Nhưng vây quanh bãi cỏ bình yên là các loại cây cối kỳ lạ, hình dạng kỳ dị, vặn vẹo, tạo không khí tối tăm, hình thành đối lập với mặt cỏ khiến người thoải mái.
Trong lá cây rậm rạp cách một khoảng sẽ mọc một đóa hoa xinh đẹp.
Những bông hoa màu sắc sặc sỡ, đóa hoa đỏ rực cỡ bàn tay, hình dạng giống sen nhưng càng thanh nhã hơn.
Cánh hoa là màu rực rỡ bắt mắt, đối lập với lá vàng nhạt dưới đất càng xinh đẹp hơn.
Kha Diệc Xảo là con gái, khá mẫn cảm với sự vật xinh đẹp.
Kha Diệc Xảo nhìn đóa hoa đỏ điểm xuyết trên cỏ, tán thán:
- Oa, mấy đóa hoa thật đẹp!
- Chỉ là một đống cỏ, có gì mà đẹp với xấu?
Trương Diệu không có cảm giác gì với hoa cỏ, trong mắt anh chỉ chia thực vật ăn được hoặc không.
So với gặp những đóa hoa mỏng manh thì Trương Diệu càng mong thấy cây có trái, anh sẽ vui hơn.
Trương Diệu cúi đầu liếc Bùi Yến đi bên cạnh chẳng biết từ khi nào đã cúi xuống, tứ chi chấm đất, quan sát kỹ mặt cỏ lá vàng.
Biểu tình Bùi Yến chăm chú, không biết hắn đang nghiên cứu cái gì.
Thôi kệ hắn nghiên cứu gì đó, mình đi trước cho rồi.
Trương Diệu nghĩ vậy, nhấc chân định bước qua mảng lá vàng thì chân kia bị Bùi Yến túm lấy. TruyenLau.com
Trương Diệu suýt mất thăng bằng té ngã, quơ quào khó khăn lắm mới giữ cân bằng.
Trương Diệu giơ nắm tay định cốc đầu người bò dưới đất.
Bây giờ là lúc nào còn có tâm tình đùa?
- Làm gì vậy?
*Bộp!*
Nắm đấm của Trương Diệu bị Bùi Yến giơ tay tóm dễ dàng, hắn không thèm ngẩng đầu kéo anh rời khỏi mặt cỏ. Website TruyenLau.com
Bùi Yến chỉ vào cỏ, nói với Trương Diệu:
- Không thể đi, nguy hiểm.
Trương Diệu vừa cố gắng rút tay ra khỏi tay Bùi Yến kiềm chặt vừa thắc mắc hỏi:
- Nguy hiểm gì?
Trương Diệu quay đầu thấy Kha Diệc Xảo vui vẻ bước lên mặt cỏ nhìn hoa, Hạng Thần cũng đi theo. Website TruyenLau.com
Trương Diệu vội ngăn cản:
- Ê này, hai đứa đứng lại!
- Anh Trương Diệu, có chuyện gì?
Kha Diệc Xảo xoay người thấy Trương Diệu, Bùi Yến ngồi xổm xuống cách bãi cỏ không xa, khó hiểu tại sao Trương Diệu ngăn cản cô đi tới.
Hạng Thần thì không phục hừ lạnh một tiếng:
- Tôi đi đâu mắc mớ gì các người? Tại sao tôi phải dừng lại?
Hạng Thần vừa nói vừa đi tới trước.
Bùi Yến chỉ cần Trương Diệu không bước lên, anh không quan tâm hai người khác sẽ thế nào.
Bùi Yến chỉ vào những đóa hoa đỏ thắm giữa lá vàng, giải thích với Trương Diệu:
- Hoa, xúc phát.
- A?
Trương Diệu khó hiểu Bùi Yến giải thích với từ ngữ đơn giản.
Tuy nhiên không cần Bùi Yến giải thích thêm vì đã có người làm mẫu.
Hạng Thần kiêu ngạo đi tới, không thèm nghe Trương Diệu ngăn cản.
Khi chân Hạng Thần đạp lên một đóa sen đỏ, cánh hoa bị giày gã đạp có kích thước cỡ bàn tay bỗng lan tràn bốn phía.
Nhụy hoa hé to, vị trí giữa hoa xuất hiện cái hố to.
*Phụt bùm!*
Cái hố hút Hạng Thần vào.
Một đóa hoa kích thích phản ứng dây chuyền, toàn bộ hoa sen đỏ từng đóa há to cái mồm cạm bẫy nuốt mọi sinh vật trên chúng nó vào hố đen.
Kha Diệc Xảo ngơ ngác đứng nhìn Hạng Thần trong phút chốc biến mất, biểu tình khủng hoảng.
Kha Diệc Xảo hét to:
- Cứu...!
Kha Diệc Xảo chưa nói hết câu đã bị một đóa hoa mở ra hố đen hút vào, mất tích.
Trương Diệu nhìn hai người sống chớp mắt bị mặt cỏ đáng sợ nuốt, bực mình gãi đầu.
Đúng là hai cục nợ, bây giờ Trương Diệu không cứu thì bọn họ sẽ bị chôn sống.
Trương Diệu hỏi Bùi Yến bình tĩnh ngồi một bên:
- Cái thứ chết tiệt này là gì?
- ...!Hoa Chiểu.
Trước kia Bùi Yến từng thấy động vật bị loại Hoa Chiểu nuốt nên hắn mới nghi ngờ bãi cỏ có vấn đề.
Bùi Yến nhìn Trương Diệu cởi áo thun, ánh mắt khó hiểu hỏi:
- Ngươi định cứu bọn họ?
Hai kẻ yếu ớt bây giờ bị thiên nhiên đào thải là bình thường, tại sao phải cứu bọn họ?
- Ông tưởng tôi muốn chui xuống bùn đất buồn nôn này lắm sao? Nếu bây giờ còn cứu được thì nên cứu.
Tuy Trương Diệu không phải người tốt gì nhưng tình huống xảy ra trước mắt anh, Kha Diệc Xảo, Hạng Thần là con nít, bây giờ chết thì quá thảm.
Trương Diệu kéo dây mây giật vài cái xác định chắc chắn, anh quấn quanh eo, đầu kia cột vào gốc cây to bên mặt cỏ, định chui xuống hố.
- ...!
Bùi Yến nghĩ đến cô bé và thiếu niên, chợt cảm thấy nguy hiểm.
Không lẽ Trương Diệu thích loại hình bầu bạn đó nên mới muốn cứu họ? Bùi Yến nghĩ vậy, hắn kéo lại Trương Diệu.
Biểu tình Bùi Yến nghiêm túc hỏi:
- Bọn họ là, loại bầu bạn, ngươi thích?
Trương Diệu bực mình bị Bùi Yến kéo tay vùng mãi không ra, nghe hắn hỏi vấn đề buồn cười làm anh không biết nên nói cái gì.
Khóe môi Trương Diệu giật giật, mắng Bùi Yến:
- Bà nội ông! Trong óc ông nghĩ cái khỉ gì? Tôi không có hứng thú với hai đứa nhóc con kia, thả ra!
Trương Diệu hất tay Bùi Yến ra, nhảy vào một cái hố chậm rãi khép kín.
Bùi Yến thấy Trương Diệu bị mình chọc giận, suy nghĩ sâu xa, định lập công chuộc tội.
Bùi Yến cũng nhảy vào hố theo Trương Diệu, giúp anh cứu một người khác khỏi bùn lầy.
Trương Diệu chui vào hố mới biết tại sao thực vật này có thể vô hình nuốt người, không ai trốn thoát được.
Bởi vì quanh hố bóng loáng hình dạng cái bát, tay vươn lên sẽ trượt nhanh xuống, chìm sâu hơn, không có chỗ nào để bấu, bốn phía là bùn lầy đen tanh tưởi, ấm tiết ra chất lỏng không biết lúc nào sẽ phân giải người.
Cách chôn sống này thật là buồn nôn.
Trương Diệu quơ quào trong hố bùn tìm kiếm người chìm xuống, anh sờ phải thứ gì cứng, mạnh kéo lên mới thấy là một cây xương đùi, xương trắng hếu dính chút thịt chưa bị ăn mòn.
Trương Diệu ném khúc xương sang bên, tiếp tục mò mẫm trong bùn lầy, cuối cùng anh bắt được một cánh tay mềm.
Trương Diệu nhanh chóng kéo lên trên để cánh tay và thân thể cùng trồi lên.
Người trồi khỏi bùn là Hạng Thần, mặt dính đầy bùn đen.
Trương Diệu vỗ mạnh mấy cái vào lưng, Hạng gã Thần ho khan nôn ra bùn lỡ nuốt phải.
Trương Diệu thấy Hạng Thần còn sống, thở phào.
Trương Diệu ngẩng đầu nhìn bên kia, Bùi Yến đã ôm Kha Diệc Xảo rất nhỏ bé so với hắn nhảy lên vùng đất an toàn.
Bùi Yến kéo dây mây quấn Trương Diệu mang theo anh và Hạng Thần trở về mặt đất.
* * *
Nhóm Trương Diệu may mắn tìm được một con sông khá sâu, tẩy sạch thứ bùn lầy buồn nôn không biết là xác người mục rữa hay cái gì.
Trương Diệu bơi ngửa hỏi Hạng Thần một mình ngồi trên tảng đá to bên sông.
- Này nhóc, không bơi sao? Chỉ tẩy sơ thôi hả?
Từ sau khi Trương Diệu vớt Hạng Thần ra khỏi Hoa Chiểu, Bùi Yến dựa vào bản lĩnh lăn lộn trên đảo nhiều năm quan sát hoàn cảnh bốn phía, nghe kỹ tiếng nước chảy tìm đến con sông này.
Thế là họ ném Hạng Thần, Kha Diệc Xảo vào trong nước để bọn họ rửa sạch người và bùn trong miệng.
Kha Diệc Xảo là con gái, hơi xấu hổ nên núp một bên tắm rửa, lấy quần áo đàn ông trong túi hành lý vật bất ly thân.
Trương Diệu còn lấy làm lạ về điều này, Kha Diệc Xảo xấu hổ giải thích.
Cái bao này không phải của Kha Diệc Xảo, không biết cô ôm bao đồ của ai phiêu lưu đến trên đảo.
Kha Diệc Xảo cũng không ngờ, lúc mở bao đồ ra mới phát hiện bên trong là đồ nam, may mà bao không bị thấm nước, dù chìm trong bùn vẫn không dơ đồ bên trong..
- Chương 1: 1: Tai Nạn Máy Bay
- Chương 2: Chương 2
- Chương 2:
- Chương 3: Chương 3
- Chương 3:
- Chương 4: Chương 4
- Chương 4:
- Chương 5: Chương 5
- Chương 5:
- Chương 6: Chương 6
- Chương 6:
- Chương 7: Chương 7
- Chương 7:
- Chương 8: Chương 8
- Chương 8:
- Chương 9: Chương 9
- Chương 9:
- Chương 10: Chương 10
- Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 131
- Chương 132: Chương 132
- Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 133
- Chương 134: Chương 134
- Chương 134
- Chương 135: Chương 135
- Chương 135
- Chương 136: Chương 136
- Chương 136
- Chương 137: Chương 137
- Chương 137
- Chương 138: Chương 138
- Chương 138
- Chương 139: Chương 139
- Chương 139
- Chương 140: Chương 140
- Chương 140
- Chương 141: Chương 141
- Chương 141
- Chương 142: Chương 142
- Chương 142
- Chương 143: Chương 143
- Chương 143
- Chương 144: Chương 144
- Chương 144
- Chương 145: Chương 145
- Chương 145
- Chương 146: Chương 146
- Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 156
- Chương 157: Chương 157
- Chương 157
- Chương 158: Chương 158
- Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 160
Đảo Dị Chủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.