắc Phương Nguyệt giống như dỗ hài tử nhẹ nhàng vuốt lông hắn.
Không sợ mới là lạ, hắn còn muốn đi tìm Đại tướng quân, hắn không cần ở đây bị người quăng chết.
Nên cứ tiếp tục giãy dụa, Dạ Vị Ương bị Bắc Phương Nguyệt ôm đến trước cửa xe ngựa, nữ tử loan hạ thắt lưng, cúi đầu nói: “Hoàng huynh, ta vừa tìm cho ngươi một tiểu hồ ly.”
“Vào đi.” Trong xe ngựa truyền ra thanh âm nam nhân hơi trầm thấp, so với tiếng gào thét của gió Bắc càng thêm lẫm liệt thấu xương.
Chính là, thanh âm này như thế nào nghe có chút quen tai?
Bắc Phương Nguyệt gọi đối phương là hoàng huynh, chẳng lẽ người bên trong là ——
Cửa xe ngựa mở ra, Dạ Vị Ương nhìn thấy một nam nhân ngồi trong xe ngựa đang đùa giỡn với một con hồ ly, hắn nhất thời sửng sốt —— Bắc Phương Thần!
“Ngao ngô.” Dạ Vị Ương nhịn không được kinh hô thành tiếng, thời điểm mạnh mẽ chạm đến ánh mắt sắc bén sâm hàn của đối phương liền vội vàng bụm miệng, lại không biết động tác này phát sinh ở trên người một tiểu hồ ly có bao nhiêu kỳ quái.
Trong xe ngựa Bắc Phương Thần hơi nheo mắt, thoáng nhìn vải băng màu trắng quấn trên miệng vết thương Dạ Vị Ương: “Bị thương?”
“Giữa đường gặp phải một tên thợ săn. Hắn nói vừa bắt được một tiểu hồ ly, có lẽ cái chân nhỏ này khi rơi vào bẫy ngã bị thương.” Bắc Phương Nguyệt đem tiểu hồ ly trong ngực bỏ vào trong xe ngựa.
Dạ Vị Ương nằm úp sấp ở trong xe ngựa cố gắng tiêu hóa hết thảy sự tình phát sinh trước mắt, Bắc Phương Thần không phải sinh ra ở gia đình thương nhân bình thường. Căn bản là hoàng tử của một quốc gia đi?
Trong lòng hắn rối rắm đến lợi hại, trong ấn tượng của hắn Bắc Phương Thần là bằng hữu thông minh tin cậy, nhưng lại bị cảnh tượng trước mắt hù dọa.
Trong xe ngựa trừ hắn ra còn có ba tiểu hồ ly khác, da lông không chỗ nào không trắng mịn trơn nhẵn óng ánh như nước, tất cả đều đang vây quanh người Bắc Phương Thần ăn gì đó, Dạ Vị Ương vừa thấy lông tơ liền dựng đứng lên, mấy tiểu hồ ly này cư nhiên đang ăn sống con chuột, máu chảy đầm đìa làm cho hắn thiếu chút nữa ói ra.
“Vẫn là tiểu muội muội có lòng.” Bắc Phương Thần thản nhiên cười, ôn nhuận như lãnh ngọc, vẫn là bộ dáng phong hoa tuyệt đại, tôn quý vô song. TruyenLau.com
Chẳng qua so với bộ dáng trước đây khi còn ở Quảng Nam, càng tăng thêm vài phần âm lãnh cùng sâm hàn.
Cánh cửa xe ngựa phía sau “canh” một tiếng đóng lại, Dạ Vị Ương quay đầu nhìn nhìn, cửa này đủ dày, chỉ bằng đầu nhỏ của hắn phỏng chừng không thể đẩy ra nổi.
Bắc Phương Thần dường như không có ý tiến lên ôm hắn, chính là ngồi tại chỗ, vừa uống rượu vừa thưởng thức trường kiếm còn đang dính máu trong tay, tầm mắt cũng dừng lại trên người mấy hồ ly đang ăn chuột kia.
TruyenLau.com
Dạ Vị Ương thật cẩn thận xoay người dùng móng vuốt hoàn hảo cào cào cửa gỗ, gỗ tốt a, ngay cả một vết xước cũng không có, nhưng hắn không phát hiện hết thảy đều đã bị Bắc Phương Thần xem ở trong mắt.
Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng k** r*n thống khổ của hồ ly, Dạ Vị Ương nhanh chóng quay đầu lại, trường kiếm nhiễm máu trong tay Bắc Phương Thần trực tiếp đâm xuyên qua cổ hồ ly, hắn dùng kiếm nâng hồ ly lên, coi như rác rưởi mà ném thẳng ra ngoài cửa sổ xe ngựa.
Dạ Vị Ương một trận kinh hãi, khập khiễng đi tới góc trong xe ngựa nằm úp xuống, hắn chưa từng gặp qua Bắc Phương Thần tàn nhẫn đáng sợ như vậy, hay nói đúng hơn, người trước mặt hắn lúc này đã hoàn toàn trở nên xa lạ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Đói bụng à, tiểu cô ly (hồ ly cô độc).” Bắc Phương Thần nhìn về hướng tiểu hồ ly đang chui vào trong góc, trường kiếm kéo con chuột bị ăn hết phân nửa vứt tới trước mặt Dạ Vị Ương.
Con chuột kia không có đầu chảy đầy máu tươi suýt tý nữa rơi trúng người Dạ Vị Ương, hắn sợ tới mức nhảy dựng lên vội trốn sang một bên. Cách con chuột chết máu chảy đầm đìa kia thật xa.
Hắn đói bụng. Tuy hiện tại hắn biến thành hồ ly nhưng hắn vẫn là một con người, sao có thể thích ăn chuột.
Sau khi Dạ Vị Ương tránh qua, một con hồ ly khác liền chạy đến ngậm lấy nửa con chuột tha đi.
Dạ Vị Ương lui vào trong góc cuộn thành một đoàn, tổng cảm thấy hết thảy trước mắt giống như phim kinh dị làm người ta sợ hãi.
Hắn mở to mắt nhìn Bắc Phương Thần dùng trường kiếm đem một hồ ly khác trong xe g**t ch*t rồi ném đi, đôi nhãn đồng từng làm cho hắn cảm thấy an tâm giờ phút này giống như song nhãn ác ma, hiện rõ tàn nhẫn, vô tình cùng lãnh huyết.
Trong xe ngựa trống không chỉ còn lại hắn và Bắc Phương Thần, nam tử cầm theo trường kiếm đi tới.
Cho dù biết Bắc Phương Thần nếu thật muốn giết hắn, hắn nhất định chạy không thoát, nhưng Dạ Vị Ương không thích thúc thủ chịu trói chờ đợi tử vong buông xuống.
Hắn đứng lên, khập khiễng chạy về hướng bên cạnh cố gắng tránh đi Bắc Phương Thần, nhưng đối phương lại đi từng bước ép sát đến bên trong giường ngủ phía sau bình phong ngăn cách.
Giường cũng không cao lắm, Dạ Vị Ương hai chân trước nằm sấp trên giường dùng sức bò lên, hai chân nhỏ phía sau đạp a đạp, cảm giác hai chân sau như có cỗ lực lượng đẩy hắn một cái, hắn thuận lợi mà bò lên giường lớn của Bắc Phương Thần.
Không đúng, vừa rồi ai mới đẩy hắn a?
Dạ Vị Ương quay đầu lại liền nhìn thấy khóe môi Bắc Phương Thần hơi nhếch lên, giống như thấy ác ma hắn vội vàng chui vào trong ổ chăn dùng sức nhắm mắt.
Chính là đợi hồi lâu vẫn chưa thấy khoảnh khắc bị kiếm g**t ch*t kia. Hắn nghe được thanh âm Bắc Phương Thần ở bên ngoài: “Người đâu, đem phòng thu dọn sạch sẽ, mang chút thức ăn tới.”
…
…
Dạ Vị Ương trốn ở trong chăn không ra, rõ ràng trước kia lúc ở Mân thành Bắc Phương Thần thoạt nhìn vô hại như vậy, đáng tin như vậy, còn giúp đỡ hắn mà bận bịu không ít, nhưng vì sao hiện tại hắn cảm thấy đối phương đáng sợ như thế.
Bốn bề một mảnh hắc ám nhưng cũng làm cho Dạ Vị Ương đang hoảng loạn dần yên tĩnh trở lại, hắn tự hỏi về sự tình Bắc Phương Thần.
Ba năm trước rời bỏ quê hương tứ xứ rèn luyện, mà người đó không phải thương nhân mà xuất thân từ hoàng thất, đến Mân thành buôn bán lương thực giúp hắn bắt tham quan Mân thành, còn có…
Đầu xuân về nhà, kỳ thật là đầu xuân về nước đi.
Bắc Phương Thần, Bắc Phương Nguyệt, nhất định không phải tên thật.
Bắc Phương, đến từ quốc gia phía Bắc —— Bắc Thần quốc!
Dạ Vị Ương nguyên bản đang kinh hãi ngay tức khắc trái tim giống như bị đông cứng gần như đình chỉ, Bắc Phương Thần không phải là Bắc Phương Thần, kỳ thật chính là hoàng tử ba năm trước bị Bắc Thần hoàng đế lưu đày ra bên ngoài ——— Bắc Thần Diêu Quang?!
Yêu thích hồ ly, rồi lại g**t ch*t hồ ly.
Thông minh tuyệt đỉnh, rồi lại thủ đoạn tàn nhẫn.
Dạ Vị Ương kinh ngạc đến phát thành tiếng, trong phút chốc hắn khó có thể đem Bắc Phương Thần trong trí nhớ cùng ác ma Bắc Thần Diêu Quang trong lời đồn hòa làm một.
Thế nhưng vừa rồi, hắn tận mắt nhìn thấy, Bắc Phương Thần như thế nào đem từng con hồ ly ra g**t ch*t, hắn cũng nhìn thấy đám binh lính sâm nghiêm bên ngoài, giống như kiếp ngưu mã nô lệ mà kéo xe ngựa.
Đủ loại sự thật đều nói cho Dạ Vị Ương biết, Bắc Phương Thần, kỳ thật là Bắc Thần Diêu Quang trong lời đồn.
Chăn đột nhiên bị xốc lên, trước mặt một trận lượng quang sáng ngời khiến Dạ Vị Ương theo bản năng lui về phía sau, một bàn tay to rất nhanh dễ dàng đem hắn bế lên.
“Ngao ngao.” Nghĩ đến lúc này người ôm mình là Bắc Thần Diêu Quang, Dạ Vị Ương liền sợ hãi mà run lẩy bẩy.
“Còn tưởng ngươi ngộp chết trong chăn rồi a.” Bắc Thần Diêu Quang để Dạ Vị Ương lên gối nằm, một tay nắm cái đuôi xù Dạ Vị Ương không cho hắn chạy trốn, một tay ôn nhu vuốt lông, “Sao lại run rẩy như vậy, vì lạnh hay vì sợ ta, hửm?”
Xong đời, xong đời. Hắn như thế nào lại ở trong tay Bắc Thần Diêu Quang.
Vừa bò khỏi sông đã bị thợ săn bắt lấy. Mới bị thợ săn bán cho Bắc Phương Nguyệt tránh được nỗi khổ lột da. Hắn lại rơi vào đầu gối tên đại b**n th** này.
Giữa lúc Dạ Vị Ương im lặng vì số phận bi thảm của mình mà khóc than, đột nhiên một cỗ mùi thơm mê người thoang thoảng xung quanh, hắn giật giật cái mũi nhỏ ướt sũng, ngẩng đầu nhìn thấy trước mắt bày ra một bàn mỹ thực dụ nhân.
“Gà tương hoa quế, lưỡi vịt bách hoa, nấm rơm xào mỡ, ngân nhĩ xào tiêu, đậu hũ minh châu, sa chu đạp thúy, tỳ bà đại tôm [1]… ” Bắc Thần Diêu Quang liên tục niệm ra vài cái tên thức ăn.
Đồ ăn nhìn đã ngon, nghe tên càng thấy ngon, hắn mấy ngày nay chưa từng được ăn no. Sớm đã đói đến mức da bụng sắp dính vào da lưng, nhìn mỹ thực trên bàn nhịn không được ch** n**c miếng.
“Muốn ăn không?” Bắc Thần Diêu Quang gắp một khối thịt gà để trong lòng bàn tay đặt trước mặt Dạ Vị Ương, thịt gà kia tươi ngon bọc đầy tương còn ẩn ẩn lộ ra mùi hoa quế nhàn nhạt. Thoạt nhìn thập phần mỹ vị.
Dù sao cũng là chết, hắn tình nguyện làm một con ma no chứ không muốn làm con ma đói, Dạ Vị Ương cũng không run rẩy nữa, nâng đầu đi qua hé cái miệng nhỏ cắn thịt gà trong tay Bắc Thần Diêu Quang.
Ưm, quả nhiên ăn thật ngon.
Một khối thịt gà nho nhỏ rất nhanh bị hắn ăn sạch sẽ, vươn đầu lưỡi l**m tương dính trong lòng bàn tay Bắc Thần Diêu Quang, Dạ Vị Ương vẫn chưa ăn tận hứng ngước nhìn Bắc Thần Diêu Quang.
Nếu đây là bữa ăn cuối cùng của hắn, xin hãy cho hắn ăn no.
Ánh mắt Bắc Thần Diêu Quang híp lại, dùng đũa lần lượt gắp một ít thức ăn để vào lòng bàn tay cho tiểu hồ ly ăn, Dạ Vị Ương ăn bao nhiêu hắn liền gắp bấy nhiêu, thức ăn trên bàn Bắc Thần Diêu Quang lay động một hồi, đều là uy cho Dạ Vị Ương ăn.
Cái bụng nhỏ xẹp lép rất nhanh tròn xoe lên, bộ dạng tiểu hồ ly của Dạ Vị Ương nguyên bản lớn lên so với hồ ly khác mượt mà hơn một chút, lúc này ăn uống no đủ liền giống như quả cầu tuyết trắng co rút trong ngực Bắc Thần Diêu Quang buồn ngủ.
Dạ Vị Ương cũng không giống vừa rồi sợ hãi Bắc Thần Diêu Quang, dù sao hắn có sợ cũng không thay đổi được kết quả, một khi đã như vậy thì cứ để cho bản thân trước khi chết dễ chịu một chút, ăn uống no đủ rồi ngủ một giấc thật ngon. Ngày mai xảy ra chuyện gì thì đó là chuyện của ngày mai.
Dạ Vị Ương rất nhanh vì nhiệt độ ấm áp từ cơ thể Bắc Thần Diêu Quang mà ngủ say, bộ dáng thỏa mãn kia thực chọc người yêu thích.
Khóe miệng hiện ra một tia cười, Bắc Thần Diêu Quang đưa tay nhẹ nhàng vuốt bộ lông mềm mại dày mượt của tiểu hồ ly.
“Ân?” Ngón tay đột nhiên dừng lại trên cổ tiểu hồ ly, Bắc Thần Diêu Quang nhẹ nhàng đẩy lông tiểu hồ ly sang hai bên, hé ra một dây tơ hồng thắt nút. Hắn theo dây tơ hồng s* s**ng xuống, là một mảnh ngọc bội.
- Quyển 1 - Chương 1: Trẫm? Trẫm!
- Quyển 2 - Chương 1: Biến thành hồ ly cô độc
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân qua hè đến…
- Quyển 4 - Chương 1: Kinh hỉ thật to [thượng]
- Chương 1: Chương 1: Trẫm? Trẫm!
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2: Bắc Thần Diêu Quang
- Quyển 3 - Chương 2: Chần chừ
- Quyển 4 - Chương 2: Kinh hỉ thật to [hạ]
- Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3: Nội tâm ác ý
- Quyển 3 - Chương 3: Đại nhân, ngài có rồi!
- Quyển 4 - Chương 3: Nhóc con, ngươi nhận sai người rồi!
- Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4: Người xem ta không vừa mắt thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 4: Đại lang cẩu ngoan nào
- Quyển 3 - Chương 4: Ai là cha hài tử? (thượng)
- Quyển 4 - Chương 4: Phiền não của đại hồ ly
- Chương 4: Người xem ta không vừa mắt thật nhiều
- Quyển 1 - Chương 5: Ta muốn làm quan tốt
- Quyển 2 - Chương 5: Vật nhỏ, ngươi còn thẹn thùng sao?
- Quyển 3 - Chương 5: Ai là cha hài tử? (hạ)
- Quyển 4 - Chương 5: Ba người cha khó mà ở chung!
- Chương 5: Ta muốn làm quan tốt
- Quyển 1 - Chương 6: Lạc thú nhân sinh a
- Quyển 2 - Chương 6: Phân hưởng thiên hạ
- Quyển 3 - Chương 6: Cuối cùng cũng có dấu hiệu
- Quyển 4 - Chương 6: Sẽ không để ý
- Chương 6: Lạc thú nhân sinh a
- Quyển 1 - Chương 7: Cảm giác tâm động
- Quyển 2 - Chương 7: Thẳng đến Bắc Thần quốc
- Quyển 3 - Chương 7: Đứng cùng trận tuyến
- Quyển 4 - Chương 7: Tuyết sơn bạch liên giáo [thượng]
- Chương 7: Cảm giác tâm động
- Quyển 1 - Chương 8: Lão địch thủ
- Quyển 2 - Chương 8: Tương kiến bất tương thức (Gặp lại nhưng chẳng nhận ra nhau)
- Quyển 3 - Chương 8: Ba người [1]
- Quyển 4 - Chương 8: Tuyết sơn bạch liên giáo [hạ]
- Chương 8: Lão địch thủ
- Quyển 1 - Chương 9: Ta cùng hoàng đế có gian tình
- Quyển 2 - Chương 9: Tàn nhẫn ôn nhu
- Quyển 3 - Chương 9: Ba người [2]
- Quyển 4 - Chương 9: Liên hiệp cộng hòa
- Chương 9: Ta cùng hoàng đế có gian tình
- Quyển 1 - Chương 10: Tặng lễ vật
- Quyển 2 - Chương 10: Đồng tình
- Quyển 3 - Chương 10: Đứa nhỏ của chúng ta
- Quyển 4 - Chương 10: Khách không mời
- Chương 10: Tặng lễ vật
- Quyển 1 - Chương 11: Dạo du vinh trì
- Quyển 2 - Chương 11: Nửa người nửa yêu (thượng)
- Quyển 3 - Chương 11: Bắc Thần Diêu Quang bái phỏng
- Quyển 4 - Chương 11
- Chương 11: Dạo du vinh trì
- Quyển 1 - Chương 12: Tiến cung
- Quyển 2 - Chương 12: Nửa người nửa yêu (hạ)
- Quyển 3 - Chương 12: Hoa đăng trong đêm
- Quyển 4 - Chương 12: Hoàng thất thật nhiều kỳ ba!
- Chương 12: Tiến cung
- Quyển 1 - Chương 13: Miệng lưỡi trơn tru
- Quyển 2 - Chương 13: Làm nũng (thượng)
- Quyển 3 - Chương 13: Cầu hôn (thượng)
- Chương 13: Miệng lưỡi trơn tru
- Quyển 1 - Chương 14: Đưa tiền đây
- Quyển 2 - Chương 14: Làm nũng (hạ)
- Quyển 3 - Chương 14: Cầu hôn (hạ)
- Chương 14: Đưa tiền đây
- Quyển 1 - Chương 15: Đầu danh trạng
- Quyển 2 - Chương 15: Biến thân, tiểu hồ ly
- Quyển 3 - Chương 15: Cục cưng, đừng dọa ta!
- Chương 15: Đầu danh trạng
- Quyển 1 - Chương 16: Nửa đêm tiến cung
- Quyển 2 - Chương 16: Đạp thanh
- Quyển 3 - Chương 16: Ta mới là cha đứa nhỏ [1]
- Chương 16: Nửa đêm tiến cung
- Quyển 1 - Chương 17: Hoàng thượng bớt giận
- Quyển 2 - Chương 17: Thích khách
- Quyển 3 - Chương 17: Ta mới là cha đứa nhỏ [2]
- Chương 17: Hoàng thượng bớt giận
- Quyển 1 - Chương 18: Cùng trẫm ngủ đi
- Quyển 2 - Chương 18: Không thể nhìn, không thể nghe, không thể nói
- Quyển 3 - Chương 18: Ta mới là cha đứa nhỏ [3]
- Chương 18: Cùng trẫm ngủ đi
- Quyển 1 - Chương 19: Cùng giường mà ngủ
- Quyển 2 - Chương 19: Đánh mất và tìm lại
- Quyển 3 - Chương 19: Ta mới là cha đứa nhỏ [4]
- Chương 19: Cùng giường mà ngủ
- Quyển 1 - Chương 20: Thưởng phong hội
- Quyển 2 - Chương 20: Ly khai Bắc Thần
- Quyển 3 - Chương 20: Ta mới là cha hài tử [5]
- Chương 20: Thưởng phong hội
- Quyển 1 - Chương 21: Đại hội quyên tiền
- Quyển 2 - Chương 21: Ba cái đuôi
- Quyển 3 - Chương 21: Đi xa!
- Chương 21: Đại hội quyên tiền
- Quyển 1 - Chương 22: Người trong bức họa
- Quyển 2 - Chương 22: Là hồ cũng là người
- Quyển 3 - Chương 22: Đưa tiễn
- Chương 22: Người trong bức họa
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23: Thực tiễn ra chân lý
- Quyển 3 - Chương 23: Không ngừng cố gắng
- Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24: Thiên Kinh Đề Đốc
- Quyển 2 - Chương 24: Ba người qua đêm (thượng)
- Quyển 3 - Chương 24: Không thể khống chế
- Chương 24: Thiên Kinh Đề Đốc
- Quyển 1 - Chương 25: Hảo cho tên yêu nam lãnh liệt
- Quyển 2 - Chương 25: Ba người qua đêm (hạ)
- Quyển 3 - Chương 25: Lặn lội đường xa
- Chương 25: Hảo cho tên yêu nam lãnh liệt
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 2 - Chương 26: Trở lại Thiên kinh
- Quyển 3 - Chương 26: Sóng thần (thượng)
- Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27: Hoàng thượng có thưởng thức (1)
- Quyển 2 - Chương 27: Đi đến Quảng Nam
- Quyển 3 - Chương 27: Sóng thần (trung)
- Chương 27: Hoàng thượng có thưởng thức (1)
- Quyển 1 - Chương 28: Tịch Thiên Lâu (1)
- Quyển 2 - Chương 28: Cải trang đả phẫn
- Quyển 3 - Chương 28: Sóng thần (hạ)
- Chương 28: Tịch Thiên Lâu (1)
- Quyển 1 - Chương 29: Tịch Thiên Lâu (2)
- Quyển 2 - Chương 29: Hoa khôi
- Quyển 3 - Chương 29: Tiểu hồ ly ra đời (thượng)
- Chương 29: Tịch Thiên Lâu (2)
- Quyển 1 - Chương 30: Chung phòng qua đêm (1)
- Quyển 2 - Chương 30
- Quyển 3 - Chương 30: Tiểu hồ ly ra đời (hạ)
- Chương 30: Chung phòng qua đêm (1)
- Quyển 1 - Chương 31: Chung phòng qua đêm (2)
- Quyển 2 - Chương 31
- Quyển 3 - Chương 31: Người Đông đảo quốc
- Chương 31: Chung phòng qua đêm (2)
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 2 - Chương 32
- Quyển 3 - Chương 32: Tặc thuyền
- Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33: Dần dần sinh tình
- Quyển 2 - Chương 33: Ngốc hồ ly, xú hoàng đế
- Quyển 3 - Chương 33: Cường cường liên thủ [1]
- Chương 33: Dần dần sinh tình
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 2 - Chương 34: Một lưới bắt trọn
- Quyển 3 - Chương 34: Cường cường liên thủ [2]
- Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 2 - Chương 35: Trụy hà (rơi xuống sông)
- Quyển 3 - Chương 35: Cường cường liên thủ [3]
- Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 2 - Chương 36: Căn nhà nhỏ trong rừng (thượng)
- Quyển 3 - Chương 36: Cường cường liên thủ [4]
- Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37: Kiến An công chúa
- Quyển 2 - Chương 37: Căn nhà nhỏ trong rừng (hạ)
- Quyển 3 - Chương 37: Cường cường liên thủ [5]
- Chương 37: Kiến An công chúa
- Quyển 1 - Chương 38: Lóa mù mắt người
- Quyển 2 - Chương 38
- Chương 38: Lóa mù mắt người
- Quyển 1 - Chương 39: Trừng trị Kiến An công chúa (1)
- Quyển 2 - Chương 39: Thiếp mời của Bắc Phương Nguyệt
- Chương 39: Trừng trị Kiến An công chúa (1)
- Quyển 1 - Chương 40: Trừng trị Kiến An công chúa (2)
- Quyển 2 - Chương 40: Dự tiệc
- Chương 40: Trừng trị Kiến An công chúa (2)
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 2 - Chương 41: Bọ ngựa bắt ve
- Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42: Khâm sai đại thần Dạ Vị Ương
- Quyển 2 - Chương 42: Hồ ly ở phía sau
- Chương 42: Khâm sai đại thần Dạ Vị Ương
- Quyển 1 - Chương 43: Cải trang vi hành (1)
- Quyển 2 - Chương 43: Kẻ cười cuối cùng mới là người chiến thắng
- Chương 43: Cải trang vi hành (1)
- Quyển 1 - Chương 44: Cải trang vi hành (2)
- Quyển 2 - Chương 44: Không biết tốt xấu
- Chương 44: Cải trang vi hành (2)
- Quyển 1 - Chương 45: Giữa ôn tuyền trong núi gặp khách không mời
- Quyển 2 - Chương 45: Là hồ ly, cũng là Vị Ương
- Chương 45: Giữa ôn tuyền trong núi gặp khách không mời
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 2 - Chương 46: Không muốn thêm lần nào nữa
- Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47: Bắc Phương Thần
- Quyển 2 - Chương 47: Ngươi là tên biến thái
- Chương 47: Bắc Phương Thần
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 2 - Chương 48: Cửu vĩ hồ
- Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49: Tra tham quan (1)
- Quyển 2 - Chương 49: Hồ ly, đâm ta!
- Chương 49: Tra tham quan (1)
- Quyển 1 - Chương 50: Tra tham quan (2)
- Quyển 2 - Chương 50: Đã từng trong ký ức
- Chương 50: Tra tham quan (2)
- Quyển 1 - Chương 51: Tra tham quan (3)
- Quyển 2 - Chương 51: Chữa thương liêu tình [1]
- Chương 51: Tra tham quan (3)
- Quyển 1 - Chương 52: Tra tham quan (4)
- Quyển 2 - Chương 52: Chữa bệnh liêu tình [2]
- Chương 52: Tra tham quan (4)
- Quyển 1 - Chương 53: Tra tham quan (5)
- Quyển 2 - Chương 53: Chữa bệnh liêu tình [3]
- Chương 53: Tra tham quan (5)
- Quyển 1 - Chương 54: Tra tham quan (6)
- Quyển 2 - Chương 54: Thử tiếp nhận …
- Chương 54: Tra tham quan (6)
- Quyển 1 - Chương 55: Trở về cung, hoàng thượng thỉnh tự trọng!
- Quyển 2 - Chương 55: Thế nào là tín nhiệm?
- Chương 55: Trở về cung, hoàng thượng thỉnh tự trọng!
- Quyển 1 - Chương 56: Đại tướng quân xuất hiện (1)
- Quyển 2 - Chương 56: Hoàn quyển 2
- Chương 56: Đại tướng quân xuất hiện (1)
- Quyển 1 - Chương 57: Đại tướng quân xuất hiện (2)
- Chương 57: Đại tướng quân xuất hiện (2)
- Quyển 1 - Chương 58: Đại tướng quân xuất hiện (3)
- Chương 58: Đại tướng quân xuất hiện (3)
- Quyển 1 - Chương 59: Ta muốn ngươi
- Chương 59: Ta muốn ngươi
- Quyển 1 - Chương 60: Lập thệ
- Chương 60: Lập thệ
- Quyển 1 - Chương 61: Mẫu tử vô tình
- Chương 61: Mẫu tử vô tình
- Quyển 1 - Chương 62: Hỗn đản Tịch Thiên Thương
- Chương 62: Hỗn đản Tịch Thiên Thương
- Quyển 1 - Chương 63: Hỗn đản Tịch Thiên Thương (2)
- Chương 63: Hỗn đản Tịch Thiên Thương (2)
- Quyển 1 - Chương 64: Đánh nhau loạn thành một đoàn
- Chương 64: Đánh nhau loạn thành một đoàn
- Quyển 1 - Chương 65: Vật đính ước
- Chương 65: Vật đính ước
- Quyển 1 - Chương 66: Trẫm làm ấm giường cho ngươi
- Chương 66: Trẫm làm ấm giường cho ngươi
- Quyển 1 - Chương 67: Tướng quân, nhận lễ vật
- Chương 67: Tướng quân, nhận lễ vật
- Quyển 1 - Chương 68: Tình địch gặp tình địch
- Chương 68: Tình địch gặp tình địch
- Quyển 1 - Chương 69: Dạ Vị Ương biến mất
- Chương 69: Dạ Vị Ương biến mất
- Chương 70: Biến thành hồ ly cô độc
- Chương 71: Bắc Thần Diêu Quang
- Chương 72: Nội tâm ác ý
- Chương 73: Đại lang cẩu ngoan nào
- Chương 74: Vật nhỏ, ngươi còn thẹn thùng sao?
- Chương 75: Phân hưởng thiên hạ
- Chương 76: Thẳng đến Bắc Thần quốc
- Chương 77: Tương kiến bất tương thức (Gặp lại nhưng chẳng nhận ra nhau)
- Chương 78: Tàn nhẫn ôn nhu
- Chương 79: Đồng tình
- Chương 80: Nửa người nửa yêu (thượng)
- Chương 81: Nửa người nửa yêu (hạ)
- Chương 82: Làm nũng (thượng)
- Chương 83: Làm nũng (hạ)
- Chương 84: Biến thân, tiểu hồ ly
- Chương 85: Đạp thanh
- Chương 86: Thích khách
- Chương 87: Không thể nhìn, không thể nghe, không thể nói
- Chương 88: Đánh mất và tìm lại
- Chương 89: Ly khai Bắc Thần
- Chương 90: Ba cái đuôi
- Chương 91: Là hồ cũng là người
- Chương 92: Thực tiễn ra chân lý
- Chương 93: Ba người qua đêm (thượng)
- Chương 94: Ba người qua đêm (hạ)
- Chương 95: Trở lại Thiên kinh
- Chương 96: Đi đến Quảng Nam
- Chương 97: Cải trang đả phẫn
- Chương 98:
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102: Ngốc hồ ly, xú hoàng đế
- Chương 103: Một lưới bắt trọn
- Chương 104: Trụy hà (rơi xuống sông)
- Chương 105: Căn nhà nhỏ trong rừng (thượng)
- Chương 106: Căn nhà nhỏ trong rừng (hạ)
- Chương 107
- Chương 108: Thiếp mời của Bắc Phương Nguyệt
- Chương 109: Dự tiệc
- Chương 110: Bọ ngựa bắt ve
- Chương 111: Hồ ly ở phía sau
- Chương 112: Kẻ cười cuối cùng mới là người chiến thắng
- Chương 113: Không biết tốt xấu
- Chương 114: Là hồ ly, cũng là Vị Ương
- Chương 115: Không muốn thêm lần nào nữa
- Chương 116: Ngươi là tên biến thái
- Chương 117: Cửu vĩ hồ
- Chương 118: Hồ ly, đâm ta!
- Chương 119: Đã từng trong ký ức
- Chương 120: Chữa thương liêu tình [1]
- Chương 121: Chữa bệnh liêu tình [2]
- Chương 122: Chữa bệnh liêu tình [3]
- Chương 123: Thử tiếp nhận …
- Chương 124: Thế nào là tín nhiệm?
- Chương 125: Hoàn quyển 2
- Chương 126: Xuân qua hè đến…
- Chương 127: Chần chừ
- Chương 128: Đại nhân, ngài có rồi!
- Chương 129: Ai là cha hài tử? (thượng)
- Chương 130: Ai là cha hài tử? (hạ)
- Chương 131: Cuối cùng cũng có dấu hiệu
- Chương 132: Đứng cùng trận tuyến
- Chương 133: Ba người [1]
- Chương 134: Ba người [2]
- Chương 135: Đứa nhỏ của chúng ta
- Chương 136: Bắc Thần Diêu Quang bái phỏng
- Chương 137: Hoa đăng trong đêm
- Chương 138: Cầu hôn (thượng)
- Chương 139: Cầu hôn (hạ)
- Chương 140: Cục cưng, đừng dọa ta!
- Chương 141: Ta mới là cha đứa nhỏ [1]
- Chương 142: Ta mới là cha đứa nhỏ [2]
- Chương 143: Ta mới là cha đứa nhỏ [3]
- Chương 144: Ta mới là cha đứa nhỏ [4]
- Chương 145: Ta mới là cha hài tử [5]
- Chương 146:
- Chương 147: Đưa tiễn
- Chương 148: Không ngừng cố gắng
- Chương 149: Không thể khống chế
- Chương 150: Lặn lội đường xa
- Chương 151: Sóng thần (thượng)
- Chương 152: Sóng thần (trung)
- Chương 153: Sóng thần (hạ)
- Chương 154: Tiểu hồ ly ra đời (thượng)
- Chương 155: Tiểu hồ ly ra đời (hạ)
- Chương 156: Người Đông đảo quốc
- Chương 157: Tặc thuyền
- Chương 158: Cường cường liên thủ [1]
- Chương 159: Cường cường liên thủ [2]
- Chương 160: Cường cường liên thủ [3]
- Chương 161: Cường cường liên thủ [4]
- Chương 162: Cường cường liên thủ [5]
- Chương 163: Kinh hỉ thật to [thượng]
- Chương 164: Kinh hỉ thật to [hạ]
- Chương 165: Nhóc con, ngươi nhận sai người rồi!
- Chương 166: Phiền não của đại hồ ly
- Chương 167: Ba người cha khó mà ở chung!
- Chương 168: Sẽ không để ý
- Chương 169: Tuyết sơn bạch liên giáo [thượng]
- Chương 170: Tuyết sơn bạch liên giáo [hạ]
- Chương 171: Liên hiệp cộng hòa
- Chương 172: Khách không mời
- Chương 173
- Chương 174: Hoàng thất thật nhiều kỳ ba!
Đại Nịnh Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.