Lão Hồ giết sạch đồng bạn, lóc hết thịt ra, ông vùi xương xuống nền đất trong hang.
Lão Hồ cứ cảm thấy làm như vậy thì bọn họ vẫn luôn bên cạnh ông, ông không một mình.
Chờ khi ăn hết thịt người Lão Hồ lại cảm thấy khó chịu, trống rỗng nhưng lúc này đã không còn đồng loại cho ông ăn.
Sau đó Lão Hồ chú ý thấy thú nhân Xích Kha cách hang không xa, bình thường ông luôn chú ý vào chúng.
Dường như thú nhân Xích Kha có mang nhân loại ra vào, Lão Hồ nổi lên tò mò, khát vọng muốn lẫn vào trong tìm cơ hội.
Lão Hồ kiên nhẫn quan sát mấy tháng, lấy hết can đảm quyết định đi vào.
Lão Hồ ngụy trang, chuẩn bị đạo cụ, điều chỉnh hành động, cử chỉ.
Mọi thứ sẵn sàng, Lão Hồ nhẫn cơ hội thú nhân Xích Kha hỗn loạn ra vào tấp nập đã lẻn vào bộ lạc khắp nơi là cây.
Vừa lúc đó là ngày tế lễ bảy năm một lần.
Sau khi Lão Hồ lẫn vào trong biết được mặt tàn khốc của thú nhân Xích Kha, hiểu đại khái khởi nguồn của chúng.
Lão Hồ lén nhặt nhặt phần thân thể nhân loại bị thú nhân Xích Kha giết chết, nhân lúc thú nhân náo nhiệt cuồng hoan không mấy cảnh giác ông lặng lẽ quay về chỗ ở.
Sau này khi miệng thèm quá Lão Hồ lén quanh quẩn gần bộ lạc thú nhân Xích Kha, xem chúng nó có ném xác nhân loại bị xé rách giết hại ra không để ông nhặt nhạnh.
Hơn mười năm trước Lão Hồ gặp một người nước ngoài dẫn theo mấy người đến hỏi đường, trong lòng ông rất hưng phấn định khiến bọn họ ngất xỉu.
TruyenLau
Khi Lão Hồ nghe nói có nhiều người ở bên ngoài hơn thì nổi lòng tham, muốn dụ hết nhân loại khó được xuất hiện trên đảo.
Nhưng Lão Hồ không muốn mạo hiểm theo bọn họ đi xa, thế là ông làm bộ tốt bụng hỗ trợ vẽ bản đồ cho những người đó, hy vọng khi bọn họ đi tìm cây thì thuận tiện đến thăm ông, khi đó có thể một lưới bắt hết.
Đáng tiếc, kế hoạch vĩnh viễn không thuận lợi theo ý người.
Những người đó không trở về tìm Lão Hồ, qua thật lâu sau ông phát hiện bọn họ đều bị thú nhân Xích Kha bắt đi.
Lão Hồ đành tiếc nuối con mồi mình nhắm trúng bị cướp mà không có cách nào. Website TruyenLau.com
Mấy lần Lão Hồ quanh quẩn cần bộ lạc, thịt người không dễ kiếm như trước, ông không thấy xác nhóm người nước ngoài.
Chắc mấy năm nay rất hiếm có người sống sót lên đảo, các thú nhân Xích Kha hung bạo bắt đầu hiểu rằng phải kiềm chết sự khát máu, tàn bạo, không thường xuyên tàn sát số nhân loại ít ỏi bị chúng nó bắt.
TruyenLau
Bốn năm trước Lão Hồ may mắn một lần, ông đụng phải một đám người sống sót lên đảo.
Bọn họ lái máy bay cùng bạn bè đi du lịch, không ngờ máy bay bị trục trặc đi đến chỗ kỳ lạ này sau đó họ gặp phải Lão Hồ.
Lão Hồ lừa bọn họ trở về, dùng nước thêm thảo dược khiến người xỉu hỗn hợp thành trà đưa cho những người không chút cảnh giác.
Bọn họ bị nước trà đặc biệt làm ngất xỉu, mấy ngày sau Lão Hồ trói bọn họ trong hang, lấy lá cây, cỏ khô nhét miệng.
Khi Lão Hồ cần thì kéo người đi giết, nấu ăn.
Lão Hồ nhớ lại đoạn ngày đó rất là hoài niệm, mỗi ngày vui sướng, thỏa mãn.
Đặc biệt là thịt cô gái da trắng cuối cùng, co giãn mà mềm mại, ngon nhất trong số thịt người Lão Hồ từng ăn, làm ông tiếc ăn hết.
Lão Hồ nhai kỹ mỗi một miếng đến nát nhừ mới từ từ nuốt xuống.
Cứ thế Lão Hồ dần dần ăn sạch thịt trên người cô gái da trắng chỉ còn lại đống xương trắng hếu.
Đồ đạc của đám người đều bị Lão Hồ tháo xuống chiếm làm của mình.
Bộ đồ Lão Hồ mặc nhiều năm đã rách rưới, ông nhờ vào da lông, cỏ để che giờ có quần áo mới để mặc.
Lão Hồ mặc đồ lột từ người những kẻ bị giết, ông cảm thấy không tệ, thoải mái hơn da thú, lá cây nhiều.
Lão Hồ không ngờ sau bốn năm, hôm nay một lần nữa ông rất may gặp mấy người sống sót, nhìn quần áo là biết tay mơ vừa lên đảo.
Lão Hồ vốn tưởng bốn người này sẽ dễ bị dụ như đám người trước, không ngờ bọn họ cảnh giác hơn rất nhiều.
Lão Hồ nhìn thân thể trẻ tuổi đầy sức sống lắc lư trước mặt, ông phải cố kiềm lắm mới không nuốt nước miếng thèm thuồng mãi.
Tốn thời gian lâu như vậy rốt cuộc khiến bọn họ xỉu hết.
Lão Hồ yên lòng, cười tủm tỉm rút công cụ mảnh vỡ vỏ sò sắc bén mấy năm qua giúp ông cắt thịt nhiều người luôn bị cắm sau lưng áo.
Lão Hồ nhìn tới nhìn lui bốn người, cuối cùng dừng lại ở Kha Diệc Xảo hôn mê dựa vào cái bàn.
Đã lâu không ăn thịt con gái mềm mịn, tuy Lão Hồ thiên vị bữa ngon phải chờ đến cuối cùng nhưng khao khát ăn ngon mấy năm trời, ăn thứ mình thích nhất trước cũng không sao đi?
Lão Hồ chậm rãi đi tới sau lưng Kha Diệc Xảo, ông nhìn chằm chằm vào cái cổ trắng cong cong.
Lão Hồ vươn tay muốn đẩy đầu Kha Diệc Xảo cong hơn lộ ra vị trí động mạch chủ, ông suy nghĩ cắt cổ Kha Diệc Xảo để máu ấm nóng tuôn ra rồi vùi đầu vào hút.
Nghĩ đến đây Lão Hồ kiềm không được nuốt nước miếng, giơ lên vỏ sò muốn rạch mạnh xuống.
*Rầm bịch!*
*Cheng!*
Hòn đá, khúc gỗ từ hai bên đập tới, cùng đập vào gáy, cổ Lão Hồ.
Khúc gỗ vỡ, cục đá truyền lại lực phản chấn, Lão Hồ trợn to mắt không thể tin người xụi lơ ngã xuống.
Trương Diệu dứng sau lưng Lão Hồ ném cục đá làm tay anh tê, rũ mi mắt khinh thường liếc kẻ bị đánh gục xuống đất.
Trương Diệu nhận lấy dây leo chắc chắn Bùi Yến tìm được trong hang trói chặt ông lão bị đập ngất xỉu.
Trương Diệu nhân lúc ban đầu giao lưu bằng mắt đại khái đoán được Lão Hồ muốn làm cái gì đó.
Chỉ có vài cách một lúc đối phó bốn người cộng với Bùi Yến nhắc nhở, Trương Diệu nhanh chóng hiểu kế của Lão Hồ.
Trương Diệu nín thở trước ngăn mùi thuốc mê toát ra, làm bộ xỉu.
Đối với Trương Diệu thường lặn xuống nước luyện nín thở lâu thì nín thở giả bộ xỉu dễ như chơi.
Đặc biệt khi Lão Hồ thổi tắt ngọn đèn phát ra khói mê thì Trương Diệu càng khẳng định suy đoán, yên tâm thở trở lại.
Khi Lão Hồ lộ ra bộ mặt thật, tập trung chú ý vào Kha Diệc Xảo thì Trương Diệu giả bộ xỉu ngã dưới đất nhân lúc hang tối đen, anh âm thầm bò dưới gầm bàn thuận tiện nhặt một cục đá và khúc gỗ đưa cho Bùi Yến vốn đang cầm trường đao khoáng thạch sắc bén.
Trương Diệu không ngờ Lão Hồ có ý định này.
Vốn tưởng trên đảo gặp nhân loại nên là đồng hương thấy đồng hương, mắt lệ rưng rưng.
Không ngờ Lão Hồ làm ngược lại, hận không thể tiêu diệt đồng loại cuối cùng, còn nhắm vào bọn họ, đúng la nực cười.
Trương Diệu trói chặt Lão Hồ thành bánh chưng, hỏi Bùi Yến đứng một bên:
- Ông nói xem giết chúng ta có ích gì?
- Sao không cho ta trực tiếp dùng đao?
Bùi Yến vốn định một đao chặt đầu Lão Hồ uy hiếp bọn họ, phút cuối Trương Diệu nhét khúc gỗ vào tay hắn, tâm tình hắn hơi khó chịu.
- ...!
Trương Diệu không ngờ Bùi Yến rối rắm vấn đề này, anh tưởng tượng tình cảnh máu me, kiềm không được nhe răng nói:
- Tôi không muốn bị dính đầy máu, giết ông ta làm dơ tay chúng ta, có cách khác giết ông ta sau.
Nghe Trương Diệu giải thích, tâm tình Bùi Yến khá hơn một chút.
Bùi Yến đáp lại vấn đề của Trương Diệu:
- Ông ta định ăn chúng ta.
- A?
Trương Diệu vốn tưởng Lão Hồ là tâm lý biến thái thích giết người tìm niềm vui.
Trương Diệu không ngờ có kẻ thích ăn thịt người, làm sao nuốt trôi nhân loại có mặt mày, tứ chi?.
- Chương 1: 1: Tai Nạn Máy Bay
- Chương 2: Chương 2
- Chương 2:
- Chương 3: Chương 3
- Chương 3:
- Chương 4: Chương 4
- Chương 4:
- Chương 5: Chương 5
- Chương 5:
- Chương 6: Chương 6
- Chương 6:
- Chương 7: Chương 7
- Chương 7:
- Chương 8: Chương 8
- Chương 8:
- Chương 9: Chương 9
- Chương 9:
- Chương 10: Chương 10
- Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 131
- Chương 132: Chương 132
- Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 133
- Chương 134: Chương 134
- Chương 134
- Chương 135: Chương 135
- Chương 135
- Chương 136: Chương 136
- Chương 136
- Chương 137: Chương 137
- Chương 137
- Chương 138: Chương 138
- Chương 138
- Chương 139: Chương 139
- Chương 139
- Chương 140: Chương 140
- Chương 140
- Chương 141: Chương 141
- Chương 141
- Chương 142: Chương 142
- Chương 142
- Chương 143: Chương 143
- Chương 143
- Chương 144: Chương 144
- Chương 144
- Chương 145: Chương 145
- Chương 145
- Chương 146: Chương 146
- Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 156
- Chương 157: Chương 157
- Chương 157
- Chương 158: Chương 158
- Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 160
Đảo Dị Chủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.