Lục Bác Minh bắt vài lần không giành lại nước thuốc được, Hứa Thừa trơn trượt né.
Lục Bác Minh đang lên cơn nghiện, không có nhiều tính kiên nhẫn, hốc mắt xanh bao con mắt bắt đầu toát ra tơ máu.
Lục Bác Minh hít sâu, cố gắng đè nén cảm giác nóng nảy.
Lục Bác Minh cảnh cáo Hứa Thừa:
- Đưa thứ đó cho tôi!
- Hừ! Nếu cậu không nói thì tôi cũng biết mấy thứ này không tốt lành gì! Tôi phải hủy nó đi!
Hứa Thừa nhìn trợ lý vốn rất có tiền đồ nay biến thành bộ dạng dữ tợn, gã thấy nản lòng và giận dữ, giơ cao cái bình màu lam muốn đập bể tai họa.
Hứa Thừa chợt nhận ra đang ở trong biển, dù ném xuống đáy biển thì Lục Bác Minh cũng tìm về được.
Hứa Thừa liếc xung quanh, ánh mắt chạm vào thanh sắt nổi trên mặt nước.
Đúng rồi, ném hướng đó.
Lục Bác Minh nhìn Hứa Thừa cầm nước thuốc quý giá của gã, tay xách cái hòm bơi nhanh hướng thanh sắt, gã biến sắc mặt.
Không lẽ người đàn ông khắc khổ này muốn đập bể đồ của gã?
- Ông già, muốn làm gì?
Lục Bác Minh đã quên cái gì là lễ phép, bơi rượt theo chửi mắng sau lưng Hứa Thừa.
- Đập bể thứ này! Nó là ngọn nguồn của tội ác! Cậu không biết nó sẽ hại chết bao nhiêu người đâu!
Khỏi nghĩ cũng biết thứ kiếm tiền nhiều nhất đó là độc phẩm, nước thuốc và Lục Bác Minh vẻ mặt như kẻ nghiện, Hứa Thừa dựa vào những điều trên đoán ra được thuộc tính nước thuốc.
Hứa Thừa thấy sắp đến gần thanh sắt, bàn tay định đập bể bình chợt khựng lại.
- Cậu...!
Hứa Thừa ọc máu, chậm rãi xoay người, cúi đầu nhìn lỗ thủng hình tròn xuyên thấu ngực, tay Lục Bác Minh cầm cái ống trắng.
- Ông già, đừng chọc tôi nổi điên!
Lục Bác Minh bơi tới gần thô bạo giật lấy cái hòm, nước thuốc lam từ tay Hứa Thừa. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Gã giơ hòm kim loại vỏ cứng lên đập thầy giáo dạy gã học mấy năm xuống biển.
Hứa Thừa muốn che lỗ hổng trước ngực không để máu tuôn ra nhưng không thể chặn được, miệng gã không ngừng trào máu loãng.
Hứa Thừa vùng vẫy tay chân, há mồm muốn hét to nhưng sặc nước biển, giận dữ trừng Lục Bác Minh trôi trên mặt biển thành công giật được nước thuốc và hòm.
Website TruyenLau.com
Hứa Thừa bất lực chìm xuống đáy biển, càng lúc càng chìm cho đến khi miệng không còn phun bọt nước.
May mắn Lục Bác Minh nhờ người bí mật mua súng đạn không khí mới có tác dụng trong lúc này.
Lục Bác Minh loay hoay cái ống trắng, kiềm không được lộ vẻ mặt đắc ý.
Súng không khí đặc chế này có thể tránh sân bảy kiểm tra, trong vòng một mét năm áp súc không khí thành đạn bắn thủng người, tuy một lần ném tốn nửa ngày, mỗi lần chỉ có thể bắn một phát nhưng nhìn hiệu quả vừa rồi làm Lục Bác Minh rất vừa lòng.
TruyenLau.com
Lấy được nước thuốc và vũ khí, điều Lục Bác Minh cần làm bây giờ là chờ người khác trở về, tập hợp về đảo, kiếm lý do việc chủ nhiệm Hứa mất tích là xong.
Lục Bác Minh lạnh lùng cười, gã gầy trơ xương bây giờ càng giống quái vật tà ác da bọc xương.
Đối với cái chết của bác sĩ Hứa Thừa, Lục Bác Minh không hề thấy áy náy.
Ai kêu ông già đó cứ cứng nhắc chắn đường của gã? Đáng đời.
* * *
Chờ khi Trương Diệu, Bùi Yến trồi lên mặt biển chỉ thấy người đàn ông vì tìm thuốc cho vợ tham gia xuống biển và trợ lý của bác sĩ Hứa Thừa.
Trương Diệu lấy làm lạ, bơi tới gần trợ lý vẻ mặt khổ sở, hỏi người đàn ông đang an ủi trợ lý.
- Có chuyện gì? Xảy ra chuyện gì?
- Tôi cũng không biết, lúc nổi lên chỉ thấy một mình anh ta.
Người đàn ông chỉ vào trợ lý, tiếp tục bảo:
- Anh ta nói là lúc bác sĩ Hứa sắp nổi lên thì đột nhiên bị cá lạ táp, cả người bị con cá kéo đi.
Anh ta định cứu nhưng không kịp, đến giờ còn đang tự trách.
- Không! Vốn sức khỏe của chủ nhiệm Hứa không tốt như chúng ta, tôi nên bảo vệ chủ nhiệm mới đúng, thế nhưng sơ sẩy một cái...!tôi có lỗi với chủ nhiệm Hứa và các người! Chủ nhiệm Hứa là bác sĩ rất tốt, tôi chỉ học được chút ít da lông.
Nay chủ nhiệm Hứa ra đi là tổn thất rất lớn cho chúng ta.
Trợ lý gục mặt xuống, cảm xúc rất suy sút.
Người đàn ông tiếp tục an ủi trợ lý:
- Ài, anh đừng buồn nữa, đó không phải lỗi của anh.
Trong ấn tượng của Trương Diệu chỉ nhớ bác sĩ kia có khuôn mặt hơi khắc khổ nhưng tính tình tốt, dù có mệt cỡ nào cũng chăm sóc bệnh và vết thương cho mọi người.
Bác sĩ Hứa Thừa chủ động đòi đi tìm thuốc thế nhưng bất hạnh gặp nạn, sau này trên đảo nếu những người sống sót bị bệnh hoặc bị thương thì sẽ rắc rối nhiều.
Dù sao khả năng của trợ lý không bằng bác sĩ có kinh nghiệm nhiều năm.
Trương Diệu nghĩ đến đây cảm thấy thổn thức, nhưng cảm xúc không kéo dài lâu.
Trương Diệu ngửa đầu nhìn mây đen kéo tới.
Trương Diệu nói với mọi người:
- Chúng ta mau chóng trở về đi, nhìn thời tiết sắp thay đổi, nếu chúng ta không mau bơi về thì tình hình trên biển càng nguy hiểm hơn.
Còn anh...!
Trương Diệu liếc trợ lý, nói:
- Tuy bác sĩ đã mất thật đáng tiếc nhưng bây giờ không phải lúc đau buồn.
Anh hãy phấn chấn tinh thần lên, nắm chặt thời gian bơi về cứu người mới không phụ tâm nguyện, mục đích bác sĩ ra biển.
- Ừm!
Lục Bác Minh thử khiến cảm xúc của mình thoạt trông phấn chấn lên, gật mạnh đầu tỏ ý đã hiểu.
Trương Diệu thấy Lục Bác Minh không có vấn đề gì, xoay người, vung tay bơi đi đầu tiên.
Bốn người nhanh chóng bơi ngược trở về.
Lục Bác Minh bơi hàng cuối cùng thấy không ai phát hiện lời nói dối, khóe môi cong lên nở nụ cười gian xảo.
Lục Bác Minh không hay biết Bùi Yến bơi trước mặt gã đang ngoái đầu lại, thấy nụ cười kỳ dị của gã.
* * *
Bốn người khó khăn bơi lên bờ, sau lưng là sóng biển ập đến càng hung mãnh hơn.
Mây đen dày đặc trên trời, tia chớp giáng xuống từ tầng mây dày, tiếng sấm ầm ầm, xem ra cơn mưa to sắp đến.
Kha Diệc Xảo đứng bên bờ từ xa thấy đám người trở về, huơ tay hấp dẫn bọn họ chú ý.
Kha Diệc Xảo thấy mọi người đều leo lên bờ cát, vội chạy tới ôm quần áo lúc đi bọn họ cởi ra đặt bên bờ biển, đưa trả lại cho cả đám.
Vẻ mặt Kha Diệc Xảo lo lắng nói với bốn người:
- Rốt cuộc các người trở về rồi! Mau, mau về hang nhìn xem!
Trương Diệu lắc nước biển dính trên tóc và người, vươn tay nhận áo thun tròng lên cổ.
Trương Diệu vừa đi vừa hỏi:
- Sao chỉ có một mình cô bé ở bên ngoài? Người khác đâu?
- Mọi người đều ở trong hang, những người bị cảm nhiễm hình như không ổn, các người mau vào xem đi!
Kha Diệc Xảo chạy nhanh đuổi theo bốn người đi nhanh hơn mình, vẻ mặt của cô đầy lo lắng.
Kha Diệc Xảo nhìn tới nhìn lui mấy người lên bờ, không thấy ông bác bác sĩ Hứa và một người đàn ông trẻ tuổi khác đâu.
Kha Diệc Xảo lấy làm lạ hỏi:
- Bác Hứa và một người nữa đâu?
- Có một người bị con cá trong biển tập kích, chúng ta không cứu kịp...!
Trương Diệu nhớ lại người đàn ông trẻ tuổi anh không nhớ cả tên bị con cá lạ mình rắn khổng lồ nuốt trọng.
Không biết người anh em của người đàn ông trẻ tuổi vốn bị bệnh cảm nhiễm trong hang khi biết chuyện sẽ đau buồn đến đâu?.
- Chương 1: 1: Tai Nạn Máy Bay
- Chương 2: Chương 2
- Chương 2:
- Chương 3: Chương 3
- Chương 3:
- Chương 4: Chương 4
- Chương 4:
- Chương 5: Chương 5
- Chương 5:
- Chương 6: Chương 6
- Chương 6:
- Chương 7: Chương 7
- Chương 7:
- Chương 8: Chương 8
- Chương 8:
- Chương 9: Chương 9
- Chương 9:
- Chương 10: Chương 10
- Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 131
- Chương 132: Chương 132
- Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 133
- Chương 134: Chương 134
- Chương 134
- Chương 135: Chương 135
- Chương 135
- Chương 136: Chương 136
- Chương 136
- Chương 137: Chương 137
- Chương 137
- Chương 138: Chương 138
- Chương 138
- Chương 139: Chương 139
- Chương 139
- Chương 140: Chương 140
- Chương 140
- Chương 141: Chương 141
- Chương 141
- Chương 142: Chương 142
- Chương 142
- Chương 143: Chương 143
- Chương 143
- Chương 144: Chương 144
- Chương 144
- Chương 145: Chương 145
- Chương 145
- Chương 146: Chương 146
- Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 156
- Chương 157: Chương 157
- Chương 157
- Chương 158: Chương 158
- Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 160
Đảo Dị Chủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.