Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Tác giả : Tuyết Nê

Chương 242

Nhạn Thanh, nhà cổ.

Tháng 7 oi bức, bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm mặc áo ba lỗ trắng và quần đùi, nhân lúc người lớn không để ý liền bê ghế đẩu đặt cạnh bể nước.

Sau đó từ trong ngực lôi ra một con vịt con lông xù thả vào trong bể.

“Haha…” Bạn nhỏ vui vẻ vốc một vốc nước, làm ướt con vịt, cũng làm ướt cả bản thân mình.

Bụng nhỏ lạnh toát nhưng cậu bé chẳng hề cảm thấy gì.

Mạnh Đường từ xưởng sau nhà đi ra, nhìn thấy bụng Mạnh Cạnh Phàm treo trên mép bể nước, cả người lơ lửng, sợ hết hồn.

Nhưng cô không lên tiếng, sợ làm nó giật mình ngã tòm vào bể.

Mạnh Đường vội vàng đi tới, định dạy dỗ một trận, vừa bước được hai bước thì một bàn tay to đã túm lấy cổ áo sau của Mạnh Cạnh Phàm.

“Mạnh Cạnh Phàm!” Ngụy Xuyên nhíu mày, “Con lại ngứa da rồi phải không?”

“A…” Mạnh Cạnh Phàm khua tay múa chân, đung đưa giữa không trung, “Con đang cho vịt con bơi lội mà.”

Ngụy Xuyên ngước mắt lên, suýt tức ngất: “Con cứ thế thả vịt vào bể nước ăn à? Con xong đời rồi, bố nói cho con biết, dì Phương về nhất định sẽ đánh đòn con.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Nhạn Thanh, nhà cổ.

Tháng 7 oi bức, bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm mặc áo ba lỗ trắng và quần đùi, nhân lúc người lớn không để ý liền bê ghế đẩu đặt cạnh bể nước.

Sau đó từ trong ngực lôi ra một con vịt con lông xù thả vào trong bể.

“Haha…” Bạn nhỏ vui vẻ vốc một vốc nước, làm ướt con vịt, cũng làm ướt cả bản thân mình.

Bụng nhỏ lạnh toát nhưng cậu bé chẳng hề cảm thấy gì.

Mạnh Đường từ xưởng sau nhà đi ra, nhìn thấy bụng Mạnh Cạnh Phàm treo trên mép bể nước, cả người lơ lửng, sợ hết hồn.

Nhưng cô không lên tiếng, sợ làm nó giật mình ngã tòm vào bể.

Mạnh Đường vội vàng đi tới, định dạy dỗ một trận, vừa bước được hai bước thì một bàn tay to đã túm lấy cổ áo sau của Mạnh Cạnh Phàm.

“Mạnh Cạnh Phàm!” Ngụy Xuyên nhíu mày, “Con lại ngứa da rồi phải không?”

“A…” Mạnh Cạnh Phàm khua tay múa chân, đung đưa giữa không trung, “Con đang cho vịt con bơi lội mà.”

Ngụy Xuyên ngước mắt lên, suýt tức ngất: “Con cứ thế thả vịt vào bể nước ăn à? Con xong đời rồi, bố nói cho con biết, dì Phương về nhất định sẽ đánh đòn con.”

Nhạn Thanh, nhà cổ.

Tháng 7 oi bức, bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm mặc áo ba lỗ trắng và quần đùi, nhân lúc người lớn không để ý liền bê ghế đẩu đặt cạnh bể nước.

 

Sau đó từ trong ngực lôi ra một con vịt con lông xù thả vào trong bể.

“Haha…” Bạn nhỏ vui vẻ vốc một vốc nước, làm ướt con vịt, cũng làm ướt cả bản thân mình.

Bụng nhỏ lạnh toát nhưng cậu bé chẳng hề cảm thấy gì.

Mạnh Đường từ xưởng sau nhà đi ra, nhìn thấy bụng Mạnh Cạnh Phàm treo trên mép bể nước, cả người lơ lửng, sợ hết hồn.

Nhưng cô không lên tiếng, sợ làm nó giật mình ngã tòm vào bể.

Mạnh Đường vội vàng đi tới, định dạy dỗ một trận, vừa bước được hai bước thì một bàn tay to đã túm lấy cổ áo sau của Mạnh Cạnh Phàm. TruyenLau.com

“Mạnh Cạnh Phàm!” Ngụy Xuyên nhíu mày, “Con lại ngứa da rồi phải không?”

“A…” Mạnh Cạnh Phàm khua tay múa chân, đung đưa giữa không trung, “Con đang cho vịt con bơi lội mà.”

Ngụy Xuyên ngước mắt lên, suýt tức ngất: “Con cứ thế thả vịt vào bể nước ăn à? Con xong đời rồi, bố nói cho con biết, dì Phương về nhất định sẽ đánh đòn con.”

Nhạn Thanh, nhà cổ.

Tháng 7 oi bức, bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm mặc áo ba lỗ trắng và quần đùi, nhân lúc người lớn không để ý liền bê ghế đẩu đặt cạnh bể nước.

Sau đó từ trong ngực lôi ra một con vịt con lông xù thả vào trong bể.

“Haha…” Bạn nhỏ vui vẻ vốc một vốc nước, làm ướt con vịt, cũng làm ướt cả bản thân mình.

Bụng nhỏ lạnh toát nhưng cậu bé chẳng hề cảm thấy gì.

Mạnh Đường từ xưởng sau nhà đi ra, nhìn thấy bụng Mạnh Cạnh Phàm treo trên mép bể nước, cả người lơ lửng, sợ hết hồn.

Nhưng cô không lên tiếng, sợ làm nó giật mình ngã tòm vào bể. TruyenLau.com

Mạnh Đường vội vàng đi tới, định dạy dỗ một trận, vừa bước được hai bước thì một bàn tay to đã túm lấy cổ áo sau của Mạnh Cạnh Phàm.

“Mạnh Cạnh Phàm!” Ngụy Xuyên nhíu mày, “Con lại ngứa da rồi phải không?”

“A…” Mạnh Cạnh Phàm khua tay múa chân, đung đưa giữa không trung, “Con đang cho vịt con bơi lội mà.”

Ngụy Xuyên ngước mắt lên, suýt tức ngất: “Con cứ thế thả vịt vào bể nước ăn à? Con xong đời rồi, bố nói cho con biết, dì Phương về nhất định sẽ đánh đòn con.”

Nhạn Thanh, nhà cổ.

Tháng 7 oi bức, bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm mặc áo ba lỗ trắng và quần đùi, nhân lúc người lớn không để ý liền bê ghế đẩu đặt cạnh bể nước. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Sau đó từ trong ngực lôi ra một con vịt con lông xù thả vào trong bể.

“Haha…” Bạn nhỏ vui vẻ vốc một vốc nước, làm ướt con vịt, cũng làm ướt cả bản thân mình.

Bụng nhỏ lạnh toát nhưng cậu bé chẳng hề cảm thấy gì.

Mạnh Đường từ xưởng sau nhà đi ra, nhìn thấy bụng Mạnh Cạnh Phàm treo trên mép bể nước, cả người lơ lửng, sợ hết hồn.

Nhưng cô không lên tiếng, sợ làm nó giật mình ngã tòm vào bể.

Mạnh Đường vội vàng đi tới, định dạy dỗ một trận, vừa bước được hai bước thì một bàn tay to đã túm lấy cổ áo sau của Mạnh Cạnh Phàm.

“Mạnh Cạnh Phàm!” Ngụy Xuyên nhíu mày, “Con lại ngứa da rồi phải không?”

“A…” Mạnh Cạnh Phàm khua tay múa chân, đung đưa giữa không trung, “Con đang cho vịt con bơi lội mà.”

Ngụy Xuyên ngước mắt lên, suýt tức ngất: “Con cứ thế thả vịt vào bể nước ăn à? Con xong đời rồi, bố nói cho con biết, dì Phương về nhất định sẽ đánh đòn con.”

Nhạn Thanh, nhà cổ.

Tháng 7 oi bức, bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm mặc áo ba lỗ trắng và quần đùi, nhân lúc người lớn không để ý liền bê ghế đẩu đặt cạnh bể nước.

Sau đó từ trong ngực lôi ra một con vịt con lông xù thả vào trong bể.

“Haha…” Bạn nhỏ vui vẻ vốc một vốc nước, làm ướt con vịt, cũng làm ướt cả bản thân mình.

Bụng nhỏ lạnh toát nhưng cậu bé chẳng hề cảm thấy gì.

Mạnh Đường từ xưởng sau nhà đi ra, nhìn thấy bụng Mạnh Cạnh Phàm treo trên mép bể nước, cả người lơ lửng, sợ hết hồn.

Nhưng cô không lên tiếng, sợ làm nó giật mình ngã tòm vào bể.

Mạnh Đường vội vàng đi tới, định dạy dỗ một trận, vừa bước được hai bước thì một bàn tay to đã túm lấy cổ áo sau của Mạnh Cạnh Phàm.

“Mạnh Cạnh Phàm!” Ngụy Xuyên nhíu mày, “Con lại ngứa da rồi phải không?”

“A…” Mạnh Cạnh Phàm khua tay múa chân, đung đưa giữa không trung, “Con đang cho vịt con bơi lội mà.”

Ngụy Xuyên ngước mắt lên, suýt tức ngất: “Con cứ thế thả vịt vào bể nước ăn à? Con xong đời rồi, bố nói cho con biết, dì Phương về nhất định sẽ đánh đòn con.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu