Dạ Vị Ương còn nhớ người này, chính là nam nhân ngày đó lúc hắn ở trong ôn tuyền ca hát thì gặp được, lần trước là tắm rửa, lần này là hắn tập đi đường, Dạ Vị Ương nhìn gương mặt có chút quen thuộc kia nhất thời nở nụ cười: “Như thế nào mỗi lần gặp ngươi đều trong thời điểm xấu hổ như vậy, a, đúng rồi, đó là ngựa của ngươi?”
Bên đường có một con ngựa đang ngã gục, không còn nhúc nhích chẳng biết hôn mê hay đã chết rồi.
“Nó không có việc gì đi?” Dạ Vị Ương hỏi, lại nói chuyện này cũng phải trách hắn, nếu không phải hắn nóng lòng cầu thành thì đã không phút chốc té lăn trên đất, thời đại này, tuy rằng không có ôtô hung mãnh nhưng vẫn có ngựa hung hãn, lần sau muốn tập đi vẫn nên ở trong sân thì tốt hơn.
“Chẳng qua là một con ngựa thôi.” Khinh miêu đạm tả (qua loa, hời hợt) lướt qua vấn đề này, nam nhân tự xưng Bắc Phương Thần đưa tay thử đem Dạ Vị Ương từ dưới nền tuyết nâng dậy, lại phát hiện khí lực thân thể của Dạ Vị Ương cơ hồ đều đặt trên cổ tay hắn, “Chân bị trật?”
“Không, chính là ta… Chân có chút vấn đề.” Vừa rồi bị hoảng sợ như vậy, lúc này hai chân Dạ Vị Ương còn đang nhũn ra, hai chân chống đỡ không được trọng lượng thân thể, hắn nắm chặt cánh tay Bắc Phương Thần không thể khống chế mà dựa vào trên thân đối phương.
Đột nhiên có người lạnh lùng quát một tiếng: “Buông ra!”
Dạ Vị Ương còn chưa ý thức được chuyện gì thì người đã bị Bắc Phương Thần một tay túm vào trong ngực, bên tai tựa hồ có vài tiếng “Vù vù ——” âm thanh như gió cấp chín xẹt qua, hắn vừa quay đầu liền thấy Chước Hoa một thân hồng y đứng ở một bên gắt gao nhìn chằm chằm Bắc Phương Thần.
“Có chút bản lĩnh.” Chước Hoa hừ nhẹ một tiếng, tiếp một chưởng hướng Bắc Phương Thần đánh tới.
Bắc Phương Thần một tay ôm Dạ Vị Ương, không vội cũng không hoãn mà trấn định tự nhiên đối phó một chưởng của Chước Hoa, khóe miệng hơi rũ có chút giương lên, dẫn theo ý cười không chút độ ấm: “Mân thành nho nhỏ này, cũng có cao thủ như vậy sao?”
Dạ Vị Ương cảm thấy thân thể hơi chấn động, lại nhìn Bắc Phương Thần vẫn một tay ôm hắn đứng tại chỗ, Chước Hoa cũng lùi về phía sau mấy bước, hắn vội hô: “Đừng đánh a, người một nhà đánh cái gì vậy?”
Chước Hoa hừ lạnh một tiếng, “Người một nhà?” Mắt lạnh nhìn Dạ Vị Ương, Chước Hoa xoay người đi nhanh vào viện.
Một bên Thường Thiếu Điển còn đang kinh hồn vội vã chạy tới: “Đại nhân, đại nhân ngài có sao không?” Vừa rồi thiếu chút nữa đem hồn Thường Thiếu Điển dọa bay.
“Ta có thể có chuyện gì, tốt lắm a.” Dạ Vị Ương lắc đầu, cười hỏi: “Ngươi sao, không sao chứ?”
Vừa hỏi xong lập tức làm cho hốc mắt Thường Thiếu Điển hơi phiếm hồng, hắn dùng lực lắc đầu: “Không có việc gì, ta không sao.” Hắn thì có chuyện gì, ban nãy thời điểm bị Dạ Vị Ương đẩy hắn trong đầu Thường Thiếu Điển trống rỗng, hắn không nghĩ tới người này trong lúc nguy hiểm thế nhưng còn nhớ rõ đẩy hắn ra.
Nếu không phải nam tử kia biết võ công mạnh mẽ đá văng con ngựa đang băng băng chạy tới, chỉ sợ vó ngựa đã sớm giẫm lên người Dạ Vị Ương.
Nếu như trước kia Thường Thiếu Điển đối với Dạ Vị Ương chỉ đơn giản là quan hệ cấp trên cấp dưới, đối với nam nhân này chỉ có chút hảo cảm vậy thôi, nhưng hiện tại tâm lý Thường Thiếu Điển đã xảy ra chút biến hóa.
Website TruyenLau.com
Dạ Vị Ương cứu hắn, chỉ đơn giản như vậy.
“Đại nhân?” Trong mắt hiện lên một tia thú vị, Bắc Phương Thần nhìn về phía nam nhân tựa trong ngực hắn, Dạ Vị Ương ngoài miệng tuy nói không sao, nhưng hiển nhiên từ một đường sinh tử vừa rồi vẫn còn chưa hoàn toàn khôi phục lại, khẽ c*n m** d***, hàng lông mi thật dày giống như cánh bướm nhẹ nhàng run rẩy.
Ánh mắt ngưng đọng, Bắc Phương Thần dùng một thanh âm nam trung êm tai hỏi: “Nhìn dáng vẻ của ngươi, không giống quan phủ Mân thành.”
“Đại nhân, vị này là?” Thường Thiếu Điển mang theo chút cảnh giác đánh giá đối phương. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Bắc Phương Thần, bằng hữu của ta.” Dứt lời, Dạ Vị Ương hậu tri hậu giác nhìn Bắc Phương Thần, cười hỏi: “Chúng ta là bằng hữu chăng?”
“Đúng vậy.” Lời còn chưa dứt, Bắc Phương Thần liền một tay vòng dưới gối nam nhân trực tiếp đem người bế lên, nhìn gian phòng bên cạnh đại môn rộng mở, hỏi: “Ngươi ở chỗ này phải không?”
“Ôm ta đến luân y là được rồi.”
“Đừng ngại.” Bắc Phương Thần đi vào trong, dưới sự hướng dẫn của Thường Thiếu Điển ôm người tiến thẳng vào phòng. TruyenLau
…
…
“Thiếu Điển, ta không sao, ngươi ra ngoài xem con ngựa kia đi.”
Thường Thiếu Điển đáp ứng, sau đó đi ra ngoài, Dạ Vị Ương ngồi trên giường phân phó hạ nhân pha trà, không đến một chốc đã có hạ nhân mang luân y đẩy vào.
“Ta đến.” Bắc Phương Thần tiến lên nhẹ nhàng ôm người đặt vào luân y, Dạ Vị Ương cũng không cảm thấy bản thân bị khinh thường, gặp Bắc Phương Thần ôm mình ôm đến thoải mái như vậy, lại nhớ đến vừa rồi người này cùng Chước Hoa so chiêu, không khỏi tò mò hỏi: “Bắc Phương huynh, ngươi cũng biết võ công sao?”
“Cường thân kiện thể thôi.” Bắc Phương Thần quét mắt nhìn căn phòng, tầm mắt dừng lại trên thư trác bên cạnh cửa sổ, thản nhiên hỏi: “Ngươi đã gọi ta một tiếng ‘Bắc Phương huynh’, ta lại ngay cả tên ngươi cũng không biết.”
“Ai nha, xem trí nhớ ta này.” Dạ Vị Ương lúc này mới nhớ còn chưa nói cho đối phương tên của hắn, “Ngươi gọi ta Dạ Vị Ương là được rồi.”
“Dạ Vị Ương…” Từng chữ từng chữ mà niệm ra tên Dạ Vị Ương, giống như đã từng ở trong miệng tinh tế nhấm nuốt qua, Bắc Phương Thần bỗng dưng cười: “Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, cũng không phải là lãng đắc hư danh (danh hão).”
Dạ Vị Ương chỉ vào mình: “Ngươi không phải đang nói ta chứ?”
“Có gì không ổn?” Bắc Phương cười khẽ một tiếng, chậm rãi hướng thư trác trong phòng thong thả bước tới.
“Đây là những người đó nói lung tung, ta thực đảm đương không nổi.” Thời điểm tắm rửa bị người nhìn thấy cũng không làm Dạ Vị Ương cảm thấy xấu hổ như lúc này, là một nam nhân có ai thích bị người ta khen bộ dáng xinh đẹp đâu, huống chi danh xưng này do “Dạ Vị Ương” trước kia phân nửa tự tâng bốc lên, Dạ Vị Ương nhìn bóng lưng cao ngất thẳng tắp của Bắc Phương Thần, nói: “Nếu muốn nói mỹ nhân, ta xem Bắc Phương huynh cũng là nghĩa xứng với người.”
“Thật sự lần đầu có người nói ta như vậy.” Bắc Phương Thần đứng bên cạnh thư trác đưa lưng về phía Dạ Vị Ương, trong thanh âm lộ ra chút ẩn ẩn ý cười.
“Ngươi gạt ta, làm sao có thể lần đầu nghe người ta nói a.” Dạ Vị Ương nói chính là lời thật, hắn nhìn bộ dáng Bắc Phương Thần xác thực là thượng phẩm, nếu nói vạn lý thiêu nhất (vạn dặm mới tìm được một người) cũng không quá đáng, đáng tiếc hắn đã có Đại tướng quân, bằng không nếu gặp Bắc Phương Thần trước phỏng chừng hắn đã động tâm (=.=).
Dừng! Dừng! Dạ Vị Ương vội lắc đầu, hắn khi nào lại trở thành loại người trông mặt bắt hình dong như thế.
“Ha hả” Cười nhẹ hai tiếng, Bắc Phương Thần nhìn chăm chú vào bản đồ công trình phức tạp tinh tế tỉ mỉ trên mặt bàn, “Mân thành là một địa phương xa xôi nghèo túng, ở đây hàn đông cực khổ vì sao không ở kinh thành, cố tình chạy đến thâm sơn cùng cốc này làm gì?”
“Vậy còn ngươi, ngươi sao lại đến đây, ta xem người không phải người bản địa Mân thành.” Dạ Vị Ương ngữ khí chắc chắn làm cho Bắc Phương Thần xoay người lại, hỏi “Sao ngươi biết?”
Dạ Vị Ương nhíu mày nói: “Cảm giác, trên người ngươi có loại khí chất ta không diễn tả được, nhưng dù thế nào cũng không giống người nơi này.” Lời nói không hề có căn cứ lại khiến Bắc Phương Thần giương khóe miệng lần nữa, nói: “Ta xác thực không phải người ở đây.”
“Ta nhìn ngươi mặc kim y đái ngọc khí chất bất phàm, trong nhà nhất định rất giàu có, vậy tại sao không hảo hảo ở nhà mà chạy đến đây?”
Này là bị truy vấn a, tuy rằng thoạt nhìn mỹ nhân hơi có chút thiên chân (ngây thơ, khờ dại), nhưng mỗi một câu dường như cất giấu thăm dò, Bắc Phương Thần mỉm cười đáp, “Vùng đất này trước đó không lâu từng phát sinh thiên tai hạn hán, ta đến đây để làm ăn.”
“Làm ăn?” Dạ Vị Ương mang theo chút nghi vấn hỏi, Bắc Phương Thần cho rằng đối phải không rõ, chợt nghe Dạ Vị Ương phát ra âm thanh sáng tỏ, nói: “Ta biết rồi, ngươi có phải buôn bán lương thực?”
“Người bình thường nghe ta nói như vậy sẽ hỏi, vì sao không đi đến địa phương giàu có đông đúc mà làm ăn, lại muốn tới nơi từng chịu thiên tai, Dạ đại nhiên quả nhiên trí tuệ hơn người.”
Đang lúc hai người nói chuyện Thường Thiếu Điển từ ngoài cửa đi vào, nói con ngựa bên đường đã chết, xin ý kiến nên xử lý thế nào.
Bắc Phương Thần đi đến bên bàn nhấp một ngụm trà, mặt không chút biểu tình nói: “Ném đi.”
“Nếu ta không ngã xuống giữa đường thì ngựa của ngươi sẽ không chết ——” Dạ Vị Ương lòng mang áy náy.
Bắc Phương Thần cũng không quá lưu tâm, nói: “Chết thì đã chết, bất quá chỉ là một con súc sinh thôi, nếu Dạ đại nhân muốn bồi hoàn, hôm nào mời ta uống rượu là được rồi, ta hôm nay còn có việc không quấy rầy quý phủ.”
“Hảo, ngày khác ta nhất định mời ngươi uống rượu, Thiếu Điển, phiền ngươi kêu hạ nhân chuẩn bị cho Bắc Phương huynh một con ngựa.” Dạ Vị Ương hỏi, “Bất quá ngươi phải nói ta biết ngươi ngụ chỗ nào.”
“Khách đ**m Tụ Tiên Lâu.”
Bắc Phương Thần nói đi là đi, cũng không trì hoãn, sau khi Thường Thiếu Điển sai hạ nhân dẫn ngựa đến người liền cưỡi ngựa ly khai.
“Đại nhân, ta thấy người này không đơn giản, chính là cẩn thận vẫn hơn.” Thường Thiếu Điển đẩy luân y Dạ Vị Ương trở lại viện tử, theo như lời Dạ Vị Ương, khí độ người nọ, cách ăn mặc cùng cử chỉ, vô luận nhìn thế nào cũng không giống thương nhân bình thường.
Vấn đề này Dạ Vị Ương đương nhiên có chú ý tới, nam tử tên Bắc Phương Thần kia ngược lại giống quý tộc hơn thương nhân, nhưng sau khi hỏi Thường Thiếu Điển, Thường Thiếu Điển cũng nói chưa từng nghe qua tên người này, trong Thiên quốc cũng không có đại hào môn nào họ Bắc.
“Đúng rồi, con ngựa kia đâu?” Dạ Vị Ương chợt nhớ.
“Đã sai người đi chôn, nghe mã phu nói đó là một tuấn mã thượng hạng, ít nhất cũng hai ngàn lượng bạc.” Nghe Thường Thiếu Điển nói, Dạ Vị Ương âm thầm cả kinh, không nghĩ tới con ngựa kia lại quý như vậy, nhưng Bắc Phương Thần nói đá chết thì đá chết, theo sau khẩu khí người nọ cũng là bộ dáng chẳng thèm quan tâm.
Dạ Vị Ương lẩm bẩm, người thì suất, nhưng tâm lại lạnh, người như vậy vẫn không cần quá mức tiếp cận là tốt rồi.
Hết chương thứ bốn mươi tám
- Quyển 1 - Chương 1: Trẫm? Trẫm!
- Quyển 2 - Chương 1: Biến thành hồ ly cô độc
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân qua hè đến…
- Quyển 4 - Chương 1: Kinh hỉ thật to [thượng]
- Chương 1: Chương 1: Trẫm? Trẫm!
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2: Bắc Thần Diêu Quang
- Quyển 3 - Chương 2: Chần chừ
- Quyển 4 - Chương 2: Kinh hỉ thật to [hạ]
- Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3: Nội tâm ác ý
- Quyển 3 - Chương 3: Đại nhân, ngài có rồi!
- Quyển 4 - Chương 3: Nhóc con, ngươi nhận sai người rồi!
- Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4: Người xem ta không vừa mắt thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 4: Đại lang cẩu ngoan nào
- Quyển 3 - Chương 4: Ai là cha hài tử? (thượng)
- Quyển 4 - Chương 4: Phiền não của đại hồ ly
- Chương 4: Người xem ta không vừa mắt thật nhiều
- Quyển 1 - Chương 5: Ta muốn làm quan tốt
- Quyển 2 - Chương 5: Vật nhỏ, ngươi còn thẹn thùng sao?
- Quyển 3 - Chương 5: Ai là cha hài tử? (hạ)
- Quyển 4 - Chương 5: Ba người cha khó mà ở chung!
- Chương 5: Ta muốn làm quan tốt
- Quyển 1 - Chương 6: Lạc thú nhân sinh a
- Quyển 2 - Chương 6: Phân hưởng thiên hạ
- Quyển 3 - Chương 6: Cuối cùng cũng có dấu hiệu
- Quyển 4 - Chương 6: Sẽ không để ý
- Chương 6: Lạc thú nhân sinh a
- Quyển 1 - Chương 7: Cảm giác tâm động
- Quyển 2 - Chương 7: Thẳng đến Bắc Thần quốc
- Quyển 3 - Chương 7: Đứng cùng trận tuyến
- Quyển 4 - Chương 7: Tuyết sơn bạch liên giáo [thượng]
- Chương 7: Cảm giác tâm động
- Quyển 1 - Chương 8: Lão địch thủ
- Quyển 2 - Chương 8: Tương kiến bất tương thức (Gặp lại nhưng chẳng nhận ra nhau)
- Quyển 3 - Chương 8: Ba người [1]
- Quyển 4 - Chương 8: Tuyết sơn bạch liên giáo [hạ]
- Chương 8: Lão địch thủ
- Quyển 1 - Chương 9: Ta cùng hoàng đế có gian tình
- Quyển 2 - Chương 9: Tàn nhẫn ôn nhu
- Quyển 3 - Chương 9: Ba người [2]
- Quyển 4 - Chương 9: Liên hiệp cộng hòa
- Chương 9: Ta cùng hoàng đế có gian tình
- Quyển 1 - Chương 10: Tặng lễ vật
- Quyển 2 - Chương 10: Đồng tình
- Quyển 3 - Chương 10: Đứa nhỏ của chúng ta
- Quyển 4 - Chương 10: Khách không mời
- Chương 10: Tặng lễ vật
- Quyển 1 - Chương 11: Dạo du vinh trì
- Quyển 2 - Chương 11: Nửa người nửa yêu (thượng)
- Quyển 3 - Chương 11: Bắc Thần Diêu Quang bái phỏng
- Quyển 4 - Chương 11
- Chương 11: Dạo du vinh trì
- Quyển 1 - Chương 12: Tiến cung
- Quyển 2 - Chương 12: Nửa người nửa yêu (hạ)
- Quyển 3 - Chương 12: Hoa đăng trong đêm
- Quyển 4 - Chương 12: Hoàng thất thật nhiều kỳ ba!
- Chương 12: Tiến cung
- Quyển 1 - Chương 13: Miệng lưỡi trơn tru
- Quyển 2 - Chương 13: Làm nũng (thượng)
- Quyển 3 - Chương 13: Cầu hôn (thượng)
- Chương 13: Miệng lưỡi trơn tru
- Quyển 1 - Chương 14: Đưa tiền đây
- Quyển 2 - Chương 14: Làm nũng (hạ)
- Quyển 3 - Chương 14: Cầu hôn (hạ)
- Chương 14: Đưa tiền đây
- Quyển 1 - Chương 15: Đầu danh trạng
- Quyển 2 - Chương 15: Biến thân, tiểu hồ ly
- Quyển 3 - Chương 15: Cục cưng, đừng dọa ta!
- Chương 15: Đầu danh trạng
- Quyển 1 - Chương 16: Nửa đêm tiến cung
- Quyển 2 - Chương 16: Đạp thanh
- Quyển 3 - Chương 16: Ta mới là cha đứa nhỏ [1]
- Chương 16: Nửa đêm tiến cung
- Quyển 1 - Chương 17: Hoàng thượng bớt giận
- Quyển 2 - Chương 17: Thích khách
- Quyển 3 - Chương 17: Ta mới là cha đứa nhỏ [2]
- Chương 17: Hoàng thượng bớt giận
- Quyển 1 - Chương 18: Cùng trẫm ngủ đi
- Quyển 2 - Chương 18: Không thể nhìn, không thể nghe, không thể nói
- Quyển 3 - Chương 18: Ta mới là cha đứa nhỏ [3]
- Chương 18: Cùng trẫm ngủ đi
- Quyển 1 - Chương 19: Cùng giường mà ngủ
- Quyển 2 - Chương 19: Đánh mất và tìm lại
- Quyển 3 - Chương 19: Ta mới là cha đứa nhỏ [4]
- Chương 19: Cùng giường mà ngủ
- Quyển 1 - Chương 20: Thưởng phong hội
- Quyển 2 - Chương 20: Ly khai Bắc Thần
- Quyển 3 - Chương 20: Ta mới là cha hài tử [5]
- Chương 20: Thưởng phong hội
- Quyển 1 - Chương 21: Đại hội quyên tiền
- Quyển 2 - Chương 21: Ba cái đuôi
- Quyển 3 - Chương 21: Đi xa!
- Chương 21: Đại hội quyên tiền
- Quyển 1 - Chương 22: Người trong bức họa
- Quyển 2 - Chương 22: Là hồ cũng là người
- Quyển 3 - Chương 22: Đưa tiễn
- Chương 22: Người trong bức họa
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23: Thực tiễn ra chân lý
- Quyển 3 - Chương 23: Không ngừng cố gắng
- Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24: Thiên Kinh Đề Đốc
- Quyển 2 - Chương 24: Ba người qua đêm (thượng)
- Quyển 3 - Chương 24: Không thể khống chế
- Chương 24: Thiên Kinh Đề Đốc
- Quyển 1 - Chương 25: Hảo cho tên yêu nam lãnh liệt
- Quyển 2 - Chương 25: Ba người qua đêm (hạ)
- Quyển 3 - Chương 25: Lặn lội đường xa
- Chương 25: Hảo cho tên yêu nam lãnh liệt
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 2 - Chương 26: Trở lại Thiên kinh
- Quyển 3 - Chương 26: Sóng thần (thượng)
- Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27: Hoàng thượng có thưởng thức (1)
- Quyển 2 - Chương 27: Đi đến Quảng Nam
- Quyển 3 - Chương 27: Sóng thần (trung)
- Chương 27: Hoàng thượng có thưởng thức (1)
- Quyển 1 - Chương 28: Tịch Thiên Lâu (1)
- Quyển 2 - Chương 28: Cải trang đả phẫn
- Quyển 3 - Chương 28: Sóng thần (hạ)
- Chương 28: Tịch Thiên Lâu (1)
- Quyển 1 - Chương 29: Tịch Thiên Lâu (2)
- Quyển 2 - Chương 29: Hoa khôi
- Quyển 3 - Chương 29: Tiểu hồ ly ra đời (thượng)
- Chương 29: Tịch Thiên Lâu (2)
- Quyển 1 - Chương 30: Chung phòng qua đêm (1)
- Quyển 2 - Chương 30
- Quyển 3 - Chương 30: Tiểu hồ ly ra đời (hạ)
- Chương 30: Chung phòng qua đêm (1)
- Quyển 1 - Chương 31: Chung phòng qua đêm (2)
- Quyển 2 - Chương 31
- Quyển 3 - Chương 31: Người Đông đảo quốc
- Chương 31: Chung phòng qua đêm (2)
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 2 - Chương 32
- Quyển 3 - Chương 32: Tặc thuyền
- Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33: Dần dần sinh tình
- Quyển 2 - Chương 33: Ngốc hồ ly, xú hoàng đế
- Quyển 3 - Chương 33: Cường cường liên thủ [1]
- Chương 33: Dần dần sinh tình
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 2 - Chương 34: Một lưới bắt trọn
- Quyển 3 - Chương 34: Cường cường liên thủ [2]
- Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 2 - Chương 35: Trụy hà (rơi xuống sông)
- Quyển 3 - Chương 35: Cường cường liên thủ [3]
- Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 2 - Chương 36: Căn nhà nhỏ trong rừng (thượng)
- Quyển 3 - Chương 36: Cường cường liên thủ [4]
- Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37: Kiến An công chúa
- Quyển 2 - Chương 37: Căn nhà nhỏ trong rừng (hạ)
- Quyển 3 - Chương 37: Cường cường liên thủ [5]
- Chương 37: Kiến An công chúa
- Quyển 1 - Chương 38: Lóa mù mắt người
- Quyển 2 - Chương 38
- Chương 38: Lóa mù mắt người
- Quyển 1 - Chương 39: Trừng trị Kiến An công chúa (1)
- Quyển 2 - Chương 39: Thiếp mời của Bắc Phương Nguyệt
- Chương 39: Trừng trị Kiến An công chúa (1)
- Quyển 1 - Chương 40: Trừng trị Kiến An công chúa (2)
- Quyển 2 - Chương 40: Dự tiệc
- Chương 40: Trừng trị Kiến An công chúa (2)
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 2 - Chương 41: Bọ ngựa bắt ve
- Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42: Khâm sai đại thần Dạ Vị Ương
- Quyển 2 - Chương 42: Hồ ly ở phía sau
- Chương 42: Khâm sai đại thần Dạ Vị Ương
- Quyển 1 - Chương 43: Cải trang vi hành (1)
- Quyển 2 - Chương 43: Kẻ cười cuối cùng mới là người chiến thắng
- Chương 43: Cải trang vi hành (1)
- Quyển 1 - Chương 44: Cải trang vi hành (2)
- Quyển 2 - Chương 44: Không biết tốt xấu
- Chương 44: Cải trang vi hành (2)
- Quyển 1 - Chương 45: Giữa ôn tuyền trong núi gặp khách không mời
- Quyển 2 - Chương 45: Là hồ ly, cũng là Vị Ương
- Chương 45: Giữa ôn tuyền trong núi gặp khách không mời
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 2 - Chương 46: Không muốn thêm lần nào nữa
- Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47: Bắc Phương Thần
- Quyển 2 - Chương 47: Ngươi là tên biến thái
- Chương 47: Bắc Phương Thần
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 2 - Chương 48: Cửu vĩ hồ
- Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49: Tra tham quan (1)
- Quyển 2 - Chương 49: Hồ ly, đâm ta!
- Chương 49: Tra tham quan (1)
- Quyển 1 - Chương 50: Tra tham quan (2)
- Quyển 2 - Chương 50: Đã từng trong ký ức
- Chương 50: Tra tham quan (2)
- Quyển 1 - Chương 51: Tra tham quan (3)
- Quyển 2 - Chương 51: Chữa thương liêu tình [1]
- Chương 51: Tra tham quan (3)
- Quyển 1 - Chương 52: Tra tham quan (4)
- Quyển 2 - Chương 52: Chữa bệnh liêu tình [2]
- Chương 52: Tra tham quan (4)
- Quyển 1 - Chương 53: Tra tham quan (5)
- Quyển 2 - Chương 53: Chữa bệnh liêu tình [3]
- Chương 53: Tra tham quan (5)
- Quyển 1 - Chương 54: Tra tham quan (6)
- Quyển 2 - Chương 54: Thử tiếp nhận …
- Chương 54: Tra tham quan (6)
- Quyển 1 - Chương 55: Trở về cung, hoàng thượng thỉnh tự trọng!
- Quyển 2 - Chương 55: Thế nào là tín nhiệm?
- Chương 55: Trở về cung, hoàng thượng thỉnh tự trọng!
- Quyển 1 - Chương 56: Đại tướng quân xuất hiện (1)
- Quyển 2 - Chương 56: Hoàn quyển 2
- Chương 56: Đại tướng quân xuất hiện (1)
- Quyển 1 - Chương 57: Đại tướng quân xuất hiện (2)
- Chương 57: Đại tướng quân xuất hiện (2)
- Quyển 1 - Chương 58: Đại tướng quân xuất hiện (3)
- Chương 58: Đại tướng quân xuất hiện (3)
- Quyển 1 - Chương 59: Ta muốn ngươi
- Chương 59: Ta muốn ngươi
- Quyển 1 - Chương 60: Lập thệ
- Chương 60: Lập thệ
- Quyển 1 - Chương 61: Mẫu tử vô tình
- Chương 61: Mẫu tử vô tình
- Quyển 1 - Chương 62: Hỗn đản Tịch Thiên Thương
- Chương 62: Hỗn đản Tịch Thiên Thương
- Quyển 1 - Chương 63: Hỗn đản Tịch Thiên Thương (2)
- Chương 63: Hỗn đản Tịch Thiên Thương (2)
- Quyển 1 - Chương 64: Đánh nhau loạn thành một đoàn
- Chương 64: Đánh nhau loạn thành một đoàn
- Quyển 1 - Chương 65: Vật đính ước
- Chương 65: Vật đính ước
- Quyển 1 - Chương 66: Trẫm làm ấm giường cho ngươi
- Chương 66: Trẫm làm ấm giường cho ngươi
- Quyển 1 - Chương 67: Tướng quân, nhận lễ vật
- Chương 67: Tướng quân, nhận lễ vật
- Quyển 1 - Chương 68: Tình địch gặp tình địch
- Chương 68: Tình địch gặp tình địch
- Quyển 1 - Chương 69: Dạ Vị Ương biến mất
- Chương 69: Dạ Vị Ương biến mất
- Chương 70: Biến thành hồ ly cô độc
- Chương 71: Bắc Thần Diêu Quang
- Chương 72: Nội tâm ác ý
- Chương 73: Đại lang cẩu ngoan nào
- Chương 74: Vật nhỏ, ngươi còn thẹn thùng sao?
- Chương 75: Phân hưởng thiên hạ
- Chương 76: Thẳng đến Bắc Thần quốc
- Chương 77: Tương kiến bất tương thức (Gặp lại nhưng chẳng nhận ra nhau)
- Chương 78: Tàn nhẫn ôn nhu
- Chương 79: Đồng tình
- Chương 80: Nửa người nửa yêu (thượng)
- Chương 81: Nửa người nửa yêu (hạ)
- Chương 82: Làm nũng (thượng)
- Chương 83: Làm nũng (hạ)
- Chương 84: Biến thân, tiểu hồ ly
- Chương 85: Đạp thanh
- Chương 86: Thích khách
- Chương 87: Không thể nhìn, không thể nghe, không thể nói
- Chương 88: Đánh mất và tìm lại
- Chương 89: Ly khai Bắc Thần
- Chương 90: Ba cái đuôi
- Chương 91: Là hồ cũng là người
- Chương 92: Thực tiễn ra chân lý
- Chương 93: Ba người qua đêm (thượng)
- Chương 94: Ba người qua đêm (hạ)
- Chương 95: Trở lại Thiên kinh
- Chương 96: Đi đến Quảng Nam
- Chương 97: Cải trang đả phẫn
- Chương 98:
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102: Ngốc hồ ly, xú hoàng đế
- Chương 103: Một lưới bắt trọn
- Chương 104: Trụy hà (rơi xuống sông)
- Chương 105: Căn nhà nhỏ trong rừng (thượng)
- Chương 106: Căn nhà nhỏ trong rừng (hạ)
- Chương 107
- Chương 108: Thiếp mời của Bắc Phương Nguyệt
- Chương 109: Dự tiệc
- Chương 110: Bọ ngựa bắt ve
- Chương 111: Hồ ly ở phía sau
- Chương 112: Kẻ cười cuối cùng mới là người chiến thắng
- Chương 113: Không biết tốt xấu
- Chương 114: Là hồ ly, cũng là Vị Ương
- Chương 115: Không muốn thêm lần nào nữa
- Chương 116: Ngươi là tên biến thái
- Chương 117: Cửu vĩ hồ
- Chương 118: Hồ ly, đâm ta!
- Chương 119: Đã từng trong ký ức
- Chương 120: Chữa thương liêu tình [1]
- Chương 121: Chữa bệnh liêu tình [2]
- Chương 122: Chữa bệnh liêu tình [3]
- Chương 123: Thử tiếp nhận …
- Chương 124: Thế nào là tín nhiệm?
- Chương 125: Hoàn quyển 2
- Chương 126: Xuân qua hè đến…
- Chương 127: Chần chừ
- Chương 128: Đại nhân, ngài có rồi!
- Chương 129: Ai là cha hài tử? (thượng)
- Chương 130: Ai là cha hài tử? (hạ)
- Chương 131: Cuối cùng cũng có dấu hiệu
- Chương 132: Đứng cùng trận tuyến
- Chương 133: Ba người [1]
- Chương 134: Ba người [2]
- Chương 135: Đứa nhỏ của chúng ta
- Chương 136: Bắc Thần Diêu Quang bái phỏng
- Chương 137: Hoa đăng trong đêm
- Chương 138: Cầu hôn (thượng)
- Chương 139: Cầu hôn (hạ)
- Chương 140: Cục cưng, đừng dọa ta!
- Chương 141: Ta mới là cha đứa nhỏ [1]
- Chương 142: Ta mới là cha đứa nhỏ [2]
- Chương 143: Ta mới là cha đứa nhỏ [3]
- Chương 144: Ta mới là cha đứa nhỏ [4]
- Chương 145: Ta mới là cha hài tử [5]
- Chương 146:
- Chương 147: Đưa tiễn
- Chương 148: Không ngừng cố gắng
- Chương 149: Không thể khống chế
- Chương 150: Lặn lội đường xa
- Chương 151: Sóng thần (thượng)
- Chương 152: Sóng thần (trung)
- Chương 153: Sóng thần (hạ)
- Chương 154: Tiểu hồ ly ra đời (thượng)
- Chương 155: Tiểu hồ ly ra đời (hạ)
- Chương 156: Người Đông đảo quốc
- Chương 157: Tặc thuyền
- Chương 158: Cường cường liên thủ [1]
- Chương 159: Cường cường liên thủ [2]
- Chương 160: Cường cường liên thủ [3]
- Chương 161: Cường cường liên thủ [4]
- Chương 162: Cường cường liên thủ [5]
- Chương 163: Kinh hỉ thật to [thượng]
- Chương 164: Kinh hỉ thật to [hạ]
- Chương 165: Nhóc con, ngươi nhận sai người rồi!
- Chương 166: Phiền não của đại hồ ly
- Chương 167: Ba người cha khó mà ở chung!
- Chương 168: Sẽ không để ý
- Chương 169: Tuyết sơn bạch liên giáo [thượng]
- Chương 170: Tuyết sơn bạch liên giáo [hạ]
- Chương 171: Liên hiệp cộng hòa
- Chương 172: Khách không mời
- Chương 173
- Chương 174: Hoàng thất thật nhiều kỳ ba!
Đại Nịnh Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.