Cơ thể Lão Hồ bị thương rất nặng, ông quyết định đến chỗ ẩn núp sẽ thừa dịp may hiếm có này bồi bổ thân thể.
Còn lại năm người sống sót đi theo Lão Hồ chỉ điểm.
Đi không biết qua bao lâu, cuối cùng bọn họ đến gần chỗ ẩn náu khác của ông.
Chỗ ẩn náu giấu trong lùm cây lá hình tròn rậm rạp um tùm.
Trông bề ngoài Lão Hồ lớn tuổi, bị thương nặng bhưng tinh thần phấn khởi, dẫn mọi người đi vào trong.
Xuyên qua lùm cây thì thấy một gốc cây thô to đã chết héo, dưới thân cây có khe hở đen thui.
Lão Hồ chạy tới trước nhất, chui vào trong khe hở.
Đám người đi phía sau do dự một lúc.
Lão Hồ ló đầu ra khe hở kêu bọn họ vào, nhóm người chậm rãi đến gần khe hở.
Đến gần thì thấy khe hở này do nhiều lá cây dài màu xanh sẫm ghép lại, chúng nó sinh trưởng trên hốc cây, màu sậm và hình dạng lá cây che kín cửa hang, nếu không nhìn kỹ thì không thấy được.
Triệu Tường Quốc theo sát sau lưng Lão Hồ, gã nhìn lá cây và cửa hang tối đen, nghiêng người cười ra hiệu Lưu Vinh đi sau mình vào hang trước đi.
Người đàn ông đi sau lưng bọn họ, còn chìm trong nỗi đau mất vợ con.
Lưu Vinh quấn dây leo trói người đàn ông quanh tay mình, kéo người đàn ông cùng mình vào trong hang trước.
Lưu Vinh lướt qua lá cây dài lạnh lẽo hai bên, chui vào trong hốc cây, cảm giác tầm nhìn tối đen không thấy gì.
Lưu Vinh vội giơ cây đuốc cầm tay bên kia đưa vào hốc cây, chiếu sáng cảnh tượng bên trong.
Lão Hồ đi vào đầu tiên, lần mò vị trí quen thuộc, lục tìm nửa ngày trong đống đồ chất đầy tro bụi tìm ra một thứ to đen.
Lão Hồ xin ít lửa đốt nó lên, cục đen toát ra sương khói nồng nặc, khói trắng không có mùi gay mũi.
Lão Hồ cầm cục đen toát khói trắng huơ trong hang, nhiều con sâu lạ đầy xúc tu, bề ngoài kỳ lạ bò ra từ các góc hang.
Chúng nó nhanh chóng chạy ra ngoài.
Đám người đứng ngay cửa hàng vội nhấc chân sang bên cạnh né tránh đám sâu tuôn ra.
Xác nhận các góc hang đầu bị khói hun xong, Lão Hồ giải thích rằng:
- Chỗ này đã lâu không có người ở nên tôi đốt khúc gỗ đuổi trùng.
Khói của nó có thể xua đuổi những con sâu độc giấu trong khe hở.
Được rồi, có thể đi vào, các người mau vào trong.
Lão Hồ vừa dập tắt khúc gỗ bốc khói vừa kêu đám người vào hang. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Triệu Tường Quốc, Lục Bác Minh, Hoàng Bân đứng ngoài cửa hang lục tục đi vào.
Lão Hồ ra hiệu nhóm người ngồi tùy ý, ông thì xoay người chống gậy đi tới miếng gỗ lắp ráp thành cái bàn dài đơn sơ kê bên vỏ cây.
Lão Hồ dọn dẹp đồ đạc đặt trên bàn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lão Hồ vừa làm vừa nói với nhóm người:
- Lúc tôi tìm đến hốc cây này thì bên cạnh có một con suối thiên nhiên, đây là lý do tôi chọn chỗ này làm nơi ẩn náu.
Chờ tôi dọn dẹp xong sẽ múc nước cho các người rửa mặt.
Triệu Tường Quốc giống như bình thường cười tủm tỉm nói với Lão Hồ:
- Ha ha ha, không cần làm phiền Lão Hồ, chúng tôi có chỗ nghỉ ngơi thế này đã rất thỏa mãn.
Huống chi ông bị thương, lại đây nghỉ một lúc đi. Website TruyenLau.com
Triệu Tường Quốc thấy Lão Hồ cụt tay què chân mà vẫn ân cần chiêu đãi cả nhóm thì thầm nghi ngờ.
Tay Lão Hồ tìm kiếm lá cỏ gây hôn mê giấu trên bàn, ông trả lời:
- Không sao, con người tôi khó mà ngồi yên, cộng thêm người đau xót khó chịu, làm cái gì đó mới quên đi cơn đau được.
Lão Hồ đã đói mấy ngày, không ăn được bữa nào đàng hoàng.
Trong rừng cây Lão Hồ treo tim sợ bị thú hoang tấn công, lại sợ mấy người trẻ tuổi kia đuổi theo giết.
Dọc đường đi Lão Hồ cố nén đau đớn lê chân tàn chạy nhanh.
Lão Hồ may mắn gặp mấy con người, là cơ hội rất hiếm có.
Nếu không nắm chắc dịp này làm bọn họ hôn mê thì sẽ mất cơ hội, Lão Hồ rất tích cực và kiên quyết chiêu đãi mấy người Lưu Vinh uống nước.
Lão Hồ tìm kiếm trên bàn mãi mới thấy giữa xương và khúc gỗ dính đầy tro bụi có một vỏ trái cây nhỏ, cạy ra một dúm lá cây màu xám trắng bị vo thành hình tròn.
Lão Hồ lặng lẽ cầm dúm lá trong tay, giả bộ bình tĩnh, dùng cánh tay duy nhất bưng lên vỏ trái cây hình hồ lô bị đào rỗng bên trong.
Lão Hồ muốn đi múc nước suối cho cả nhóm gaiỉ khát.
Cảnh sát Lưu Vinh thấy Lão Hồ bị htương, một tay khó khăn cầm vỏ trái cây rỗng ruột thì vội vàng đứng dậy giúp đỡ.
Lão Hồ rất muốn tự mình rót nước, nhưng bây giờ ông bị thương mà còn tích cực đòi múc nước sẽ bị mọi người nghi ngờ.
Lão Hồ từ chối một lúc rồi buộc lòng giao vỏ trái cây cho Lưu Vinh, chỉ vị trí con suối cho gã.
Lưu Vinh nghe Lão Hồ chỉ đại khái vị trí con suối, gật đầu, xoay người ra khỏi hang.
Lão Hồ cầm dúm lá cây, ông không cam lòng bỏ cuộc.
Lão Hồ chợt nhớ trong chỗ ẩn náu này ông có nhồi thịt người dư lại sợ hư làm thành thịt khô.
Lão Hồ chạy tới góc hang, một tay khó khăn mò tìm.
Mọi người chất các cây đuốc dặt giữa hang, nhặt cành khô lá rụng dưới mặt đất bỏ vào trong, gợi đống lửa bùng cháy.
Buổi tối lạnh lẽo, ánh lửa bập bùng mang đến ấm áp và hy vọng cho bọn họ.
Bên đống lửa cháy, mọi người tò mò đánh giá cái hang.
Diện tích hốc cây không lớn nhưng đủ cho một đám đàn ông chen chúc nghỉ ngơi.
Góc hang có cái giá gỗ chất đống tạp vật phủ lớp bụi dày.
Đúng là Lão Hồ đã lâu không đến nơi này, không biết ông đang tìm gì mà làm tro bụi bay khắp nơi.
Tro bụi dày đặc làm Lục Bác Minh ho khan, gã một tay che miệng mũi vừa hỏi:
- Khụ khụ khụ, ông đang tìm gì vậy?
- Tìm ra rồi! Tôi định...!Hình như chỗ này còn lưu trữ một ít thịt khô, nên đang kiếm nó.
Chúng ta có thể nướng ăn.
Chút nữa tôi sẽ nướng cho các người, trời đã khuya, mọi người cũng đói bụng.
Giữa các hòn đá Lão Hồ rút ra thịt khô được bọc trong các tầng lá cây khô.
Lão Hồ dùng răng xé lá cây ra, cúi người đặt thịt dưới chân, lòng bàn tay xoa bóp.
Lão Hồ rắc phấn lá cây xám bôi trên miếng thịt, ông giả bộ bình tĩnh xách thịt lên gác bên đống lửa cháy, nói muốn chiêu đãi mọi người cùng nhau nướng ăn.
- Thịt này tôi ướp hương liệu điều chế rồi phơi khô, mùi vị rất ngon.
Thịt nướng trên lửa tỏa mùi thơm làm đám người vây quanh bên đống lửa nuốt nước miếng thèm thuồng.
Hồi chiều cả nhóm uống miếng canh rau thịt bằm, nhưng chút nước canh đó làm sao lấp đầy bụng mấy người đàn ông đã trưởng thành? Chỉ một chốc thì bụng đã rỗng tuếch, giờ ngửi mùi thịt thơm ngào ngạt, bọn họ nhễu nước miếng ròng ròng.
Hoàng Bân ngửi mùi thịt ngày càng thơm ngon, cánh tay gã đau nhức không muốn ăn gì, tâm tình tệ lúc này cũng bị miếng thịt nướng chảy mỡ hấp dẫn.
Hoàng Bân lẩm bẩm:
- Thịt thơm quá.
Lão Hồ dùng khúc cây xuyên thịt nướng đưa tới trước mặt mấy người.
- Đương nhiên rồi, trước kia tôi là đầu bếp, tay nghề nấu ăn hay nếm gia vị của tôi rất giỏi.
Nào, thịt đã nóng rồi, các người mau ăn thử.
Lão Hồ hếch cằm chỉ hướng công cụ vỏ sò sắc bén ông mới tìm được nay đặt dưới đất, ra hiệu nhóm người cầm vỏ sò sắc bén như dao để cắt thịt ra.
Lão Hồ nhìn bột dúm lá cây xám đã thấm vào thịt, thầm vui mừng, mong ngóng mấy người nhanh chóng ăn thịt.
Lão Hồ thầm tiếc thịt mình quý trọng cất chứa giờ hy sinh làm mồi.
Nếu chỉ dùng nước thì Lão Hồ định bụng giữ lại thịt khô từ từ dùng sau.
Tuy nhiên tiếc con sẽ không dụ được sói, hy sinh ít thịt khô đổi lấy nhiều thực vật tươi mới hơn, ngẫm lại là giao dịch có lợi..
- Chương 1: 1: Tai Nạn Máy Bay
- Chương 2: Chương 2
- Chương 2:
- Chương 3: Chương 3
- Chương 3:
- Chương 4: Chương 4
- Chương 4:
- Chương 5: Chương 5
- Chương 5:
- Chương 6: Chương 6
- Chương 6:
- Chương 7: Chương 7
- Chương 7:
- Chương 8: Chương 8
- Chương 8:
- Chương 9: Chương 9
- Chương 9:
- Chương 10: Chương 10
- Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 131
- Chương 132: Chương 132
- Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 133
- Chương 134: Chương 134
- Chương 134
- Chương 135: Chương 135
- Chương 135
- Chương 136: Chương 136
- Chương 136
- Chương 137: Chương 137
- Chương 137
- Chương 138: Chương 138
- Chương 138
- Chương 139: Chương 139
- Chương 139
- Chương 140: Chương 140
- Chương 140
- Chương 141: Chương 141
- Chương 141
- Chương 142: Chương 142
- Chương 142
- Chương 143: Chương 143
- Chương 143
- Chương 144: Chương 144
- Chương 144
- Chương 145: Chương 145
- Chương 145
- Chương 146: Chương 146
- Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 156
- Chương 157: Chương 157
- Chương 157
- Chương 158: Chương 158
- Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 160
Đảo Dị Chủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.