Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Tác giả : Tuyết Nê

Chương 65

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

 

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta. TruyenLau.com

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.” TruyenLau

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu