Bây giờ đã không còn những người vẫy đuôi ton hót, chỉ có một đám người sinh tồn để sống sót, không ai có thời gian và rảnh rỗi để ý tới Hạng Thần.
Mãi khi Hạng Thần gặp nhóm Trương Diệu, những người biết thân phận, thái độ khó chịu của Hạng Thần nhưng không hề xum xoe, phớt lờ gã.
Bọn họ đối xử với Hạng Thần như người bình thường, đó là lý do gã muốn đi theo, hy vọng trở thành bạn bè với họ.
Tuy nhiên Hạng Thần không đổi được thói quen, không chịu hạ mình, cứng miệng cho bằng được.
Mặc dù Hạng Thần cứ luôn lầm bầm nhưng trong lòng hân hoan, thỏa mãn vì có thể hòa mình vào nhóm người bình thường.
Đồ ướt nhẹp lạnh lẽo dán trên người, buổi tối giảm nhiệt đồ, sương mù chết tiệt kích thích tiềm năng sinh tồn của nhóm Trương Diệu vượt qua bình thường.
Trong tình huống sương mù dày đặc không thấy hoàn cảnh xung quanh, bọn họ tìm một gốc cây an toàn có thể ẩn núp làm chỗ cắm trại.
Kế hoạch ban đầu là xem hoàn cảnh quanh cây thích hợp mới chọn, định dựng lều trên mặt đất nhưng đất chất đầy lá cây, dùng gậy huơ có thể thấy bên dưới là bùn và lá cây ẩm ướt mục rữa.
Ngẫu nhiên thấy có giòi bọ chui nhanh trong bùn, hàng đống trứng trắng nhỏ dính dịch không biết có phải là ốc sên sinh không.
Mặt đất thế này không thể trực tiếp nằm ngủ, ai biết giữa đêm có sâu bò lên người không.
Cộng với đất sẽ rất ẩm, ngủ không thoải mái và dễ bị bệnh.
Cuối cùng Trương Diệu, Bùi Yến, Hạng Thần, Kha Diệc Xảo nhìn cây to, thực vật, dây leo quấn thân cây cộng với có nhiều nhánh chắc chắn, tươi tốt.
TruyenLau.com
Nghỉ tạm trên cành cây an toàn hơn dưới đất nhiều.
Kéo hai đứa nhóc chưa từng leo cây khó khăn trèo lên nhánh, Bùi Yến đã bò lên vị trí có nhiều nhánh cây nhất, làm mẫu cách kéo mấy nhánh mềm dẻo bện lại thành một cái võng cho một người nằm.
Trương Diệu hào hứng quan sát, học cách bện. Website TruyenLau.com
Xem một nửa thì Trương Diệu kiềm không được thực hành, gom nhánh cây bên cạnh bện lại làm cái lưới tuy không đẹp hơn Bùi Yến nhưng hắn khẳng định an toàn, sẽ không rớt ra.
Sau đó Trương Diệu hào hứng bện giúp Kha Diệc Xảo, Hạng Thần tay chân vụng về.
Trên cành cây mọc nhiều lá hình ba tiêu, lúc Trương Diệu bện bắt chước Bùi Yến nhổ chúng nó đi.
Một là vì tiện cho việc bện nhánh cây, hai là những lá bị nhổ phủ lên làm nệm.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đỉnh đầu bọn họ có nhiều lá nhánh cây, không cần cố ý làm cái nóc phòng khi thời tiết thay đổi đổ mưa.
Những lá cây rậm rạp là nóc nhà tự nhiên.
Cuối cùng dùng cách bện giao nhau làm ra bốn nhánh cây bện võng tạm thời, cho bọn họ chỗ ngủ an toàn một đêm.
Sợ ngủ bị cấn hay không đủ lá cây, mọi người nhặt lá cây nào không có sâu bò phủ lên võng, lúc ngủ sẽ càng dễ chịu hơn.
Trong khi Trương Diệu bạn giúp Kha Diệc Xảo, Hạng Thần sửa sang lưới thì Bùi Yến đã nhanh chóng leo xuống, đi xung quanh tìm thứ gì ăn đỡ đói.
Đợi Trương Diệu cũng leo xuống thì bên dưới đã đốt đống lửa, có hai động vật bốn chân bị nướng.
Trương Diệu vui vẻ đi tới hỏi Bùi Yến đang bẻ khúc cây:
- Ông khá quá chứ, làm sao đốt lửa được vậy? Tìm thịt đâu ra?
Không khí quá ẩm ướt, cây cối xung quanh bị ẩm vậy mà Bùi Yến nhanh chóng đốt lửa, còn tìm được động vật bốn chân, không đơn giản.
- Lửa dùng cái này.
Bùi Yến cầm lên một trái cây hình tròn, giải thích rằng:
- Bên trong có thể đốt lửa.
Thịt, là động vật giống thỏ chuột.
Tiếc rằng Bùi Yến móc nội tạng, da lông ra vì an toàn đã ném cách xa chỗ bọn họ ở, không thể cho Trương Diệu xem bộ dạng lúc động vật còn sống.
- Chuột thỏ à? Ha, thây kệ nó là gì, có ăn là được.
Trương Diệu không quan tâm chủng loại thực vật, đặc biệt là trên hòn đảo hình dạng, chủng loại sinh vật chỉ là mây bay.
Trương Diệu tò mò thứ Bùi Yến dùng để đốt lửa, anh vươn tay nhận lấy trái cây hình tròn hắn đưa ra.
Trái cây có thể một tay cầm hết, vỏ ngoài cứng, bên trong tràn đầy sợi thực vật màu nâu.
Trương Diệu tiếp tục bảo:
- Thứ này đốt lửa được?
- Ừm! Đây là trái tử lão có thể tách mở, bên trong làm dẫn lửa.
Bùi Yến chặt một chuỗi trái tử lão trên cây đem về.
Trong trái tử lão đã không còn nước mà biến thành sợ vật chất dễ đốt lửa.
Trái vàng rực chín thì trong vỏ mỏng đầy chất lỏng màu xanh, hương thơm nồng có thể uống.
Nhưng chất lỏng của trái tử lão giống rượu Bùi Yến từng đọc trong sách, uống nhiều sẽ say.
Bùi Yến ít khi uống nước trái cây này, nó sẽ khiến phản ứng, cảnh giác của hắn thấp đi, thân thể lộ ra sơ hở rơi vào nguy hiểm.
Bình thường Bùi Yến không dùng trái tử lão, nếu không phải hắn ngại hái từng trái già quá rắc rối thì đã chẳng chặt luôn cành có dính trái tử lão chín.
Trương Diệu lắc trái cây chín vàng rực khác với trái tử lão già màu cà phê đậm bên trong biến thành sợi.
Trương Diệu nghe tiếng nước óc ách va vào vỏ.
Trương Diệu tò mò hỏi:
- A! Thứ này là gì? Có thể uống không?
Trương Diệu cảm giác trái tử lão giống dừa.
Mấy hôm nay Trương Diệu chỉ uống nước, miệng hơi lạt, lúc này nên bổ sung vitamin gì đó mới tốt.
Trương Diệu cảm thấy nên uống thử nước trái cây này.
- Có thể nhưng...!
Bùi Yến chưa nói hết câu, Trương Diệu nghe nói có thể uống liền đập trái chín vào đầu nhánh cây anh găm dưới đất.
Vỏ trái tử lão thủng một lỗ, nước bên trong chảy dọc theo gậy lan đầy đất.
Mùi hương hỗn hợp rượu và trái cây đậm đặc tỏa ra.
Mùi quen thuộc làm Trương Diệu phấn chấn tinh thần, là vị rượu đây mà.
Trời mới biết Trương Diệu mê rượu đã bao lâu không nếm giọt rượu.
Tuy mới cách xa thế giới văn minh mấy ngày nhưng Trương Diệu cảm giác như đã lâu lắm rồi.
Trương Diệu thích uống rượu lập tức thấy lòng vui vẻ, giơ lỗ hổng chảy nước kề ngay miệng, uống ừng ực chất lỏng.
Vị rượu thanh đạm phối hợp trái cây ngọt nồng khiến người ta uống rồi không ngừng được.
Tuy Trương Diệu thấy hơi ngọt ngấy, khẩu vị chỉ con gái mới thích nhưng vì dính chút vị rượu nên anh chấp nhận.
Trương Diệu ngồi xếp bằng bên đống lửa, vừa uống rượu trái cây vừa kiên nhẫn chờ Bùi Yến xiên thịt nướng chín.
Bùi Yến thấy Trương Diệu uống vui vẻ thì không nói gì thêm, dù sao hắn không uống, anh có uống nhiều cỡ nào cũng không sao.
Có Bùi Yến giữ tỉnh táo cảnh giác bốn phía chắc sẽ không thành vấn đề.
Trong ánh lửa màu quất ấm áp, nhìn ánh lửa chiếu rọi nụ cười sang sảng đàn ông của Trương Diệu, động tác sảng khoái uống hớp lớn rượu trái cây.
Bùi Yến cứ nhìn chằm chằm vào đôi mắt nâu nhạt của Trương Diệu, bất giác thấy ấm áp rất nhiều.
Kha Diệc Xảo, Hạng Thần ngửi mùi thịt nướng cũng dọc theo dây leo tuột xuống.
Trong quá trình Kha Diệc Xảo túm dây leo động tác va vấp, cô không quá tự tin vào việc leo cây.
Hạng Thần bò xuống sau Kha Diệc Xảo bị cô chặn đường, tức giận châm chích vài câu nhưng cuối cùng hai người vẫn thuận lợi tuột xuống đất.
Lúc xuống đất Kha Diệc Xảo rất cảm động, cô cảm thấy mình thói quen sinh hoạt dã ngoại rồi, có chút niềm tin.
Lúc mới lên cây nhờ người dẫn dắt mới miễn cưỡng lên trên, bây giờ có thể tự trèo xuống đối với đứa trẻ sống trong thành phố đã là tiến bộ nhiều.
Trương Diệu nhìn Kha Diệc Xảo nhảy nhót chạy tới khoe tự mình leo xuống..
- Chương 1: 1: Tai Nạn Máy Bay
- Chương 2: Chương 2
- Chương 2:
- Chương 3: Chương 3
- Chương 3:
- Chương 4: Chương 4
- Chương 4:
- Chương 5: Chương 5
- Chương 5:
- Chương 6: Chương 6
- Chương 6:
- Chương 7: Chương 7
- Chương 7:
- Chương 8: Chương 8
- Chương 8:
- Chương 9: Chương 9
- Chương 9:
- Chương 10: Chương 10
- Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 131
- Chương 132: Chương 132
- Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 133
- Chương 134: Chương 134
- Chương 134
- Chương 135: Chương 135
- Chương 135
- Chương 136: Chương 136
- Chương 136
- Chương 137: Chương 137
- Chương 137
- Chương 138: Chương 138
- Chương 138
- Chương 139: Chương 139
- Chương 139
- Chương 140: Chương 140
- Chương 140
- Chương 141: Chương 141
- Chương 141
- Chương 142: Chương 142
- Chương 142
- Chương 143: Chương 143
- Chương 143
- Chương 144: Chương 144
- Chương 144
- Chương 145: Chương 145
- Chương 145
- Chương 146: Chương 146
- Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 156
- Chương 157: Chương 157
- Chương 157
- Chương 158: Chương 158
- Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 160
Đảo Dị Chủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.