Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Tác giả : Tuyết Nê

Chương 56

Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.

Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”

Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”

Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”

Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.

Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.

Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”

Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.

Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.

Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”

Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”

Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.

Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”

Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”

Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”

Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.

Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.

Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”

Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.

Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.

Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”

Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”

Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.

 

Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”

Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”

Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”

Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.

Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.

Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”

Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.

Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.

Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”

Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.” TruyenLau

Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.

Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”

Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”

Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”

Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.

Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.

Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”

Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.

Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”

Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”

Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.

Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”

Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”

Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.” TruyenLau

Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.

Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.

Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”

Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.

Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.

Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”

Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”

Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.

Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”

Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”

Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”

Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.

Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.

Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”

Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.

Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.

Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”

Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”

Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.

Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”

Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”

Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”

Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.

Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.

Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”

Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.

Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.

Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”

Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu