Khi chỉ còn lại mấy chục người, bọn họ dựa vào công cụ tự chế ngẫu nhiên câu lên con cá hình dạng kỳ lạ, ăn chúng để no bụng sống, uống chút nước ngọt chỉ thấm ướt miệng, sống vô cùng cực khổ.
Khi mỗi người tuyệt vọng muốn tự sát thì có người ngạc nhiên, không thể tin dụi mắt liên tục, xác nhận có một hòn đảo biển cũng chính là hòn đảo Lão Hồ, Trương Diệu, Bùi Yến, Hạng Thần, Kha Diệc Xảo đang ở.
Hòn đảo cách du thuyền khá xa, đứng trên thuyền chỉ thấy đường nét nho nhỏ.
Du thuyền bị gió to và sóng biển đẩy trôi hướng trái ngược, cách càng xa.
Người sống sót trên du thuyền do dự, nên tiếp tục ở trên thuyền hay mạo hiểm lên đảo? Bọn họ ngẫm nghĩ đã ăn hết thực vật, quái vật bị ẩn lén tấn công bọn họ nay vẫn không thấy mặt mũi.
Mọi người cắn răng, chọn nhảy xuống biển.
Có vài người không biết bơi sốt ruột, không dám nhảy vào biển nên vội chạy trở vào trong thuyền tìm phao cứu sinh.
Khi bọn họ mặc vào áo phao thì du thuyền đã bị sóng đánh trôi đi đâu, bốn phía không còn bóng dáng đảo.
Những người bị bỏ lại trên thuyền tuyệt vọng quỳ xuống sàn tàu, gào khóc.
Trong số người kịp nhảy xuống biển có Lão Hồ.
Tuy mấy chục người nhảy vào biển nhưng bơi trong sóng biển mạnh, đảo khá xa, không bao nhiêu người chèo chống được.
Ở trên thuyền thời gian dài không ăn no, người không có sức lực, tinh thần không tốt, trong biển tiêu hao nhiều thể lực.
Những người sức khỏe không mạnh bơi một lúc sau không thể chống đỡ nổi, khổ sở giãy dụa trong biển rồi dần bị biển nuốt. TruyenLau.com
Chỉ còn lại mười mấy người cố gắng lên bờ.
- Mười mấy người?
Kha Diệc Xảo nghe đến đây ngẩng đầu nhìn hang động, bốn phía trống trơn vô cùng thê lương, chỉ có mỗi mình Lão Hồ.
TruyenLau
Những người lên đảo đâu? Không lẽ...!
- Bọn họ sao.
Tuy cùng tôi lên đảo nhưng bởi vì các loại nguyên nhân, lục tục chết hết rồi, ài. Website TruyenLau.com
Lão Hồ thở dài vẻ mặt buồn khổ, tiếp tục kể chuyện sau đó.
Khi Lão Hồ và những người khác lên đảo, một đường đi tới.
Bọn họ lại gặp rất nhiều sinh vật kỳ lạ tấn công, chạy mãi đến chỗ này.
Nhóm người sống sót Lão Hồ đào chỗ cư ngụ ẩn khuất này, vè việc có được người cứu viện hay không thì chờ đợi mấy tháng trên thuyền đã làm bọn họ hoàn toàn tuyệt vọng.
Hơn nữa lênh đênh trên biển, áp lực thời gian dài lại đạp đất liền bọn họ mới thấy bình ổn lại.
Bọn họ bị ám ảnh tâm lý với biển, không muốn phiêu bạt nữa.
Thế là bọn họ yên lòng sống trên đảo, không chạy lung tung, chỉ hoạt động khu vực quen thuộc gần đó.
Hạng Thần nói năng tùy tiện hỏi thẳng:
- Nhiều năm qua những người khác đã chết tại sao ông may mắn còn sống?
- Ha ha ha ha ha ha! Có lẽ vì tôi dựa vào lớp mỡ dày nên thân thể tốt hơn người khác, cố chống sống lâu.
Từ trên thuyển đến lên đảo, cằm Lão Hồ vốn nọng ba tầng giờ thành mặt gầy như xương khô, có thể thấy đống thịt mỡ cống hiến nhiều cỡ nào.
- À.
Nghe xong câu chuyện tàn khốc, Trương Diệu không biết nên nói cái gì.
So với Trương Diệu bị tai nạn máy bay trực tiếp lên bờ, Lão Hồ phiêu lưu trên biển không có thực vật ăn, tự tàn sát lẫn nhau nghe càng hành hạ, khó chịu hơn.
Trương Diệu ngẫm nghĩ, quyết định hỏi vấn đề khác.
Trương Diệu hỏi:
- Phải rồi, ông có biết gì về thú nhân Xích Kha không?
Lão Hồ nghe Trương Diệu nhắc đến thú nhân Xích Kha thì căng thẳng khuyên:
- Không lẽ các người định đi tìm chúng nó? Đừng thấy chúng hơi giống con người nhưng đáng sợ hơn dã thú nhiều.
Trương Diệu khoát tay, giải thích rằng:
- Không phải, bởi vì chúng ta muốn tìm gỗ nổi nhưng nhìn sơ đồ cần tìm vị trí chúng nó cư ngụ mới xác định khu vực gỗ nổi sinh trưởng.
- A? Sơ đồ?
Nghe Trương Diệu hình dung, dường như Lão Hồ nghĩ đến cái gì, lục lọi trong bộ đồ rách bươm giống khăn lau bẩn một lúc sau lấy ra trang giấy rách đưa cho Trương Diệu.
Lão Hồ hỏi:
- Tranh mà cậu thấy là như vậy sao?
Trương Diệu nhận lấy tờ giấy Lão Hồ đưa tới, giật mình phát hiện giống y như hình vẽ trên khối đá trong hang, trừ không có dấu X ra.
- Sao...!Ông có tranh này?
- Bởi vì do tôi vẽ.
- Ai?
- Là ông vẽ?
Trương Diệu không thể tin.
Trương Diệu luôn nghĩ bức tranh đó là cha Bùi Yến vẽ, tại sao lại do ông lão trước mắt vẽ? Vậy tại sao chữ ký cha của Bùi Yến có trên tảng đá? Trong lòng Trương Diệu ngày càng nhiều thắc mắc.
- Bởi vì ấn tượng rất sâu.
Tôi nhớ mười mấy năm trước gặp vài người cũng là người sống sót lên đảo, bọn họ nói đến tìm gỗ nổi.
Tôi ở trong đảo thời gian dài, rất quen thuộc hoàn cảnh xung quanh, từng thấy gỗ có thể nổi trên nước.
Bởi vì quá sợ biển nên không ai muốn tiếp xúc loại cây có thể kết bè ra đảo.
Bọn họ nghe nói tôi từng thấy thì xin nhờ vẽ giùm bản đồ đơn giản để tìm cây.
Lão Hồ nói rồi lấy lại tờ giấy từ tay Trương Diệu, vuốt hình vẽ, nói:
- Bọn họ còn nói muốn quay về đi đón đồng bạn trên đường bị thương còn chờ bọn họ ở chỗ cũ.
Nếu các người thấy bức tranh giống như tờ giấy của tôi thì chắc là mấy người đó ghi nhớ, vẽ theo ký ức.
Hiếm khi gặp người sống sót nên Lão Hồ ấn tượng khắc sâu, do đó đoán ra bức tranh nhóm Trương Diệu nhìn thấy là mấy người kia vẽ theo tranh của ông.
Nghe vậy Trương Diệu bản năng quay đầu nhìn Bùi Yến ngồi bên tay phải.
Bùi Yến nghe tin tức liên quan đến cha mình, sắc mặt hơi thay đổi, mắt nhìn chằm chằm vào Lão Hồ chú ý từng chi tiết.
Trương Diệu giúp Bùi Yến hỏi tiếp:
- Thế sau này ông không thấy mấy người kia nữa sao? Bên trong có người nước ngoài không?
Lão Hồ nhớ lại, nói:
- Người nước ngoài hả, tôi nhớ trong số người gặp gỡ có một người nước ngoài cao, tóc vàng.
Lần đầu tiên Bùi Yến chủ động hỏi người khác ngoài Trương Diệu:
- Người đó giống như vậy không?
Bùi Yến lấy một quyển sách từ bao da thú, trong trang giấy kẹp bức ảnh trắng đen ố vàng chụp đôi tình nhân.
Bùi Yến chỉ vào người đàn ông, hỏi Lão Hồ.
- Để tôi xem.
Lão Hồ đến gần nhìn kỹ bức tranh, ngạc nhiên gật đầu, nói:
- Đúng rồi, chính là cậu ta, giống y như đúc.
Nhưng khi tôi gặp thì cậu ta mặt đầy râu.
Sao các người có ảnh của cuậ ta? Bọn họ xuất hiện từ mười mấy năm trước còn các người chỉ mới lên đảo.
Bây giờ Trương Diệu chỉ muốn nghe rõ một vấn đề:
- Chuyện này nói hoài không hết.
Lão Hồ, sau này ông không gặp bọn họ nữa sao?
- Cái này...!
Lão Hồ không biết có nên nói nữa không, cúi đầu suy tư nửa ngày mới liếc nhóm Trương Diệu.
Lão Hồ chậm rãi nói:
- Nếu các người quen bọn họ thì rắc rối chút.
- Rắc rối?
- Đúng là tôi gặp bọn họ lần thứ hai nhưng nhìn từ xa.
Đó là một ngày sau khi bọn họ đi vài tuần, hình như tìm ra gỗ nổi và làm thành một chiếc thuyền.
- Thật không?
Nếu cha mình tìm ra gỗ, làm thuyền rồi thì tại sao không trở về tìm mẹ và hắn? Bùi Yến không nghĩ ra.
- Đáng tiếc bọn họ bị đám thú nhân Xích Kha phát hiện, tất cả đều bị bắt về địa bàn của chúng nó.
Tôi nhìn thấy tại đây.
Lão Hồ đứng dậy khỏi ghế đá, đi đến một góc hang, đẩy khối đá nhỏ ra, ánh sáng bên ngoài chiếu vào.
Lão Hồ ngoắc tay ý bảo mọi người đến xem..
- Chương 1: 1: Tai Nạn Máy Bay
- Chương 2: Chương 2
- Chương 2:
- Chương 3: Chương 3
- Chương 3:
- Chương 4: Chương 4
- Chương 4:
- Chương 5: Chương 5
- Chương 5:
- Chương 6: Chương 6
- Chương 6:
- Chương 7: Chương 7
- Chương 7:
- Chương 8: Chương 8
- Chương 8:
- Chương 9: Chương 9
- Chương 9:
- Chương 10: Chương 10
- Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 131
- Chương 132: Chương 132
- Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 133
- Chương 134: Chương 134
- Chương 134
- Chương 135: Chương 135
- Chương 135
- Chương 136: Chương 136
- Chương 136
- Chương 137: Chương 137
- Chương 137
- Chương 138: Chương 138
- Chương 138
- Chương 139: Chương 139
- Chương 139
- Chương 140: Chương 140
- Chương 140
- Chương 141: Chương 141
- Chương 141
- Chương 142: Chương 142
- Chương 142
- Chương 143: Chương 143
- Chương 143
- Chương 144: Chương 144
- Chương 144
- Chương 145: Chương 145
- Chương 145
- Chương 146: Chương 146
- Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 156
- Chương 157: Chương 157
- Chương 157
- Chương 158: Chương 158
- Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 160
Đảo Dị Chủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.