Đã sớm cho người chuẩn bị tốt nơi ở trong Mân thành, để tránh bị tri huyện Mân thành phát hiện tung tích của bọn họ, Dạ Vị Ương cũng không trọ ở khách điếm mà tìm một biệt viện trong thành tạm thời ngụ lại.
Buổi sáng, Dạ Vị Ương ngồi trên luân y để Thường Thiếu Điển hóa trang cho hắn, bộ dáng này của hắn đi ra ngoài rất dễ bị người nhận ra, ngoại hình tuấn mỹ cùng hai chân không thể đi đường, này cũng quá mức đặc thù đi.
Dạ Vị Ương liền bảo Thường Thiếu Điển dán cho hắn một ít râu vẽ thêm nếp nhăn, một bên phái mấy tên thủ hạ trước đi ra bên ngoài nhìn xem tình huống Mân thành, trở về tiện thể mua chút đồ ăn, đại khái giữa buổi trưa hai người thủ hạ buổi dáng được phái đi đã trở lại, chính là mang về tin tức khiến cho Dạ Vị Ương rất vừa lòng.
“Gia, chúng ta chỉ có thể tìm được nhiêu đây thức ăn, Mân thành còn đang mất mùa, đại đa số dân chúng trong nhà không có dư lương.” Hai người thủ hạ đem màn thầu, bánh bao cùng cháo tiểu mễ (gạo kê) vừa mới mua đặt trên bàn, sau đó bọn họ đem những gì mình nhìn thấy sáng hôm nay nói cho Dạ Vị Ương.
Tảng sáng Trương Tam và Lý Tứ theo lệnh Dạ Vị Ương đi ra ngoài mua đồ, vừa quan sát tình hình hiện tại ở Mân thành như thế nào, Mân thành mặc dù là thành thị lớn nhất vùng Quảng Nam, nhưng trong thành không ít người xin ăn trên phố,
Trước khi đi hoàng thượng đã sớm cấp phát lương thực cứu trợ thiên tai, theo lý thuyết khoản tiền cùng lương thực đã đủ cho dân chúng địa phương vượt qua mùa đông này, nhưng tình hình thực tế khi Trương Tam và Lý Tứ nhìn thấy thì đừng nói khoản tiền cùng lương thực có đến tay dân chúng địa phương hay không, chỉ sợ không có bao nhiêu người biết được từ lâu kinh thành đã ban xuống khoản trợ cấp này.
Để tránh đả thảo kinh xà, Trương Tam Lý Tứ mặc bố y không đi đến đại tửu lâu khách điểm nổi danh mua thức ăn, chỉ mua chút màn thầu bánh bao ở ven đường mang về.
Sau khi nghe xong Trương Tam Lý Tứ thuật lại trong lòng Dạ Vị Ương đã hiểu căn nguyên ngọn nguồn, hắn lúc trước cải trang vi hành chính là muốn thử nhìn một chút khoản tiền cứu trợ kia có thật sự tới tay dân chúng hay chưa, nhưng chẳng ngờ, sự tình hắn tùy tiện nghĩ ra lại trở thành sự thật.
“Các ngươi nói đều là sự thật?” Dạ Vị Ương nhíu mày, từ xưa đến nay, tham quan đúng là giết không hết trừ không tẫn, ai, suy cho cùng thân phận hiện tại của hắn cũng là “tham quan”!
Trương Tam Lý Tứ liên tục gật đầu, cam đoan những lời bọn họ nói từng câu từng chữ đều là tận mắt trông thấy.
Là thật hay giả chính mình tự đi nhìn mới biết được, đội lên bộ tóc giả màu trắng rối tung, dán thêm râu rồi thay đổi một thân y phục lão nhân gia, ngồi trên luân y bộ dạng giả vờ ho khan đi ra cửa.
Ngày hôm qua, thời gian tiến vào Mân thành là ban đêm, Dạ Vị Ương chưa kịp nhìn xem hình dáng của Mân thành, hôm nay vừa ra tới thấy được Mân thành giữa ban ngày, trong lòng Dạ Vị Ương không khỏi phẫn nộ, quả nhiên Trương Tam Lý Tứ nói không sai, trên đường tràn ngập tử khí trầm lặng, người già yếu xin ăn ven phố, chính là cũng không thiếu người cẩm y hoa phục lui tới tửu lâu xa hoa.
“Lý Tứ, đi mua một ít màn thầu bánh bao lại đây.” Dạ Vị Ương ngực từng đột phiếm đau đến mức khó thở, không muốn nhìn nữa, hắn để Thường Thiếu Điển đẩy hắn trở về.
“Chỉ như vậy đã nhìn không được, ngươi thật đúng là yếu đuối vô năng.” Bên cạnh Chước Hoa đội mũ mạn che lạnh lùng trào phúng nói.
Thường Thiếu Điển đang muốn phản bác nam tử này vài câu, thì Dạ Vị Ương ngữ khí cực kỳ nghiêm khắc, mắng: “Nhìn thấy dân chúng quốc gia gặp khốn khổ như thế ta không thể khó chịu sao? Nếu đây là yếu đuối vô năng, hay phải giống loại người lãnh huyết vô tình không chút đồng cảm như ngươi mới tính là kiên cường?”
Dạ Vị Ương không quan tâm Chước Hoa đối với hắn lạnh nhạt châm chọc như thế nào, nhưng hắn có một nhược điểm, hắn đời này hận nhất loại người thấy người khác gặp nạn trước mắt chẳng những không có tâm đồng tình còn nói ra những lời làm người ta chán ghét.
“Tuy rằng võ công rất giỏi, nhưng bất quá chỉ là một mao đầu tiểu tử tự cho là đúng, về sau còn ở trước mặt ta nói năng lung tung thì nhanh cút về kinh thành đi!” Dạ Vị Ương đột nhiên phát cáu, quả thực làm Thường Thiểu Điển hoảng sợ, hắn còn tưởng rằng nam nhân này vĩnh viễn là ngươi bình dị dễ gần nói chuyện ôn hòa chứ, không nghĩ tới còn có một mặt cương liệt như vậy.
“Chúng ta trở về!” Dạ Vị Ương không để ý Chước Hoa nữa, để Thường Thiểu Điển đẩy hắn về nơi ở, lập tức sai người chuẩn bị bút mực, cầm bút lông nét chữ xiêu xiêu vẹo vẹo viết lại sự việc lên giấy, sau khi phong kín phân phó Trương Tam phái người cưỡi khoái mã đưa đến kinh thành bẩm báo hoàng thượng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Chước Hoa hình như chưa trở về.” Thường Thiếu Điển nhìn nhìn ra cửa, vừa rồi Chước Hoa rời đi có chút tức giận.
“Tùy hắn.” Buông bút lông xuống, Dạ Vị Ương còn đang tức giận cũng không có tâm tình quản Chước Hoa đi nơi nào, hắn từ trước đến nay tính tình tốt, nhưng tính tình tốt không phải là dễ bắt nạt, hắn muốn nhường nhịn thì nhường nhịn, Chước Hoa đã không biết phải trái như vậy hắn không có khả năng nhượng bộ tiếp nữa.
Làm quan phải tạo uy vọng, ngươi nếu rõ ràng bị cấp dưới liên tục mạo phạm mà không có biểu hiện gì, thì những người còn lại như thế nào sẽ nghe lời ngươi nói. Dạ Vị Ương không có thời gian đi quản Chước Hoa, người nọ muốn về thì sẽ trở về, không muốn về thì cút đi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sự tình khảo sát công trình thủy lợi không thể chậm trễ, nhưng khoản tiền cứu trợ dân chúng trong thành hắn phải nhất nhất điều tra, tiền này là do hắn vất vả kiếm được, một đồng cũng không thể lãng phí!
…
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ngâm trong ôn tuyền ngay cả một người bầu bạn cũng không có, hắn cũng không tính toán lột trụi hết, Dạ Vị Ương tựa vào tấm đệm mềm mại ven rìa ôn tuyền thập phần thích ý mà duỗi thẳng thắt lưng, khoảng thời gian gần đây đúng là mệt thảm, tuy rằng mỗi ngày bôn ba khắp nơi chạy tới chạy lui, nhưng loại cảm giác có việc làm có mục tiêu không ngừng hướng về phía trước khiến hắn giống như trở về lúc còn trẻ sức sống bắn ra bốn phía.
“Ai nha, thật là thoải mái!” Trên người mặc một chiếc khố nhỏ, ngâm mình trong nước ấm tâm tình Dạ Vị Ương càng ngày càng tốt, một bên tắm một bên ngâm nga hát: “Lu la lá lù lá la lù la lu lí! Ta yêu tắm rửa làn da hảo hảo… Trên chà chà dưới tẩy tẩy, trái xát xát phải nhu nhu… Lu la lá lù lá la lù la lu lí!”
“Phốc —— —— Ngươi đây là xướng bài gì vậy?”
“Bài ca tắm rửa a.”
A —— —— Từ từ!
Hình như có chỗ nào không đúng!
Dạ Vị Ương lập tức ngừng hát, vừa rồi là ai nói chuyện với hắn? Hắn vội nhìn quanh bốn phía: “Người nào ở đây?” Tầm mắt nhất thời dừng lại trên thân nam tử đang bán ngồi xổm ở rừng cây bên cạnh ôn tuyền, hắn âm thầm cả kinh, hãn! Hảo cho mỹ nam tử nho nhã quý khí!
“Bài ca tắm rửa? Đúng là lần đầu tiên nghe thấy, thật sự thú vị.” Đôi mắt phượng hẹp dài của nam tử hơi nhướng lên không dấu vết đảo qua thân thể Dạ Vị Ương đang ngâm dưới nước, tóc đen ướt đẫm dán trên làn da đúng là cực hạn của trắng và đen, hai con ngươi tựa như tinh tú không hề kinh hách hay sợ hãi còn mang theo vài phần tò mò nhìn hắn.
Tình này cảnh này, nếu không phải giọng ca kia làm cho người ta bật cười, đại khái còn tưởng người nào đó là tiên nhân từ chín tầng mây hạ xuống phàm trần lột bỏ xiêm y đắm mình trong ao.
Thời điểm nam tử đánh giá Dạ Vị Ương, Dạ Vị Ương cũng đang đánh giá đối phương, từng nhận thức Tịch Thiên Thương anh tuấn khí phách trầm ổn, Lưu Bá Hề tựa như thanh trúc thanh cao lãnh ngạo tuấn mỹ, thậm chí là loại yêu dã của Chước Hoa, hắn không ngờ tới ở địa phương cổ kính này lại có soái ca đẹp trai chết người như vậy. (=.=)
Nam tử xa lạ trước mắt khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, khóe môi hơi buông xuống, đôi mắt phượng hẹp dài tẫn lộ khí chất nho nhã, bên trong mi nhãn lại hiện ra sự trầm ổn cùng cao quý khó có thể miêu tả, muốn nói âm nhu nhưng không có nửa phần dung mạo nữ tử, muốn nói uy vũ, thì mỹ mục dài mảnh kia lại tăng thêm vài phần nhu hòa.
“Ngươi không sợ ta?” Gặp Dạ Vị Ương không có thất kinh lớn tiếng kêu to mà nhìn chằm chằm vào hắn, nam tử khóe miệng hơi nhếch, thành thật ở bên cạnh ao ngồi xuống, thưởng thức cảnh mỹ nhân nhập dục đồ khiến người vui tai vui mắt.
“Ta và người có cừu oán sao?”
“Không có.”
“Vậy ngươi sẽ giết ta sao?”
“Sẽ không.”
“Vậy ta sợ ngươi cái gì, ngươi cũng là đến ngâm ôn tuyền?” Nếu như đột nhiên nhảy ra một người bình thường, Dạ Vị Ương nhất định sẽ bị dọa mà lớn tiếng hét lên, nhưng bộ dạng người trước mặt nho nhã quý khí như vậy, nhìn thế nào cũng không giống kẻ vô sỉ, xâu chuỗi các mối liên kết này lại Dạ Vị Ương nhất thời đối với đối phương cảm thấy tò mò.
“Đi ngang qua nơi này, đột nhiên nghe thấy từ trong rừng truyền đến tiếng ca vui thích liền lại đây nhìn một chút.” Tầm mắt nam tử vẫn đang dừng lại trên người Dạ Vị Ương, nhưng tự nhiên phóng khoáng không làm người ta có cảm giác chán ghét, trong mắt Dạ Vị Ương từ ánh mắt kia không tìm ra chút dơ bẩn nào, bộ dáng nho nhã lễ độ khiến Dạ Vị Ương tương đối có hảo cảm.
Dạ Vị Ương hỏi: “Ngươi không phải người ở phụ cận sao?” Một thân xiêm y hoa quý tinh xảo này không phải là người sinh sống giữa núi rừng có được, muốn nói hiệp khách hành tẩu giang hồ, thì trên thân người này không có loại tập khí từng trải của giang hồ, ngược lại giống như quý tộc tử đệ kinh qua giáo dục cao cấp.
“Chính là trùng hợp du ngoạn ở đây.” Khóe miệng người nọ hàm chứa tiếu ý nhàn nhạt, trên bầu trời trắng xám xẹt qua một tia bạch ngân, ẩn ẩn truyền đến tiếng kêu của diều hâu, nam tử chậm rãi từ bên cạnh ao đứng lên, nói: “Ta phải đi, không quấy rầy các hạ tắm rửa.”
Người nọ nói đi là đi, xoay người liền ly khai, Dạ Vị Ương vội hỏi: “Uy, tên ngươi là gì?”
“Nếu chúng ta hữu duyên gặp lại, ta sẽ nói cho người biết, tạm biệt.” Thân ảnh người nọ rất nhanh biến mất trong rừng cây.
“Thật là một gia hỏa kỳ quái.” Dạ Vị Ương lẩm bẩm. Bạn đang �
- Quyển 1 - Chương 1: Trẫm? Trẫm!
- Quyển 2 - Chương 1: Biến thành hồ ly cô độc
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân qua hè đến…
- Quyển 4 - Chương 1: Kinh hỉ thật to [thượng]
- Chương 1: Chương 1: Trẫm? Trẫm!
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2: Bắc Thần Diêu Quang
- Quyển 3 - Chương 2: Chần chừ
- Quyển 4 - Chương 2: Kinh hỉ thật to [hạ]
- Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3: Nội tâm ác ý
- Quyển 3 - Chương 3: Đại nhân, ngài có rồi!
- Quyển 4 - Chương 3: Nhóc con, ngươi nhận sai người rồi!
- Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4: Người xem ta không vừa mắt thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 4: Đại lang cẩu ngoan nào
- Quyển 3 - Chương 4: Ai là cha hài tử? (thượng)
- Quyển 4 - Chương 4: Phiền não của đại hồ ly
- Chương 4: Người xem ta không vừa mắt thật nhiều
- Quyển 1 - Chương 5: Ta muốn làm quan tốt
- Quyển 2 - Chương 5: Vật nhỏ, ngươi còn thẹn thùng sao?
- Quyển 3 - Chương 5: Ai là cha hài tử? (hạ)
- Quyển 4 - Chương 5: Ba người cha khó mà ở chung!
- Chương 5: Ta muốn làm quan tốt
- Quyển 1 - Chương 6: Lạc thú nhân sinh a
- Quyển 2 - Chương 6: Phân hưởng thiên hạ
- Quyển 3 - Chương 6: Cuối cùng cũng có dấu hiệu
- Quyển 4 - Chương 6: Sẽ không để ý
- Chương 6: Lạc thú nhân sinh a
- Quyển 1 - Chương 7: Cảm giác tâm động
- Quyển 2 - Chương 7: Thẳng đến Bắc Thần quốc
- Quyển 3 - Chương 7: Đứng cùng trận tuyến
- Quyển 4 - Chương 7: Tuyết sơn bạch liên giáo [thượng]
- Chương 7: Cảm giác tâm động
- Quyển 1 - Chương 8: Lão địch thủ
- Quyển 2 - Chương 8: Tương kiến bất tương thức (Gặp lại nhưng chẳng nhận ra nhau)
- Quyển 3 - Chương 8: Ba người [1]
- Quyển 4 - Chương 8: Tuyết sơn bạch liên giáo [hạ]
- Chương 8: Lão địch thủ
- Quyển 1 - Chương 9: Ta cùng hoàng đế có gian tình
- Quyển 2 - Chương 9: Tàn nhẫn ôn nhu
- Quyển 3 - Chương 9: Ba người [2]
- Quyển 4 - Chương 9: Liên hiệp cộng hòa
- Chương 9: Ta cùng hoàng đế có gian tình
- Quyển 1 - Chương 10: Tặng lễ vật
- Quyển 2 - Chương 10: Đồng tình
- Quyển 3 - Chương 10: Đứa nhỏ của chúng ta
- Quyển 4 - Chương 10: Khách không mời
- Chương 10: Tặng lễ vật
- Quyển 1 - Chương 11: Dạo du vinh trì
- Quyển 2 - Chương 11: Nửa người nửa yêu (thượng)
- Quyển 3 - Chương 11: Bắc Thần Diêu Quang bái phỏng
- Quyển 4 - Chương 11
- Chương 11: Dạo du vinh trì
- Quyển 1 - Chương 12: Tiến cung
- Quyển 2 - Chương 12: Nửa người nửa yêu (hạ)
- Quyển 3 - Chương 12: Hoa đăng trong đêm
- Quyển 4 - Chương 12: Hoàng thất thật nhiều kỳ ba!
- Chương 12: Tiến cung
- Quyển 1 - Chương 13: Miệng lưỡi trơn tru
- Quyển 2 - Chương 13: Làm nũng (thượng)
- Quyển 3 - Chương 13: Cầu hôn (thượng)
- Chương 13: Miệng lưỡi trơn tru
- Quyển 1 - Chương 14: Đưa tiền đây
- Quyển 2 - Chương 14: Làm nũng (hạ)
- Quyển 3 - Chương 14: Cầu hôn (hạ)
- Chương 14: Đưa tiền đây
- Quyển 1 - Chương 15: Đầu danh trạng
- Quyển 2 - Chương 15: Biến thân, tiểu hồ ly
- Quyển 3 - Chương 15: Cục cưng, đừng dọa ta!
- Chương 15: Đầu danh trạng
- Quyển 1 - Chương 16: Nửa đêm tiến cung
- Quyển 2 - Chương 16: Đạp thanh
- Quyển 3 - Chương 16: Ta mới là cha đứa nhỏ [1]
- Chương 16: Nửa đêm tiến cung
- Quyển 1 - Chương 17: Hoàng thượng bớt giận
- Quyển 2 - Chương 17: Thích khách
- Quyển 3 - Chương 17: Ta mới là cha đứa nhỏ [2]
- Chương 17: Hoàng thượng bớt giận
- Quyển 1 - Chương 18: Cùng trẫm ngủ đi
- Quyển 2 - Chương 18: Không thể nhìn, không thể nghe, không thể nói
- Quyển 3 - Chương 18: Ta mới là cha đứa nhỏ [3]
- Chương 18: Cùng trẫm ngủ đi
- Quyển 1 - Chương 19: Cùng giường mà ngủ
- Quyển 2 - Chương 19: Đánh mất và tìm lại
- Quyển 3 - Chương 19: Ta mới là cha đứa nhỏ [4]
- Chương 19: Cùng giường mà ngủ
- Quyển 1 - Chương 20: Thưởng phong hội
- Quyển 2 - Chương 20: Ly khai Bắc Thần
- Quyển 3 - Chương 20: Ta mới là cha hài tử [5]
- Chương 20: Thưởng phong hội
- Quyển 1 - Chương 21: Đại hội quyên tiền
- Quyển 2 - Chương 21: Ba cái đuôi
- Quyển 3 - Chương 21: Đi xa!
- Chương 21: Đại hội quyên tiền
- Quyển 1 - Chương 22: Người trong bức họa
- Quyển 2 - Chương 22: Là hồ cũng là người
- Quyển 3 - Chương 22: Đưa tiễn
- Chương 22: Người trong bức họa
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23: Thực tiễn ra chân lý
- Quyển 3 - Chương 23: Không ngừng cố gắng
- Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24: Thiên Kinh Đề Đốc
- Quyển 2 - Chương 24: Ba người qua đêm (thượng)
- Quyển 3 - Chương 24: Không thể khống chế
- Chương 24: Thiên Kinh Đề Đốc
- Quyển 1 - Chương 25: Hảo cho tên yêu nam lãnh liệt
- Quyển 2 - Chương 25: Ba người qua đêm (hạ)
- Quyển 3 - Chương 25: Lặn lội đường xa
- Chương 25: Hảo cho tên yêu nam lãnh liệt
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 2 - Chương 26: Trở lại Thiên kinh
- Quyển 3 - Chương 26: Sóng thần (thượng)
- Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27: Hoàng thượng có thưởng thức (1)
- Quyển 2 - Chương 27: Đi đến Quảng Nam
- Quyển 3 - Chương 27: Sóng thần (trung)
- Chương 27: Hoàng thượng có thưởng thức (1)
- Quyển 1 - Chương 28: Tịch Thiên Lâu (1)
- Quyển 2 - Chương 28: Cải trang đả phẫn
- Quyển 3 - Chương 28: Sóng thần (hạ)
- Chương 28: Tịch Thiên Lâu (1)
- Quyển 1 - Chương 29: Tịch Thiên Lâu (2)
- Quyển 2 - Chương 29: Hoa khôi
- Quyển 3 - Chương 29: Tiểu hồ ly ra đời (thượng)
- Chương 29: Tịch Thiên Lâu (2)
- Quyển 1 - Chương 30: Chung phòng qua đêm (1)
- Quyển 2 - Chương 30
- Quyển 3 - Chương 30: Tiểu hồ ly ra đời (hạ)
- Chương 30: Chung phòng qua đêm (1)
- Quyển 1 - Chương 31: Chung phòng qua đêm (2)
- Quyển 2 - Chương 31
- Quyển 3 - Chương 31: Người Đông đảo quốc
- Chương 31: Chung phòng qua đêm (2)
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 2 - Chương 32
- Quyển 3 - Chương 32: Tặc thuyền
- Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33: Dần dần sinh tình
- Quyển 2 - Chương 33: Ngốc hồ ly, xú hoàng đế
- Quyển 3 - Chương 33: Cường cường liên thủ [1]
- Chương 33: Dần dần sinh tình
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 2 - Chương 34: Một lưới bắt trọn
- Quyển 3 - Chương 34: Cường cường liên thủ [2]
- Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 2 - Chương 35: Trụy hà (rơi xuống sông)
- Quyển 3 - Chương 35: Cường cường liên thủ [3]
- Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 2 - Chương 36: Căn nhà nhỏ trong rừng (thượng)
- Quyển 3 - Chương 36: Cường cường liên thủ [4]
- Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37: Kiến An công chúa
- Quyển 2 - Chương 37: Căn nhà nhỏ trong rừng (hạ)
- Quyển 3 - Chương 37: Cường cường liên thủ [5]
- Chương 37: Kiến An công chúa
- Quyển 1 - Chương 38: Lóa mù mắt người
- Quyển 2 - Chương 38
- Chương 38: Lóa mù mắt người
- Quyển 1 - Chương 39: Trừng trị Kiến An công chúa (1)
- Quyển 2 - Chương 39: Thiếp mời của Bắc Phương Nguyệt
- Chương 39: Trừng trị Kiến An công chúa (1)
- Quyển 1 - Chương 40: Trừng trị Kiến An công chúa (2)
- Quyển 2 - Chương 40: Dự tiệc
- Chương 40: Trừng trị Kiến An công chúa (2)
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 2 - Chương 41: Bọ ngựa bắt ve
- Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42: Khâm sai đại thần Dạ Vị Ương
- Quyển 2 - Chương 42: Hồ ly ở phía sau
- Chương 42: Khâm sai đại thần Dạ Vị Ương
- Quyển 1 - Chương 43: Cải trang vi hành (1)
- Quyển 2 - Chương 43: Kẻ cười cuối cùng mới là người chiến thắng
- Chương 43: Cải trang vi hành (1)
- Quyển 1 - Chương 44: Cải trang vi hành (2)
- Quyển 2 - Chương 44: Không biết tốt xấu
- Chương 44: Cải trang vi hành (2)
- Quyển 1 - Chương 45: Giữa ôn tuyền trong núi gặp khách không mời
- Quyển 2 - Chương 45: Là hồ ly, cũng là Vị Ương
- Chương 45: Giữa ôn tuyền trong núi gặp khách không mời
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 2 - Chương 46: Không muốn thêm lần nào nữa
- Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47: Bắc Phương Thần
- Quyển 2 - Chương 47: Ngươi là tên biến thái
- Chương 47: Bắc Phương Thần
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 2 - Chương 48: Cửu vĩ hồ
- Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49: Tra tham quan (1)
- Quyển 2 - Chương 49: Hồ ly, đâm ta!
- Chương 49: Tra tham quan (1)
- Quyển 1 - Chương 50: Tra tham quan (2)
- Quyển 2 - Chương 50: Đã từng trong ký ức
- Chương 50: Tra tham quan (2)
- Quyển 1 - Chương 51: Tra tham quan (3)
- Quyển 2 - Chương 51: Chữa thương liêu tình [1]
- Chương 51: Tra tham quan (3)
- Quyển 1 - Chương 52: Tra tham quan (4)
- Quyển 2 - Chương 52: Chữa bệnh liêu tình [2]
- Chương 52: Tra tham quan (4)
- Quyển 1 - Chương 53: Tra tham quan (5)
- Quyển 2 - Chương 53: Chữa bệnh liêu tình [3]
- Chương 53: Tra tham quan (5)
- Quyển 1 - Chương 54: Tra tham quan (6)
- Quyển 2 - Chương 54: Thử tiếp nhận …
- Chương 54: Tra tham quan (6)
- Quyển 1 - Chương 55: Trở về cung, hoàng thượng thỉnh tự trọng!
- Quyển 2 - Chương 55: Thế nào là tín nhiệm?
- Chương 55: Trở về cung, hoàng thượng thỉnh tự trọng!
- Quyển 1 - Chương 56: Đại tướng quân xuất hiện (1)
- Quyển 2 - Chương 56: Hoàn quyển 2
- Chương 56: Đại tướng quân xuất hiện (1)
- Quyển 1 - Chương 57: Đại tướng quân xuất hiện (2)
- Chương 57: Đại tướng quân xuất hiện (2)
- Quyển 1 - Chương 58: Đại tướng quân xuất hiện (3)
- Chương 58: Đại tướng quân xuất hiện (3)
- Quyển 1 - Chương 59: Ta muốn ngươi
- Chương 59: Ta muốn ngươi
- Quyển 1 - Chương 60: Lập thệ
- Chương 60: Lập thệ
- Quyển 1 - Chương 61: Mẫu tử vô tình
- Chương 61: Mẫu tử vô tình
- Quyển 1 - Chương 62: Hỗn đản Tịch Thiên Thương
- Chương 62: Hỗn đản Tịch Thiên Thương
- Quyển 1 - Chương 63: Hỗn đản Tịch Thiên Thương (2)
- Chương 63: Hỗn đản Tịch Thiên Thương (2)
- Quyển 1 - Chương 64: Đánh nhau loạn thành một đoàn
- Chương 64: Đánh nhau loạn thành một đoàn
- Quyển 1 - Chương 65: Vật đính ước
- Chương 65: Vật đính ước
- Quyển 1 - Chương 66: Trẫm làm ấm giường cho ngươi
- Chương 66: Trẫm làm ấm giường cho ngươi
- Quyển 1 - Chương 67: Tướng quân, nhận lễ vật
- Chương 67: Tướng quân, nhận lễ vật
- Quyển 1 - Chương 68: Tình địch gặp tình địch
- Chương 68: Tình địch gặp tình địch
- Quyển 1 - Chương 69: Dạ Vị Ương biến mất
- Chương 69: Dạ Vị Ương biến mất
- Chương 70: Biến thành hồ ly cô độc
- Chương 71: Bắc Thần Diêu Quang
- Chương 72: Nội tâm ác ý
- Chương 73: Đại lang cẩu ngoan nào
- Chương 74: Vật nhỏ, ngươi còn thẹn thùng sao?
- Chương 75: Phân hưởng thiên hạ
- Chương 76: Thẳng đến Bắc Thần quốc
- Chương 77: Tương kiến bất tương thức (Gặp lại nhưng chẳng nhận ra nhau)
- Chương 78: Tàn nhẫn ôn nhu
- Chương 79: Đồng tình
- Chương 80: Nửa người nửa yêu (thượng)
- Chương 81: Nửa người nửa yêu (hạ)
- Chương 82: Làm nũng (thượng)
- Chương 83: Làm nũng (hạ)
- Chương 84: Biến thân, tiểu hồ ly
- Chương 85: Đạp thanh
- Chương 86: Thích khách
- Chương 87: Không thể nhìn, không thể nghe, không thể nói
- Chương 88: Đánh mất và tìm lại
- Chương 89: Ly khai Bắc Thần
- Chương 90: Ba cái đuôi
- Chương 91: Là hồ cũng là người
- Chương 92: Thực tiễn ra chân lý
- Chương 93: Ba người qua đêm (thượng)
- Chương 94: Ba người qua đêm (hạ)
- Chương 95: Trở lại Thiên kinh
- Chương 96: Đi đến Quảng Nam
- Chương 97: Cải trang đả phẫn
- Chương 98:
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102: Ngốc hồ ly, xú hoàng đế
- Chương 103: Một lưới bắt trọn
- Chương 104: Trụy hà (rơi xuống sông)
- Chương 105: Căn nhà nhỏ trong rừng (thượng)
- Chương 106: Căn nhà nhỏ trong rừng (hạ)
- Chương 107
- Chương 108: Thiếp mời của Bắc Phương Nguyệt
- Chương 109: Dự tiệc
- Chương 110: Bọ ngựa bắt ve
- Chương 111: Hồ ly ở phía sau
- Chương 112: Kẻ cười cuối cùng mới là người chiến thắng
- Chương 113: Không biết tốt xấu
- Chương 114: Là hồ ly, cũng là Vị Ương
- Chương 115: Không muốn thêm lần nào nữa
- Chương 116: Ngươi là tên biến thái
- Chương 117: Cửu vĩ hồ
- Chương 118: Hồ ly, đâm ta!
- Chương 119: Đã từng trong ký ức
- Chương 120: Chữa thương liêu tình [1]
- Chương 121: Chữa bệnh liêu tình [2]
- Chương 122: Chữa bệnh liêu tình [3]
- Chương 123: Thử tiếp nhận …
- Chương 124: Thế nào là tín nhiệm?
- Chương 125: Hoàn quyển 2
- Chương 126: Xuân qua hè đến…
- Chương 127: Chần chừ
- Chương 128: Đại nhân, ngài có rồi!
- Chương 129: Ai là cha hài tử? (thượng)
- Chương 130: Ai là cha hài tử? (hạ)
- Chương 131: Cuối cùng cũng có dấu hiệu
- Chương 132: Đứng cùng trận tuyến
- Chương 133: Ba người [1]
- Chương 134: Ba người [2]
- Chương 135: Đứa nhỏ của chúng ta
- Chương 136: Bắc Thần Diêu Quang bái phỏng
- Chương 137: Hoa đăng trong đêm
- Chương 138: Cầu hôn (thượng)
- Chương 139: Cầu hôn (hạ)
- Chương 140: Cục cưng, đừng dọa ta!
- Chương 141: Ta mới là cha đứa nhỏ [1]
- Chương 142: Ta mới là cha đứa nhỏ [2]
- Chương 143: Ta mới là cha đứa nhỏ [3]
- Chương 144: Ta mới là cha đứa nhỏ [4]
- Chương 145: Ta mới là cha hài tử [5]
- Chương 146:
- Chương 147: Đưa tiễn
- Chương 148: Không ngừng cố gắng
- Chương 149: Không thể khống chế
- Chương 150: Lặn lội đường xa
- Chương 151: Sóng thần (thượng)
- Chương 152: Sóng thần (trung)
- Chương 153: Sóng thần (hạ)
- Chương 154: Tiểu hồ ly ra đời (thượng)
- Chương 155: Tiểu hồ ly ra đời (hạ)
- Chương 156: Người Đông đảo quốc
- Chương 157: Tặc thuyền
- Chương 158: Cường cường liên thủ [1]
- Chương 159: Cường cường liên thủ [2]
- Chương 160: Cường cường liên thủ [3]
- Chương 161: Cường cường liên thủ [4]
- Chương 162: Cường cường liên thủ [5]
- Chương 163: Kinh hỉ thật to [thượng]
- Chương 164: Kinh hỉ thật to [hạ]
- Chương 165: Nhóc con, ngươi nhận sai người rồi!
- Chương 166: Phiền não của đại hồ ly
- Chương 167: Ba người cha khó mà ở chung!
- Chương 168: Sẽ không để ý
- Chương 169: Tuyết sơn bạch liên giáo [thượng]
- Chương 170: Tuyết sơn bạch liên giáo [hạ]
- Chương 171: Liên hiệp cộng hòa
- Chương 172: Khách không mời
- Chương 173
- Chương 174: Hoàng thất thật nhiều kỳ ba!
Đại Nịnh Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.