Bởi vì Trương Diệu, Bùi Yến gây lớn chuyện, Luc ở trong hốc cây nghe bên ngoài rối loạn.
Thú chủ luôn thích xem náo nhiệt đương nhiên sẽ không ở trong hốc cây, chạy đi xem kịch.
Luc thừa dịp đó l;én đi theo, thế mới biết người gây rối loạn là Bùi Yến, Trương Diệu mới chia tay với gã.
Luc lo lắng an toàn của hai người, gã kiên nhẫn một đêm bạo loạn và nguyên ngày hôm sau.
Hoàng hôn lại buông xuống, các thú nhân trập trung lại chen chúc xếp hàng leo lên đỉnh Nghịch Căn Ô Thụ dể đồng hoa.
Đêm hôm qua bị Bùi Yến, Trương Diệu phá rối khiến nhiều thú nhân xếp hàng trước bỏ lỡ cơ hội, giờ chúng nó chen chúc nhau chờ ngày hôm nay.
Tóm lại số lượng thú nhân lên đỉnh Nghịch Căn Ô Thụ đông hơn bình thường.
Luc thừa dịp bên ngoài ít thú nhân, quan sát thú chủ mang nô lệ đi dạo, gã lặng lẽ bò vào trong góc vách tường, một cái hang khác được giấu kín.
Luc bò ra ngoài thân cây, từ cái hang đất nằm góc phía sau khó khăn bò ra ngoài.
Luc ở trong bộ lạc cây Vi lâu đến nỗi gã đại khái biết các nơi khác nhau trong này.
Trong đó có một nơi là mấy năm gần đây thú nhân ngẫu nhiên đào ra, sửa thành dãy hang đá tạm chứa con mồi nhân loại bị bắt.
Mãi khi nào các thú nhân giành giật cướp hết con người, mấy cái hang đá lại trống.
Website TruyenLau.com
Luc cho rằng Bùi Yến, Trương Diệu rất có thể bị nhốt trong hang đá này.
Luc lén chăn nuôi côn trùng thần kỳ, đào đường hầm.
Luc lặng lẽ bò ra khỏi hang đất, cẩn thận bò dưới bóng cây, thập thò đến cửa hang ẩn khuất nhốt con người.
Luc thuận lợi chui vào, bò đến đường hầm gã đặc biệt đào ra để mình đi.
TruyenLau.com
Luc dùng đầu hất khối đá mỏng che cửa vào, bò vào trong đường đi đến mấy cái hang nhốt người.
Luc cố gắng dựng đứng nửa người trên nhìn xung quanh, xác định không có thú nhân trông chừng mới cẩn thận chui vào, tìm kiếm Bùi Yến và Trương Diệu bị bắt, xem thử tình huống của hai người ra sao.
- Vậy là chú đến để cứu chúng tôi ra ngoài?
Khi thốt lời này Trương Diệu không ôm mong chờ gì.
Luc xuất hiện vào lúc này đã là chuện rất kỳ diệu, không biết gã làm sao bằng vào thân thể tàn tật đến tận đây được.
Trương Diệu chỉ bất ngờ, nếu bộ dạng Luc thế này mà thành công cứu hai người bình thường như Trương Diệu, Bùi Yến ra ngoài thì gã rất giỏi, cần gì làm vật nuôi cho thú nhân, sống nhục nhã?
- Ta không có sức mạnh cứu các người. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Luc cười khổ cúi đầu nhìn thân thể tàn tật của mình, dù gã có lòng cũng bất lực.
Nhiều năm qua Luc lén nuôi côn trùng thích cắn khúc gỗ, bùn đất, xua chúng nó chậm rãi đào ra mấy đường hầm đã là cực hạn.
Luc cũng rất muốn có sức mạnh cứu giúp người khác, đặc biệt là hai người trước mắt mình, một trong số đó là đứa con duy nhất của Philmon.
Trương Diệu câm nín nhìn Luc:
- ...!
Hai người chìm trong im lặng.
Qua một lúc Luc chợt nhớ thứ mình mang đến, cố gắng mấp máy người, cái bọc nhỏ treo trên đầu Luc vì bò trườn nên tuột ra sau lưng Luc giờ gã chuyển nó sang trước mặt, chậm rãi đến gần, miệng ngậm miếng lá mềm dẻo dán lại thành cái tuổi nhỏ cố gắng đẩy hướng Trương Diệu.
- ?
Trương Diệu khó hiểu, gian nan thò ngón tay qua khe hở móc cái túi nhỏ lá cây Luc ngậm vào, mở ra.
Trương Diệu đổ ra hai trái cây một lớn một nhỏ trong túi lá ra, trái cây tròn xoe lăn vào lòng bàn tay Trương Diệu.
Trái cây lớn hình dạng như ô- Liu, Trương Diệu nhìn nó, cảm thấy rất quen mắt.
Đây không phải trái cây thú nhân thích ăn mà cho nhân loại ăn, biến con người thành thú nhân hung tàn, trái Sa Tăng sao?
Hình dạng trái cây giống y như trái Sa Tăng, nếu nói khác biệt duy nhất là nhìn kỹ thì mặt ngoài trái cây đỏ thắm có hoa văn vàng mỏng nhỏ như tơ nhện, như có người cầm bút vẽ lên.
Ngón cái Trương Diệu chà mạnh vỏ trái cây, sau đó anh khẳng định những sợi tơ vàng trên trái cây là trời sinh.
Trái còn lại cỡ trái bi, đã khô xẹp như xí mụi mất nước, lớp da nhăn nhúm, màu xanh kỳ lạ, trông không giống có thể ăn.
Trương Diệu chỉ vào trái cây có hoa văn, hỏi:
- Hai trái này là gì? Nó chẳng phải là trái Sa Tăng sao?
Trương Diệu không hiểu tại sao Luc cho anh hai trái cây này.
- Trái Sa Tăng?
Luc không hiểu Trương Diệu xưng hô trái cây màu đỏ, thấy anh chỉ vào trái cây, vẻ mặt chán ghét thì lờ mờ hiểu ra.
Luc giải thích rằng:
- Trái cây có hoa văn là ta trộm từ chỗ thú nhân, trái cây này rất hiếm, hàng trăm ngàn trái cây đỏ mới mọc ra được một trái đó.
Hôm nhìn thú nhân ôm một đống trái cây đỏ mới mọc nhai ngồm ngoàm trong hang, Luc mắt sắc thấy trong đống trái cây dưới đất có một trái bề ngoài kỳ lạ.
Luc cẩn thận tới gần, bản năng giấu trái cây đi, không suy nghĩ sẽ dùng nó làm gì.
Mãi khi Bùi Yến, Trương Diệu bị bắt, Luc chợt nhớ đến trái cây kia, mang nó đến cùng.
- Hiếm? Nó và trái cây khác có gì khác nhau sao?
- Hình như ăn trái cây này có thể trăm phần trăm biến thành sức mạnh siêu lớn, buổi tối tự do chuyển biến hình dạng toàn thú, không có xác suất chết nên ta mang nó đến đây.
Luc nhìn Trương Diệu im lặng nghe, tiếp tục giới thiệu:
- Trái cây màu lam là ta cất chứa từ lâu, vì lúc trước bị đánh nặng, thú nhân hái một ít thảo dược và trái cây về để phòng ngừa ta không dễ chết, nên ta biết khá nhiều trái cây, thực vật có hiệu quả chữa trị.
Loại trái cây màu lam này chữa thương, dù nội hay ngoại thương đều có hiệu quả phục hồi rất tốt.
Nhưng thú nhân ít khi cho ta ăn loại trái cây này, trước kia ta lén để lại một trái.
Luc nhìn lòng bàn tay Trương Diệu xòe ra cầm hai trái cây, nói:
- Ta không biết ngươi sẽ chọn như thế nào.
Nếu ngươi nuốt trái cây phục hồi có lẽ sẽ chữa lành vết thương và lấy lại sức, nhưng phục hồi đến mức nào thì tùy người ăn.
Ta đẻ lại một con sâu cho ngươi, có thể phá hỏng khúc gỗ ngăn cửa hang, mang Bùi Yến chạy đi.
Nhưng lựa chọn này rất có thể nửa đường chết yểu, vì đám thú nhân.
Ngươi đã đánh nhau với chúng nó, biết khả năng của chúng thế nào, ngươi không dễ thắng, đặc biệt là Bùi Yến bị...!
Luc quay đầu nhìn Bùi Yến nằm trong hang, ngừng một lúc, nói thêm:
- Mang theo người bị thương không dễ chạy trốn, nếu các người định trốn đám thú nhân thì hãy chạy theo tranh ta vẽ, có lẽ còn đường đi ra ngoài được.
Nếu chạy trốn từ cửa chính thì trăm phần trăm thất bại.
Trương Diệu không thấy bóng dáng bản đồ đâu:
- Tranh?
Luc hếch cằm chỉ vào cái túi chứa trái cây trong tay Trương Diệu:
- Là mặt trái cái túi.
Trương Diệu phản ứng lại, từ từ xé túi lá cây ra.
Dường như cái tui do tơ trùng dán vào nhau nên không khó xé, mặt trái miếng lá đúng là có bản đồ hoàn chỉnh.
Có lẽ miệng Luc ngậm thứ gì vẽ ra, nên hình dạng bức tranh thô ráp, đơn giản nhưng có thể xem hiểu đại khái.
Luc dùng đầu chỉ một khu vực trong miếng lá:
- Nếu các người thành công trốn ra thì hãy đi hướng này.
- Bên trong an toàn không?
Nhìn vị trí Luc chỉ là khu vực Trương Diệu, Bùi Yến mới đếnbộ lạc thấy thú nhân khiêng phụ nữ biến dị vào chỗ đá màu đen.
Trương Diệu không biết nơi đó là đâu, có đáng tin không.
- Ta từng được thú nhân mang đi chỗ đó một lần, phát hiện bên trong mọc một ít trái cây màu lam giống thứ này.
Nếu vào bên trong các người có thể ăn trái cây, nhanh chóng chữa lành thân thể.
Còn về thuyền gỗ lần trước ngươi hỏi ta....
- Chương 1: 1: Tai Nạn Máy Bay
- Chương 2: Chương 2
- Chương 2:
- Chương 3: Chương 3
- Chương 3:
- Chương 4: Chương 4
- Chương 4:
- Chương 5: Chương 5
- Chương 5:
- Chương 6: Chương 6
- Chương 6:
- Chương 7: Chương 7
- Chương 7:
- Chương 8: Chương 8
- Chương 8:
- Chương 9: Chương 9
- Chương 9:
- Chương 10: Chương 10
- Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 131
- Chương 132: Chương 132
- Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 133
- Chương 134: Chương 134
- Chương 134
- Chương 135: Chương 135
- Chương 135
- Chương 136: Chương 136
- Chương 136
- Chương 137: Chương 137
- Chương 137
- Chương 138: Chương 138
- Chương 138
- Chương 139: Chương 139
- Chương 139
- Chương 140: Chương 140
- Chương 140
- Chương 141: Chương 141
- Chương 141
- Chương 142: Chương 142
- Chương 142
- Chương 143: Chương 143
- Chương 143
- Chương 144: Chương 144
- Chương 144
- Chương 145: Chương 145
- Chương 145
- Chương 146: Chương 146
- Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 156
- Chương 157: Chương 157
- Chương 157
- Chương 158: Chương 158
- Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 160
Đảo Dị Chủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.