Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Tác giả : Tuyết Nê

Chương 135

Một đám con trai đi ra khỏi căng tin, còn chưa đến gần Mạnh Đường đã nghe thấy tiếng ồn ào cười đùa.

Cô lần theo tiếng động đi tới, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh dẫn đầu trêu chọc:

“Anh Xuyên, bạn gái anh đến rồi kìa.”

Ngụy Xuyên đi sau một bước đẩy Điền Duật ra, giơ tay phẩy một cái, ra hiệu cho bọn họ đi trước.

Đợi người đi hết anh mới vuốt tóc Mạnh Đường một cái: “Khá đẹp đấy, cảm giác dịu dàng hơn một chút.”

Mạnh Đường vén tóc, trêu chọc: “Lần này gội đầu cũng tiết kiệm nước hơn.”

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô, nói: “Vẫn còn chút thời gian, đi dạo không?”

“Được.”

Đi chưa được hai bước, Ngụy Xuyên chợt lắc tay cô: “Giờ này em ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Mạnh Đường bước xuống bậc thang, “Xem phim xong là ăn rồi.”

Ngụy Xuyên giờ này gặp được người đã vui lắm rồi, cố tình đi chậm lại tán gẫu với cô, dù chỉ là vài câu chuyện thường ngày cũng đủ rồi.

Lúc đi ngang qua tiệm trà sữa, Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường qua: “Uống không?”

Biển hiệu đèn neon vô cùng bắt mắt, bên trong lác đác vài sinh viên đang ngồi.

Mạnh Đường gật đầu.

Hai người đến trước quầy gọi đồ, Ngụy Xuyên thấy cô do dự cũng không giục, mở WeChat quét mã chuẩn bị trả tiền.

Mạnh Đường quay đầu hỏi: “Anh uống gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Nước chanh là được.”

Mạnh Đường quay sang nói với nhân viên: “Một cốc nước chanh, một trà nho nhé.”

Nhân viên: “Tổng cộng 18 tệ.”

Một đám con trai đi ra khỏi căng tin, còn chưa đến gần Mạnh Đường đã nghe thấy tiếng ồn ào cười đùa.

Cô lần theo tiếng động đi tới, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh dẫn đầu trêu chọc:

“Anh Xuyên, bạn gái anh đến rồi kìa.” Website TruyenLau.com

Ngụy Xuyên đi sau một bước đẩy Điền Duật ra, giơ tay phẩy một cái, ra hiệu cho bọn họ đi trước.

Đợi người đi hết anh mới vuốt tóc Mạnh Đường một cái: “Khá đẹp đấy, cảm giác dịu dàng hơn một chút.”

 

Mạnh Đường vén tóc, trêu chọc: “Lần này gội đầu cũng tiết kiệm nước hơn.”

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô, nói: “Vẫn còn chút thời gian, đi dạo không?” TruyenLau.com

“Được.”

Đi chưa được hai bước, Ngụy Xuyên chợt lắc tay cô: “Giờ này em ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Mạnh Đường bước xuống bậc thang, “Xem phim xong là ăn rồi.”

Ngụy Xuyên giờ này gặp được người đã vui lắm rồi, cố tình đi chậm lại tán gẫu với cô, dù chỉ là vài câu chuyện thường ngày cũng đủ rồi.

Lúc đi ngang qua tiệm trà sữa, Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường qua: “Uống không?”

Biển hiệu đèn neon vô cùng bắt mắt, bên trong lác đác vài sinh viên đang ngồi.

Mạnh Đường gật đầu.

Hai người đến trước quầy gọi đồ, Ngụy Xuyên thấy cô do dự cũng không giục, mở WeChat quét mã chuẩn bị trả tiền. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Mạnh Đường quay đầu hỏi: “Anh uống gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Nước chanh là được.”

Mạnh Đường quay sang nói với nhân viên: “Một cốc nước chanh, một trà nho nhé.”

Nhân viên: “Tổng cộng 18 tệ.”

Một đám con trai đi ra khỏi căng tin, còn chưa đến gần Mạnh Đường đã nghe thấy tiếng ồn ào cười đùa.

Cô lần theo tiếng động đi tới, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh dẫn đầu trêu chọc:

“Anh Xuyên, bạn gái anh đến rồi kìa.”

Ngụy Xuyên đi sau một bước đẩy Điền Duật ra, giơ tay phẩy một cái, ra hiệu cho bọn họ đi trước.

Đợi người đi hết anh mới vuốt tóc Mạnh Đường một cái: “Khá đẹp đấy, cảm giác dịu dàng hơn một chút.”

Mạnh Đường vén tóc, trêu chọc: “Lần này gội đầu cũng tiết kiệm nước hơn.”

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô, nói: “Vẫn còn chút thời gian, đi dạo không?”

“Được.”

Đi chưa được hai bước, Ngụy Xuyên chợt lắc tay cô: “Giờ này em ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Mạnh Đường bước xuống bậc thang, “Xem phim xong là ăn rồi.”

Ngụy Xuyên giờ này gặp được người đã vui lắm rồi, cố tình đi chậm lại tán gẫu với cô, dù chỉ là vài câu chuyện thường ngày cũng đủ rồi.

Lúc đi ngang qua tiệm trà sữa, Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường qua: “Uống không?”

Biển hiệu đèn neon vô cùng bắt mắt, bên trong lác đác vài sinh viên đang ngồi.

Mạnh Đường gật đầu.

Hai người đến trước quầy gọi đồ, Ngụy Xuyên thấy cô do dự cũng không giục, mở WeChat quét mã chuẩn bị trả tiền.

Mạnh Đường quay đầu hỏi: “Anh uống gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Nước chanh là được.”

Mạnh Đường quay sang nói với nhân viên: “Một cốc nước chanh, một trà nho nhé.”

Nhân viên: “Tổng cộng 18 tệ.”

Một đám con trai đi ra khỏi căng tin, còn chưa đến gần Mạnh Đường đã nghe thấy tiếng ồn ào cười đùa.

Cô lần theo tiếng động đi tới, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh dẫn đầu trêu chọc:

“Anh Xuyên, bạn gái anh đến rồi kìa.”

Ngụy Xuyên đi sau một bước đẩy Điền Duật ra, giơ tay phẩy một cái, ra hiệu cho bọn họ đi trước.

Đợi người đi hết anh mới vuốt tóc Mạnh Đường một cái: “Khá đẹp đấy, cảm giác dịu dàng hơn một chút.”

Mạnh Đường vén tóc, trêu chọc: “Lần này gội đầu cũng tiết kiệm nước hơn.”

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô, nói: “Vẫn còn chút thời gian, đi dạo không?”

“Được.”

Đi chưa được hai bước, Ngụy Xuyên chợt lắc tay cô: “Giờ này em ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Mạnh Đường bước xuống bậc thang, “Xem phim xong là ăn rồi.”

Ngụy Xuyên giờ này gặp được người đã vui lắm rồi, cố tình đi chậm lại tán gẫu với cô, dù chỉ là vài câu chuyện thường ngày cũng đủ rồi.

Lúc đi ngang qua tiệm trà sữa, Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường qua: “Uống không?”

Biển hiệu đèn neon vô cùng bắt mắt, bên trong lác đác vài sinh viên đang ngồi.

Mạnh Đường gật đầu.

Hai người đến trước quầy gọi đồ, Ngụy Xuyên thấy cô do dự cũng không giục, mở WeChat quét mã chuẩn bị trả tiền.

Mạnh Đường quay đầu hỏi: “Anh uống gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Nước chanh là được.”

Mạnh Đường quay sang nói với nhân viên: “Một cốc nước chanh, một trà nho nhé.”

Nhân viên: “Tổng cộng 18 tệ.”

Một đám con trai đi ra khỏi căng tin, còn chưa đến gần Mạnh Đường đã nghe thấy tiếng ồn ào cười đùa.

Cô lần theo tiếng động đi tới, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh dẫn đầu trêu chọc:

“Anh Xuyên, bạn gái anh đến rồi kìa.”

Ngụy Xuyên đi sau một bước đẩy Điền Duật ra, giơ tay phẩy một cái, ra hiệu cho bọn họ đi trước.

Đợi người đi hết anh mới vuốt tóc Mạnh Đường một cái: “Khá đẹp đấy, cảm giác dịu dàng hơn một chút.”

Mạnh Đường vén tóc, trêu chọc: “Lần này gội đầu cũng tiết kiệm nước hơn.”

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô, nói: “Vẫn còn chút thời gian, đi dạo không?”

“Được.”

Đi chưa được hai bước, Ngụy Xuyên chợt lắc tay cô: “Giờ này em ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Mạnh Đường bước xuống bậc thang, “Xem phim xong là ăn rồi.”

Ngụy Xuyên giờ này gặp được người đã vui lắm rồi, cố tình đi chậm lại tán gẫu với cô, dù chỉ là vài câu chuyện thường ngày cũng đủ rồi.

Lúc đi ngang qua tiệm trà sữa, Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường qua: “Uống không?”

Biển hiệu đèn neon vô cùng bắt mắt, bên trong lác đác vài sinh viên đang ngồi.

Mạnh Đường gật đầu.

Hai người đến trước quầy gọi đồ, Ngụy Xuyên thấy cô do dự cũng không giục, mở WeChat quét mã chuẩn bị trả tiền.

Mạnh Đường quay đầu hỏi: “Anh uống gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Nước chanh là được.”

Mạnh Đường quay sang nói với nhân viên: “Một cốc nước chanh, một trà nho nhé.”

Nhân viên: “Tổng cộng 18 tệ.”

Một đám con trai đi ra khỏi căng tin, còn chưa đến gần Mạnh Đường đã nghe thấy tiếng ồn ào cười đùa.

Cô lần theo tiếng động đi tới, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh dẫn đầu trêu chọc:

“Anh Xuyên, bạn gái anh đến rồi kìa.”

Ngụy Xuyên đi sau một bước đẩy Điền Duật ra, giơ tay phẩy một cái, ra hiệu cho bọn họ đi trước.

Đợi người đi hết anh mới vuốt tóc Mạnh Đường một cái: “Khá đẹp đấy, cảm giác dịu dàng hơn một chút.”

Mạnh Đường vén tóc, trêu chọc: “Lần này gội đầu cũng tiết kiệm nước hơn.”

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô, nói: “Vẫn còn chút thời gian, đi dạo không?”

“Được.”

Đi chưa được hai bước, Ngụy Xuyên chợt lắc tay cô: “Giờ này em ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Mạnh Đường bước xuống bậc thang, “Xem phim xong là ăn rồi.”

Ngụy Xuyên giờ này gặp được người đã vui lắm rồi, cố tình đi chậm lại tán gẫu với cô, dù chỉ là vài câu chuyện thường ngày cũng đủ rồi.

Lúc đi ngang qua tiệm trà sữa, Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường qua: “Uống không?”

Biển hiệu đèn neon vô cùng bắt mắt, bên trong lác đác vài sinh viên đang ngồi.

Mạnh Đường gật đầu.

Hai người đến trước quầy gọi đồ, Ngụy Xuyên thấy cô do dự cũng không giục, mở WeChat quét mã chuẩn bị trả tiền.

Mạnh Đường quay đầu hỏi: “Anh uống gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Nước chanh là được.”

Mạnh Đường quay sang nói với nhân viên: “Một cốc nước chanh, một trà nho nhé.”

Nhân viên: “Tổng cộng 18 tệ.”

Một đám con trai đi ra khỏi căng tin, còn chưa đến gần Mạnh Đường đã nghe thấy tiếng ồn ào cười đùa.

Cô lần theo tiếng động đi tới, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh dẫn đầu trêu chọc:

“Anh Xuyên, bạn gái anh đến rồi kìa.”

Ngụy Xuyên đi sau một bước đẩy Điền Duật ra, giơ tay phẩy một cái, ra hiệu cho bọn họ đi trước.

Đợi người đi hết anh mới vuốt tóc Mạnh Đường một cái: “Khá đẹp đấy, cảm giác dịu dàng hơn một chút.”

Mạnh Đường vén tóc, trêu chọc: “Lần này gội đầu cũng tiết kiệm nước hơn.”

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô, nói: “Vẫn còn chút thời gian, đi dạo không?”

“Được.”

Đi chưa được hai bước, Ngụy Xuyên chợt lắc tay cô: “Giờ này em ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Mạnh Đường bước xuống bậc thang, “Xem phim xong là ăn rồi.”

Ngụy Xuyên giờ này gặp được người đã vui lắm rồi, cố tình đi chậm lại tán gẫu với cô, dù chỉ là vài câu chuyện thường ngày cũng đủ rồi.

Lúc đi ngang qua tiệm trà sữa, Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường qua: “Uống không?”

Biển hiệu đèn neon vô cùng bắt mắt, bên trong lác đác vài sinh viên đang ngồi.

Mạnh Đường gật đầu.

Hai người đến trước quầy gọi đồ, Ngụy Xuyên thấy cô do dự cũng không giục, mở WeChat quét mã chuẩn bị trả tiền.

Mạnh Đường quay đầu hỏi: “Anh uống gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Nước chanh là được.”

Mạnh Đường quay sang nói với nhân viên: “Một cốc nước chanh, một trà nho nhé.”

Nhân viên: “Tổng cộng 18 tệ.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu