Hạng Thần không ngờ bảo tiêu lớn tuổi hơn mình có thể làm bậc chú vậy mà có mơ tưởng ghê tởm về gã.
Dạo gần đây có vài lần bảo tiêu giở trò tay chân với Hạng Thần, khi gã không chịu được nóng nảy muốn tìm cha mẹ đổi người đi thì không hiểu sao bảo tiêu làm thân với cha mẹ gã từ bao giờ, cộng với bình thường gã có tật hay gây sự, cha mẹ chỉ tin lời bảo tiêu, cảm thấy gã nói vớ vẩn.
Bọn họ cho rằng Hạng Thần muốn vứt bỏ bảo tiêu để chạy ra ngoài chơi nên lấy cái cớ đó, không thèm nghe gã nói, còn sai bảo tiêu phải trông chừng gã gắt gao.
Thế là bảo tiêu tiếp tục ở bên cạnh Hạng Thần nhưng không dám càn rỡ như lúc trước nữa.
Hạng Thần tìm đủ cách phá, muốn bảo tiêu tự xin nghỉ nhưng bảo tiêu như ruồi trâu hút máu dán chặt gã không chịu nhả.
Sau cùng Hạng Thần thấy bảo tiêu không làm gì khác lạ nữa nên gã bỏ mặc, coi như mắt mù, miễn bảo tiêu không chọc vào gã thì cứ xem như người vô hình.
Cho đến chuyến bay đi nước L, bảo tiêu như mọi khi đi cùng Hạng Thần, máy bay gặp sự cố, bảo tiêu đỡ giùm gã vật nặng từ bên trên rớt xuống rồi từ nay không còn nhúc nhích nữa.
Mãi đến lúc đó gút mắc giữa Hạng Thần và bảo tiêu mới kết thúc.
Vì kinh nghiệm này nên Hạng Thần hiểu nhiều hơn về gay, cũng nhạy cảm hơn.
Hạng Thần lướt web biết nhiều nội dung, tri thức về mặt này, vì từng bị gay biến thái quấy rối nên gã luôn ghét và bài xích gay, không ngờ bây giờ có hai người bên cạnh mình bất giác dính vào nhau.
Tưởng tượng vóc dáng, tuổi tác của Bùi Yến, Trương Diệu, thế là Hạng Thần tự động cho rằng Trương Diệu mới là top.
Hạng Thần cảm thán với Trương Diệu:
- Anh xuống tay nhanh thật, vừa lên đảo liền cua người rừng mơ hồ không biết gì chuyện bên ngoài.
Nghe giọng điệu Hạng Thần là Trương Diệu biết gã hiểu lầm cái gì, nhưng kêu anh giải thích thì người lúng túng sẽ là anh, vì vậy anh thông minh câm miệng lại.
Thật ra Trương Diệu không cảm thấy có gì khó nói hay mất mặt về mối quan hệ bầu bạn với Bùi Yến, anh dám thừa nhận tình cảm này, chấp nhận đánh giá của mọi người.
Trương Diệu không cho rằng mình thích đàn ông hay phụ nữ có gì xung đột, cũng không mâu thuẫn với cái nhìn của người khác.
Đây là chuyện của anh, không đến lượt người khác chỉ điểm đánh giá, anh thấy rất thoải mái với tình cảm này.
Trương Diệu sẽ không cố ý tuyên dương tình cảm nhưng nếu bị người phát hiện thì anh sẽ thẳng thắn thừa nhận.
Trương Diệu không thề thốt phủ nhận quan hệ với Bùi Yến, xem như gián tiếp khẳng định câu hỏi của Hạng Thần:
- Thế nào? Nhóc thấy khó chịu?
- Không...!chuyện này không liên quan gì tôi.
Hạng Thần xem trên mạng cũng hiểu trên thế giới này trừ biến thái ra có nhiều gay bình thường, không đến mức khiến gã coi thường hay kỳ thị họ.
Hơn nữa trông Trương Diệu hung dữ lạnh lùng vậy chứ đã cứu gã vài lần, là một người khá tốt.
Người rừng kia tuy đến bây giờ Hạng Thần còn sợ khi nhìn thẳng mặt nhưng là một người rất mạnh trong sinh tồn hoang dã, trong lòng gã hơi bị kính nể Bùi Yến. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hai người ưu tú như thế trở thành chỗ dựa, bầu bạn bên nhau, Hạng Thần không cảm thấy có gì ghê tởm hay buồn nôn, ngược lại nghe Trương Diệu thành thật thừa nhận thì có cảm giác đúng y suy đoán, ngoài ra không còn cảm xúc gì nữa.
Hiếm khi Hạng Thần nói một câu không gai góc:
- Thật ra...!hai người ở bên nhau nhìn cũng đẹp đôi.
Trương Diệu còn tưởng sẽ bị chửi là ghê tởm biến thái, nghe Hạng Thần luôn độc miệng nói lời nào sẽ chọc người đánh bờm đầu vậy mà cho ra kết luận tốt vậy.
Trương Diệu thật sự giật mình, nhướng chân mày kiếm đáp lại: Nguồn copy từ TruyenLau.com
- Không ngờ được nghe câu đó từ miệng nhóc.
- Hừ! Thích nghe thì nghe, không thì thôi, dù sao chuyện của hai người không liên quan gì tôi, miễn là anh đừng mê tôi được rồi!
Từng bị bảo tiêu biến thái theo dõi vẫn để lại bóng ma trong lòng Hạng Thần.
Trương Diệu không biết nên nói cái gì:
- ...!nhóc xem mình hơi cao.
Trương Diệu vốn không thích đàn ông, nếu không phải người đó là Bùi Yến thì...!
Hơn nữa Trương Diệu nhìn thiếu niên gầy teo đứng trước mặt mình, dù có thế nào anh tuyệt đối sẽ không bụng đói ăn quàng.
- ...! Website TruyenLau.com
Mặt Hạng Thần đen thui, không ngờ Trương Diệu trả lời thẳng thắn không chừa mặt mũi, gã quay đầu bực bội đi nhặt cành khô, không thèm nói chuyện với anh nữa.
Trương Diệu hờ hững nhún vai, tiếp tục nhặt lại nhánh cây rơi đầy đất, trói lại thành bó.
Đã bị phát hiện rồi thì thôi, dù sao anh không định che giấu cái gì.
Nhưng được người bên cạnh mình thông cảm chứ không nhìn bằng ánh mắt chán ghét làm lòng anh vui vẻ, anh cũng không ngờ kết quả tốt như vậy.
***
- Hộc hộc hộc!
Ba người thở hồng hộc chạy giữa rừng sâu bao la trong bóng đêm.
Từ lúc họ chạy ra khỏi hốc cây Lão Hồ cư ngụ thì luôn căng thẳng thần kinh, trong lồng ngực tim đập nhanh loạn nhịp.
Không biết trong rừng cây trước mặt cành lá rậm rạp che kín trời đan chéo phức tạp ẩn giấu cái gì, bọn họ không dám thả chậm bước chân lao nhanh, rất sợ Lão Hồ đã thiếu tay đứt chân nhưng quỷ kế đa đoan sẽ đuổi kịp bọn họ, giở trò gì đó làm họ sa lưới bị bắt.
Ba người cắm đầu chạy hoàn toàn không suy nghĩ quay lại cứu người bị bỏ lại, không có thời gian quan tâm chuyện khác, đang phút chạy trốn chỉ có thể lo lắng an toàn mạng sống của mình, không rảnh lo sự chết sống của người khác.
Trong đầu họ chỉ nhớ là chạy nhanh thật nhanh, trốn càng xa càng tốt.
Một đường lao nhanh cho đến khi kiệt sức ba người vẫn lảo đảo đi tới, từ trời tối đi đến bầu trời hừng sáng, bình minh lên mới chậm dần, hơi yên lòng một chút.
Ba người ngó dáo dác quan sát môi trường xung quanh, không biết họ đã chạy đến chỗ nào.
Khắp nơi là đá cứng rắn màu đen, thảm thực vật mọc khác biệt rất lớn với thực vật lúc trước họ thấy.
Cuối cùng ba người tạm dừng lại không đi nữa, họ đứng dưới bóng gốc cây giống cây chuối nhưng lớn hơn gấp mấy lần, cao hơn mười mét, lá màu lam.
Họ khom người dựa vào thân cây to từ từ trượt xuống gốc cây, ngã ngồi trong bóng tối thở hổn hển.
Một buổi tối qua đi, không ai mở miệng nói câu gì, dường như họ chưa lấy lại tinh thần từ hình ảnh máu me lão già Lão Hồ dữ tợn dễ dàng đâm thủng tròng mắt giết chết người.
Lại qua một thời gian dài, khi mọi người đã bình ổn hơi thở.
Triệu Tường Quốc lên tiếng:
- Cảnh sát Lưu, không ngờ tốc độ chạy trốn của đồng chí nhanh thật, sao lúc này không anh dũng cứ người như bình thường đồng chí hay nói?
Triệu Tường Quốc đến nay còn nhớ như in lúc trốn ra hốc cây nơi Lão Hồ ẩn núp từng bị Lưu Vinh quáng quàng chạy đẩy một cái suýt té đánh mất cơ hội trốn, gã nhớ rất dai, lòng thầm bực mình ghi hận.
Cái tên cảnh sát bình thường miệng đầy xe lửa, chỉ có cơ bắp không não nhưng lúc chạy trốn giữ mạng thì không ngu chút nào, Triệu Tường Quốc suýt vấp ngã vì Lưu Vinh.
Lưu Vinh còn chưa tỉnh táo lại từ cảnh tượng máu me vừa rồi, gã ngồi xổm dưới đất dưa lưng hướng Triệu Tường Quốc, hai tay ôm đầu thì thào:
- Thật...!thật đáng sợ...!
Cơ bắp cuồn cuộn nhô ra như huấn luyện viên thể hình đang run bần bật.
Tuy Triệu Tường Quốc cũng sợ nhưng nhìn bộ dạng hãi hùng của Lưu Vinh thì đưa ra nghi ngờ:
- Này...!chẳng phải anh là Cảnh sát sao? Có chuyện gì chưa từng gặp, mới có như thế đã bị hù sợ?.
- Chương 1: 1: Tai Nạn Máy Bay
- Chương 2: Chương 2
- Chương 2:
- Chương 3: Chương 3
- Chương 3:
- Chương 4: Chương 4
- Chương 4:
- Chương 5: Chương 5
- Chương 5:
- Chương 6: Chương 6
- Chương 6:
- Chương 7: Chương 7
- Chương 7:
- Chương 8: Chương 8
- Chương 8:
- Chương 9: Chương 9
- Chương 9:
- Chương 10: Chương 10
- Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 131
- Chương 132: Chương 132
- Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 133
- Chương 134: Chương 134
- Chương 134
- Chương 135: Chương 135
- Chương 135
- Chương 136: Chương 136
- Chương 136
- Chương 137: Chương 137
- Chương 137
- Chương 138: Chương 138
- Chương 138
- Chương 139: Chương 139
- Chương 139
- Chương 140: Chương 140
- Chương 140
- Chương 141: Chương 141
- Chương 141
- Chương 142: Chương 142
- Chương 142
- Chương 143: Chương 143
- Chương 143
- Chương 144: Chương 144
- Chương 144
- Chương 145: Chương 145
- Chương 145
- Chương 146: Chương 146
- Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 156
- Chương 157: Chương 157
- Chương 157
- Chương 158: Chương 158
- Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 160
Đảo Dị Chủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.