Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Tác giả : Tuyết Nê

Chương 103

Mạnh Đường hất tay Ngụy Xuyên ra: “Cậu muốn tôi nói gì với cậu?”

Ngụy Xuyên lại túm lấy cô: “Nói gì cũng được…”

“Ây da, làm gì thế này?”

Giọng nói cợt nhả đầy vẻ trêu chọc vang lên, Mạnh Đường nhìn theo hướng âm thanh, thấy là Tần Uyên bèn đẩy Ngụy Xuyên ra rồi bỏ đi.

“Mạnh Đường!”

“Đừng đuổi theo nữa,” Tần Uyên tặc lưỡi, “Người ta rõ ràng không ưa mày mà, lúc đang giận mà càng sán lại gần thì càng khiến người ta phiền thôi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại: “Mày sớm không đến muộn không đến, cứ phải đến lúc này, cố ý đúng không?”

“Vãi.” Tần Uyên nhận ra cậu đang bực bội, đưa cho cậu một điếu thuốc, “Không phải mày bảo tao đến à?”

Ngụy Xuyên gạt tay cậu ta ra: “Không hút.”

“Thế tao hút một mình.” Tần Uyên châm thuốc, “Nói đi, sao thế?”

Trong lòng Ngụy Xuyên quả thực chứa rất nhiều tâm sự nhưng lại không tiện nói với bạn cùng phòng.

Mạnh Đường hất tay Ngụy Xuyên ra: “Cậu muốn tôi nói gì với cậu?”

Ngụy Xuyên lại túm lấy cô: “Nói gì cũng được…”

“Ây da, làm gì thế này?”

Giọng nói cợt nhả đầy vẻ trêu chọc vang lên, Mạnh Đường nhìn theo hướng âm thanh, thấy là Tần Uyên bèn đẩy Ngụy Xuyên ra rồi bỏ đi.

“Mạnh Đường!”

“Đừng đuổi theo nữa,” Tần Uyên tặc lưỡi, “Người ta rõ ràng không ưa mày mà, lúc đang giận mà càng sán lại gần thì càng khiến người ta phiền thôi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại: “Mày sớm không đến muộn không đến, cứ phải đến lúc này, cố ý đúng không?”

“Vãi.” Tần Uyên nhận ra cậu đang bực bội, đưa cho cậu một điếu thuốc, “Không phải mày bảo tao đến à?”

Ngụy Xuyên gạt tay cậu ta ra: “Không hút.”

“Thế tao hút một mình.” Tần Uyên châm thuốc, “Nói đi, sao thế?”

Trong lòng Ngụy Xuyên quả thực chứa rất nhiều tâm sự nhưng lại không tiện nói với bạn cùng phòng.

Mạnh Đường hất tay Ngụy Xuyên ra: “Cậu muốn tôi nói gì với cậu?”

 

Ngụy Xuyên lại túm lấy cô: “Nói gì cũng được…”

“Ây da, làm gì thế này?”

Giọng nói cợt nhả đầy vẻ trêu chọc vang lên, Mạnh Đường nhìn theo hướng âm thanh, thấy là Tần Uyên bèn đẩy Ngụy Xuyên ra rồi bỏ đi.

“Mạnh Đường!”

“Đừng đuổi theo nữa,” Tần Uyên tặc lưỡi, “Người ta rõ ràng không ưa mày mà, lúc đang giận mà càng sán lại gần thì càng khiến người ta phiền thôi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại: “Mày sớm không đến muộn không đến, cứ phải đến lúc này, cố ý đúng không?”

“Vãi.” Tần Uyên nhận ra cậu đang bực bội, đưa cho cậu một điếu thuốc, “Không phải mày bảo tao đến à?” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Ngụy Xuyên gạt tay cậu ta ra: “Không hút.”

“Thế tao hút một mình.” Tần Uyên châm thuốc, “Nói đi, sao thế?”

Trong lòng Ngụy Xuyên quả thực chứa rất nhiều tâm sự nhưng lại không tiện nói với bạn cùng phòng.

Mạnh Đường hất tay Ngụy Xuyên ra: “Cậu muốn tôi nói gì với cậu?”

Ngụy Xuyên lại túm lấy cô: “Nói gì cũng được…”

“Ây da, làm gì thế này?” Nguồn copy từ TruyenLau.com

Giọng nói cợt nhả đầy vẻ trêu chọc vang lên, Mạnh Đường nhìn theo hướng âm thanh, thấy là Tần Uyên bèn đẩy Ngụy Xuyên ra rồi bỏ đi.

“Mạnh Đường!”

“Đừng đuổi theo nữa,” Tần Uyên tặc lưỡi, “Người ta rõ ràng không ưa mày mà, lúc đang giận mà càng sán lại gần thì càng khiến người ta phiền thôi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại: “Mày sớm không đến muộn không đến, cứ phải đến lúc này, cố ý đúng không?”

“Vãi.” Tần Uyên nhận ra cậu đang bực bội, đưa cho cậu một điếu thuốc, “Không phải mày bảo tao đến à?” TruyenLau.com

Ngụy Xuyên gạt tay cậu ta ra: “Không hút.”

“Thế tao hút một mình.” Tần Uyên châm thuốc, “Nói đi, sao thế?”

Trong lòng Ngụy Xuyên quả thực chứa rất nhiều tâm sự nhưng lại không tiện nói với bạn cùng phòng.

Mạnh Đường hất tay Ngụy Xuyên ra: “Cậu muốn tôi nói gì với cậu?”

Ngụy Xuyên lại túm lấy cô: “Nói gì cũng được…”

“Ây da, làm gì thế này?”

Giọng nói cợt nhả đầy vẻ trêu chọc vang lên, Mạnh Đường nhìn theo hướng âm thanh, thấy là Tần Uyên bèn đẩy Ngụy Xuyên ra rồi bỏ đi.

“Mạnh Đường!”

“Đừng đuổi theo nữa,” Tần Uyên tặc lưỡi, “Người ta rõ ràng không ưa mày mà, lúc đang giận mà càng sán lại gần thì càng khiến người ta phiền thôi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại: “Mày sớm không đến muộn không đến, cứ phải đến lúc này, cố ý đúng không?”

“Vãi.” Tần Uyên nhận ra cậu đang bực bội, đưa cho cậu một điếu thuốc, “Không phải mày bảo tao đến à?”

Ngụy Xuyên gạt tay cậu ta ra: “Không hút.”

“Thế tao hút một mình.” Tần Uyên châm thuốc, “Nói đi, sao thế?”

Trong lòng Ngụy Xuyên quả thực chứa rất nhiều tâm sự nhưng lại không tiện nói với bạn cùng phòng.

Mạnh Đường hất tay Ngụy Xuyên ra: “Cậu muốn tôi nói gì với cậu?”

Ngụy Xuyên lại túm lấy cô: “Nói gì cũng được…”

“Ây da, làm gì thế này?”

Giọng nói cợt nhả đầy vẻ trêu chọc vang lên, Mạnh Đường nhìn theo hướng âm thanh, thấy là Tần Uyên bèn đẩy Ngụy Xuyên ra rồi bỏ đi.

“Mạnh Đường!”

“Đừng đuổi theo nữa,” Tần Uyên tặc lưỡi, “Người ta rõ ràng không ưa mày mà, lúc đang giận mà càng sán lại gần thì càng khiến người ta phiền thôi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại: “Mày sớm không đến muộn không đến, cứ phải đến lúc này, cố ý đúng không?”

“Vãi.” Tần Uyên nhận ra cậu đang bực bội, đưa cho cậu một điếu thuốc, “Không phải mày bảo tao đến à?”

Ngụy Xuyên gạt tay cậu ta ra: “Không hút.”

“Thế tao hút một mình.” Tần Uyên châm thuốc, “Nói đi, sao thế?”

Trong lòng Ngụy Xuyên quả thực chứa rất nhiều tâm sự nhưng lại không tiện nói với bạn cùng phòng.

Mạnh Đường hất tay Ngụy Xuyên ra: “Cậu muốn tôi nói gì với cậu?”

Ngụy Xuyên lại túm lấy cô: “Nói gì cũng được…”

“Ây da, làm gì thế này?”

Giọng nói cợt nhả đầy vẻ trêu chọc vang lên, Mạnh Đường nhìn theo hướng âm thanh, thấy là Tần Uyên bèn đẩy Ngụy Xuyên ra rồi bỏ đi.

“Mạnh Đường!”

“Đừng đuổi theo nữa,” Tần Uyên tặc lưỡi, “Người ta rõ ràng không ưa mày mà, lúc đang giận mà càng sán lại gần thì càng khiến người ta phiền thôi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại: “Mày sớm không đến muộn không đến, cứ phải đến lúc này, cố ý đúng không?”

“Vãi.” Tần Uyên nhận ra cậu đang bực bội, đưa cho cậu một điếu thuốc, “Không phải mày bảo tao đến à?”

Ngụy Xuyên gạt tay cậu ta ra: “Không hút.”

“Thế tao hút một mình.” Tần Uyên châm thuốc, “Nói đi, sao thế?”

Trong lòng Ngụy Xuyên quả thực chứa rất nhiều tâm sự nhưng lại không tiện nói với bạn cùng phòng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu