Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Tác giả : Tuyết Nê

Chương 253

Trong vòng một năm, tính cách của Trình Du đã có chút thay đổi.

Trước kia cứ đâm đầu xông pha, không sợ trời không sợ đất, bây giờ lúc nào cũng khắc ghi không được gây phiền phức cho Mạnh Đường nên cô bé đã học được cách khiêm tốn.

Có lẽ cũng do mưa dầm thấm lâu, Mạnh Đường khiêm tốn, cô bé cũng học theo.

Đàm Hi thỉnh thoảng gọi điện thoại hỏi thăm tình hình, Trình Du lần nào cũng chỉ có một câu: “Cháu rất thích cuộc sống hiện tại, đặc biệt có hy vọng.”

Mọi người trong nhà đều đối xử với cô bé rất tốt, bản thân Trình Du cũng cảm thấy Mạnh Đường không chỉ coi mình là đồ đệ, nhưng những lời như coi như con gái cô bé cũng ngại nói thẳng ra.

Buổi chiều trong xưởng nhiệt độ và độ ẩm thích hợp, Trình Du nặn tượng đất sét, đắm mình trong cột sáng chiếu qua song cửa sổ.

Mạnh Đường rón rén lại gần, không hề làm kinh động đến cô bé.

Cô bé chín tuổi, đôi tay chẳng non nớt chút nào, sự tập trung cũng đủ chuyên chú, hoàn toàn không nhận ra cô đã đến một lúc lâu.

Hồi lâu sau, Mạnh Đường gọi: “Tiểu Ngư.”

Trình Du quay đầu lại, mắt sáng lên: “Sư phụ, sư phụ về rồi ạ.”

“Ừ.” Mạnh Đường nhìn cô bé, nói, “Đi rửa tay đi, lát nữa kiểm tra đặc tính của gỗ.”

“Vâng ạ.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Trong vòng một năm, tính cách của Trình Du đã có chút thay đổi.

Trước kia cứ đâm đầu xông pha, không sợ trời không sợ đất, bây giờ lúc nào cũng khắc ghi không được gây phiền phức cho Mạnh Đường nên cô bé đã học được cách khiêm tốn.

Có lẽ cũng do mưa dầm thấm lâu, Mạnh Đường khiêm tốn, cô bé cũng học theo.

Đàm Hi thỉnh thoảng gọi điện thoại hỏi thăm tình hình, Trình Du lần nào cũng chỉ có một câu: “Cháu rất thích cuộc sống hiện tại, đặc biệt có hy vọng.”

Mọi người trong nhà đều đối xử với cô bé rất tốt, bản thân Trình Du cũng cảm thấy Mạnh Đường không chỉ coi mình là đồ đệ, nhưng những lời như coi như con gái cô bé cũng ngại nói thẳng ra.

Buổi chiều trong xưởng nhiệt độ và độ ẩm thích hợp, Trình Du nặn tượng đất sét, đắm mình trong cột sáng chiếu qua song cửa sổ.

Mạnh Đường rón rén lại gần, không hề làm kinh động đến cô bé.

Cô bé chín tuổi, đôi tay chẳng non nớt chút nào, sự tập trung cũng đủ chuyên chú, hoàn toàn không nhận ra cô đã đến một lúc lâu.

Hồi lâu sau, Mạnh Đường gọi: “Tiểu Ngư.”

Trình Du quay đầu lại, mắt sáng lên: “Sư phụ, sư phụ về rồi ạ.”

“Ừ.” Mạnh Đường nhìn cô bé, nói, “Đi rửa tay đi, lát nữa kiểm tra đặc tính của gỗ.”

“Vâng ạ.” Website TruyenLau.com

 

Trong vòng một năm, tính cách của Trình Du đã có chút thay đổi.

Trước kia cứ đâm đầu xông pha, không sợ trời không sợ đất, bây giờ lúc nào cũng khắc ghi không được gây phiền phức cho Mạnh Đường nên cô bé đã học được cách khiêm tốn.

Có lẽ cũng do mưa dầm thấm lâu, Mạnh Đường khiêm tốn, cô bé cũng học theo.

Đàm Hi thỉnh thoảng gọi điện thoại hỏi thăm tình hình, Trình Du lần nào cũng chỉ có một câu: “Cháu rất thích cuộc sống hiện tại, đặc biệt có hy vọng.”

Mọi người trong nhà đều đối xử với cô bé rất tốt, bản thân Trình Du cũng cảm thấy Mạnh Đường không chỉ coi mình là đồ đệ, nhưng những lời như coi như con gái cô bé cũng ngại nói thẳng ra.

Buổi chiều trong xưởng nhiệt độ và độ ẩm thích hợp, Trình Du nặn tượng đất sét, đắm mình trong cột sáng chiếu qua song cửa sổ.

Mạnh Đường rón rén lại gần, không hề làm kinh động đến cô bé. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cô bé chín tuổi, đôi tay chẳng non nớt chút nào, sự tập trung cũng đủ chuyên chú, hoàn toàn không nhận ra cô đã đến một lúc lâu.

Hồi lâu sau, Mạnh Đường gọi: “Tiểu Ngư.”

Trình Du quay đầu lại, mắt sáng lên: “Sư phụ, sư phụ về rồi ạ.”

“Ừ.” Mạnh Đường nhìn cô bé, nói, “Đi rửa tay đi, lát nữa kiểm tra đặc tính của gỗ.”

“Vâng ạ.”

Trong vòng một năm, tính cách của Trình Du đã có chút thay đổi.

Trước kia cứ đâm đầu xông pha, không sợ trời không sợ đất, bây giờ lúc nào cũng khắc ghi không được gây phiền phức cho Mạnh Đường nên cô bé đã học được cách khiêm tốn. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Có lẽ cũng do mưa dầm thấm lâu, Mạnh Đường khiêm tốn, cô bé cũng học theo.

Đàm Hi thỉnh thoảng gọi điện thoại hỏi thăm tình hình, Trình Du lần nào cũng chỉ có một câu: “Cháu rất thích cuộc sống hiện tại, đặc biệt có hy vọng.”

Mọi người trong nhà đều đối xử với cô bé rất tốt, bản thân Trình Du cũng cảm thấy Mạnh Đường không chỉ coi mình là đồ đệ, nhưng những lời như coi như con gái cô bé cũng ngại nói thẳng ra.

Buổi chiều trong xưởng nhiệt độ và độ ẩm thích hợp, Trình Du nặn tượng đất sét, đắm mình trong cột sáng chiếu qua song cửa sổ.

Mạnh Đường rón rén lại gần, không hề làm kinh động đến cô bé.

Cô bé chín tuổi, đôi tay chẳng non nớt chút nào, sự tập trung cũng đủ chuyên chú, hoàn toàn không nhận ra cô đã đến một lúc lâu.

Hồi lâu sau, Mạnh Đường gọi: “Tiểu Ngư.”

Trình Du quay đầu lại, mắt sáng lên: “Sư phụ, sư phụ về rồi ạ.”

“Ừ.” Mạnh Đường nhìn cô bé, nói, “Đi rửa tay đi, lát nữa kiểm tra đặc tính của gỗ.”

“Vâng ạ.”

Trong vòng một năm, tính cách của Trình Du đã có chút thay đổi.

Trước kia cứ đâm đầu xông pha, không sợ trời không sợ đất, bây giờ lúc nào cũng khắc ghi không được gây phiền phức cho Mạnh Đường nên cô bé đã học được cách khiêm tốn.

Có lẽ cũng do mưa dầm thấm lâu, Mạnh Đường khiêm tốn, cô bé cũng học theo.

Đàm Hi thỉnh thoảng gọi điện thoại hỏi thăm tình hình, Trình Du lần nào cũng chỉ có một câu: “Cháu rất thích cuộc sống hiện tại, đặc biệt có hy vọng.”

Mọi người trong nhà đều đối xử với cô bé rất tốt, bản thân Trình Du cũng cảm thấy Mạnh Đường không chỉ coi mình là đồ đệ, nhưng những lời như coi như con gái cô bé cũng ngại nói thẳng ra.

Buổi chiều trong xưởng nhiệt độ và độ ẩm thích hợp, Trình Du nặn tượng đất sét, đắm mình trong cột sáng chiếu qua song cửa sổ.

Mạnh Đường rón rén lại gần, không hề làm kinh động đến cô bé.

Cô bé chín tuổi, đôi tay chẳng non nớt chút nào, sự tập trung cũng đủ chuyên chú, hoàn toàn không nhận ra cô đã đến một lúc lâu.

Hồi lâu sau, Mạnh Đường gọi: “Tiểu Ngư.”

Trình Du quay đầu lại, mắt sáng lên: “Sư phụ, sư phụ về rồi ạ.”

“Ừ.” Mạnh Đường nhìn cô bé, nói, “Đi rửa tay đi, lát nữa kiểm tra đặc tính của gỗ.”

“Vâng ạ.”

Trong vòng một năm, tính cách của Trình Du đã có chút thay đổi.

Trước kia cứ đâm đầu xông pha, không sợ trời không sợ đất, bây giờ lúc nào cũng khắc ghi không được gây phiền phức cho Mạnh Đường nên cô bé đã học được cách khiêm tốn.

Có lẽ cũng do mưa dầm thấm lâu, Mạnh Đường khiêm tốn, cô bé cũng học theo.

Đàm Hi thỉnh thoảng gọi điện thoại hỏi thăm tình hình, Trình Du lần nào cũng chỉ có một câu: “Cháu rất thích cuộc sống hiện tại, đặc biệt có hy vọng.”

Mọi người trong nhà đều đối xử với cô bé rất tốt, bản thân Trình Du cũng cảm thấy Mạnh Đường không chỉ coi mình là đồ đệ, nhưng những lời như coi như con gái cô bé cũng ngại nói thẳng ra.

Buổi chiều trong xưởng nhiệt độ và độ ẩm thích hợp, Trình Du nặn tượng đất sét, đắm mình trong cột sáng chiếu qua song cửa sổ.

Mạnh Đường rón rén lại gần, không hề làm kinh động đến cô bé.

Cô bé chín tuổi, đôi tay chẳng non nớt chút nào, sự tập trung cũng đủ chuyên chú, hoàn toàn không nhận ra cô đã đến một lúc lâu.

Hồi lâu sau, Mạnh Đường gọi: “Tiểu Ngư.”

Trình Du quay đầu lại, mắt sáng lên: “Sư phụ, sư phụ về rồi ạ.”

“Ừ.” Mạnh Đường nhìn cô bé, nói, “Đi rửa tay đi, lát nữa kiểm tra đặc tính của gỗ.”

“Vâng ạ.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu