Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Tác giả : Tuyết Nê

Chương 99

Xuống tàu cao tốc, Mạnh Đường đẩy vali đi đến lối ra đã hẹn với Dương Khả.

Cô còn đang ngó nghiêng tìm kiếm thì Dương Khả ở vị trí phía trước bên phải vẫy tay với cô: “Mạnh Đường!”

Mạnh Đường quay đầu sang, thấy người, bước chân bất giác nhanh hơn.

Hai người ôm nhau một cái thật nhanh rồi hàn huyên đôi câu.

Dương Khả đón lấy vali của cô: “Đi đi đi, xe đỗ bên đường ấy, người đông quá, hai ta có thể phải đi bộ một đoạn.”

Mạnh Đường còn tưởng cô ấy gọi xe nên cũng không nghĩ nhiều.

Băng qua quảng trường rộng lớn, vượt qua những bồn hoa, hai người đi đến bên đường cái.

Chen qua khe hở hàng rào lên làn đường xe cơ giới, bên đường đỗ một chiếc xe việt dã đang bật đèn khẩn cấp.

Biển số xe quen thuộc đến thế.

Cô cứng ngắc quay đầu lại hỏi Dương Khả: “Xe này là cậu gọi à?”

“Gọi cái gì mà gọi.” Dương Khả nói, “Xe bạn trai cậu cậu cũng không nhận ra à?”

“Vậy…” Mạnh Đường lắp bắp, “Hai người cùng đi à?”

Dương Khả lắc đầu: “Tớ bắt xe đến đây thì thấy cậu ấy, chẳng lẽ không phải cậu ấy đến đón cậu?”

Cô ấy xuống taxi thì nhìn thấy Ngụy Xuyên bên bồn hoa ven đường.

Xuống tàu cao tốc, Mạnh Đường đẩy vali đi đến lối ra đã hẹn với Dương Khả.

Cô còn đang ngó nghiêng tìm kiếm thì Dương Khả ở vị trí phía trước bên phải vẫy tay với cô: “Mạnh Đường!”

Mạnh Đường quay đầu sang, thấy người, bước chân bất giác nhanh hơn.

Hai người ôm nhau một cái thật nhanh rồi hàn huyên đôi câu.

Dương Khả đón lấy vali của cô: “Đi đi đi, xe đỗ bên đường ấy, người đông quá, hai ta có thể phải đi bộ một đoạn.”

Mạnh Đường còn tưởng cô ấy gọi xe nên cũng không nghĩ nhiều.

Băng qua quảng trường rộng lớn, vượt qua những bồn hoa, hai người đi đến bên đường cái.

Chen qua khe hở hàng rào lên làn đường xe cơ giới, bên đường đỗ một chiếc xe việt dã đang bật đèn khẩn cấp.

Biển số xe quen thuộc đến thế.

Cô cứng ngắc quay đầu lại hỏi Dương Khả: “Xe này là cậu gọi à?”

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Gọi cái gì mà gọi.” Dương Khả nói, “Xe bạn trai cậu cậu cũng không nhận ra à?”

“Vậy…” Mạnh Đường lắp bắp, “Hai người cùng đi à?”

Dương Khả lắc đầu: “Tớ bắt xe đến đây thì thấy cậu ấy, chẳng lẽ không phải cậu ấy đến đón cậu?”

Cô ấy xuống taxi thì nhìn thấy Ngụy Xuyên bên bồn hoa ven đường.

Xuống tàu cao tốc, Mạnh Đường đẩy vali đi đến lối ra đã hẹn với Dương Khả.

Cô còn đang ngó nghiêng tìm kiếm thì Dương Khả ở vị trí phía trước bên phải vẫy tay với cô: “Mạnh Đường!”

Mạnh Đường quay đầu sang, thấy người, bước chân bất giác nhanh hơn.

Hai người ôm nhau một cái thật nhanh rồi hàn huyên đôi câu. TruyenLau.com

Dương Khả đón lấy vali của cô: “Đi đi đi, xe đỗ bên đường ấy, người đông quá, hai ta có thể phải đi bộ một đoạn.”

Mạnh Đường còn tưởng cô ấy gọi xe nên cũng không nghĩ nhiều.

Băng qua quảng trường rộng lớn, vượt qua những bồn hoa, hai người đi đến bên đường cái.

Chen qua khe hở hàng rào lên làn đường xe cơ giới, bên đường đỗ một chiếc xe việt dã đang bật đèn khẩn cấp.

Biển số xe quen thuộc đến thế.

Cô cứng ngắc quay đầu lại hỏi Dương Khả: “Xe này là cậu gọi à?”

“Gọi cái gì mà gọi.” Dương Khả nói, “Xe bạn trai cậu cậu cũng không nhận ra à?”

“Vậy…” Mạnh Đường lắp bắp, “Hai người cùng đi à?”

Dương Khả lắc đầu: “Tớ bắt xe đến đây thì thấy cậu ấy, chẳng lẽ không phải cậu ấy đến đón cậu?” Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cô ấy xuống taxi thì nhìn thấy Ngụy Xuyên bên bồn hoa ven đường.

Xuống tàu cao tốc, Mạnh Đường đẩy vali đi đến lối ra đã hẹn với Dương Khả.

Cô còn đang ngó nghiêng tìm kiếm thì Dương Khả ở vị trí phía trước bên phải vẫy tay với cô: “Mạnh Đường!”

Mạnh Đường quay đầu sang, thấy người, bước chân bất giác nhanh hơn.

Hai người ôm nhau một cái thật nhanh rồi hàn huyên đôi câu.

Dương Khả đón lấy vali của cô: “Đi đi đi, xe đỗ bên đường ấy, người đông quá, hai ta có thể phải đi bộ một đoạn.”

Mạnh Đường còn tưởng cô ấy gọi xe nên cũng không nghĩ nhiều.

Băng qua quảng trường rộng lớn, vượt qua những bồn hoa, hai người đi đến bên đường cái.

Chen qua khe hở hàng rào lên làn đường xe cơ giới, bên đường đỗ một chiếc xe việt dã đang bật đèn khẩn cấp.

Biển số xe quen thuộc đến thế.

Cô cứng ngắc quay đầu lại hỏi Dương Khả: “Xe này là cậu gọi à?”

“Gọi cái gì mà gọi.” Dương Khả nói, “Xe bạn trai cậu cậu cũng không nhận ra à?”

“Vậy…” Mạnh Đường lắp bắp, “Hai người cùng đi à?”

Dương Khả lắc đầu: “Tớ bắt xe đến đây thì thấy cậu ấy, chẳng lẽ không phải cậu ấy đến đón cậu?”

Cô ấy xuống taxi thì nhìn thấy Ngụy Xuyên bên bồn hoa ven đường.

Xuống tàu cao tốc, Mạnh Đường đẩy vali đi đến lối ra đã hẹn với Dương Khả.

Cô còn đang ngó nghiêng tìm kiếm thì Dương Khả ở vị trí phía trước bên phải vẫy tay với cô: “Mạnh Đường!”

Mạnh Đường quay đầu sang, thấy người, bước chân bất giác nhanh hơn.

Hai người ôm nhau một cái thật nhanh rồi hàn huyên đôi câu.

Dương Khả đón lấy vali của cô: “Đi đi đi, xe đỗ bên đường ấy, người đông quá, hai ta có thể phải đi bộ một đoạn.”

Mạnh Đường còn tưởng cô ấy gọi xe nên cũng không nghĩ nhiều.

Băng qua quảng trường rộng lớn, vượt qua những bồn hoa, hai người đi đến bên đường cái.

Chen qua khe hở hàng rào lên làn đường xe cơ giới, bên đường đỗ một chiếc xe việt dã đang bật đèn khẩn cấp.

Biển số xe quen thuộc đến thế.

Cô cứng ngắc quay đầu lại hỏi Dương Khả: “Xe này là cậu gọi à?”

“Gọi cái gì mà gọi.” Dương Khả nói, “Xe bạn trai cậu cậu cũng không nhận ra à?”

“Vậy…” Mạnh Đường lắp bắp, “Hai người cùng đi à?”

Dương Khả lắc đầu: “Tớ bắt xe đến đây thì thấy cậu ấy, chẳng lẽ không phải cậu ấy đến đón cậu?”

Cô ấy xuống taxi thì nhìn thấy Ngụy Xuyên bên bồn hoa ven đường.

Xuống tàu cao tốc, Mạnh Đường đẩy vali đi đến lối ra đã hẹn với Dương Khả.

Cô còn đang ngó nghiêng tìm kiếm thì Dương Khả ở vị trí phía trước bên phải vẫy tay với cô: “Mạnh Đường!”

Mạnh Đường quay đầu sang, thấy người, bước chân bất giác nhanh hơn.

Hai người ôm nhau một cái thật nhanh rồi hàn huyên đôi câu.

Dương Khả đón lấy vali của cô: “Đi đi đi, xe đỗ bên đường ấy, người đông quá, hai ta có thể phải đi bộ một đoạn.”

Mạnh Đường còn tưởng cô ấy gọi xe nên cũng không nghĩ nhiều.

Băng qua quảng trường rộng lớn, vượt qua những bồn hoa, hai người đi đến bên đường cái.

Chen qua khe hở hàng rào lên làn đường xe cơ giới, bên đường đỗ một chiếc xe việt dã đang bật đèn khẩn cấp.

Biển số xe quen thuộc đến thế.

Cô cứng ngắc quay đầu lại hỏi Dương Khả: “Xe này là cậu gọi à?”

“Gọi cái gì mà gọi.” Dương Khả nói, “Xe bạn trai cậu cậu cũng không nhận ra à?”

“Vậy…” Mạnh Đường lắp bắp, “Hai người cùng đi à?”

Dương Khả lắc đầu: “Tớ bắt xe đến đây thì thấy cậu ấy, chẳng lẽ không phải cậu ấy đến đón cậu?”

Cô ấy xuống taxi thì nhìn thấy Ngụy Xuyên bên bồn hoa ven đường.

Xuống tàu cao tốc, Mạnh Đường đẩy vali đi đến lối ra đã hẹn với Dương Khả.

Cô còn đang ngó nghiêng tìm kiếm thì Dương Khả ở vị trí phía trước bên phải vẫy tay với cô: “Mạnh Đường!”

Mạnh Đường quay đầu sang, thấy người, bước chân bất giác nhanh hơn.

Hai người ôm nhau một cái thật nhanh rồi hàn huyên đôi câu.

Dương Khả đón lấy vali của cô: “Đi đi đi, xe đỗ bên đường ấy, người đông quá, hai ta có thể phải đi bộ một đoạn.”

Mạnh Đường còn tưởng cô ấy gọi xe nên cũng không nghĩ nhiều.

Băng qua quảng trường rộng lớn, vượt qua những bồn hoa, hai người đi đến bên đường cái.

Chen qua khe hở hàng rào lên làn đường xe cơ giới, bên đường đỗ một chiếc xe việt dã đang bật đèn khẩn cấp.

Biển số xe quen thuộc đến thế.

Cô cứng ngắc quay đầu lại hỏi Dương Khả: “Xe này là cậu gọi à?”

“Gọi cái gì mà gọi.” Dương Khả nói, “Xe bạn trai cậu cậu cũng không nhận ra à?”

“Vậy…” Mạnh Đường lắp bắp, “Hai người cùng đi à?”

Dương Khả lắc đầu: “Tớ bắt xe đến đây thì thấy cậu ấy, chẳng lẽ không phải cậu ấy đến đón cậu?”

Cô ấy xuống taxi thì nhìn thấy Ngụy Xuyên bên bồn hoa ven đường.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu