Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Tác giả : Tuyết Nê

Chương 58

Ngụy Xuyên trèo qua hai bức tường mới ra khỏi trường, cố ý tránh camera giám sát.

Bắt được xe, cậu chạy thẳng đến khách sạn Vạn Hợp.

Nhân viên lễ tân đã đổi ca, không quen cậu, Ngụy Xuyên ra ngoài vội vàng nên căn cước cũng không mang theo.

“Chị ơi.” Ngụy Xuyên nở nụ cười tươi rói, “Thứ 6 em có thuê hai phòng ở đây, em muốn hỏi cô Tô Miễn ở tầng 38 đã rời khách sạn chưa ạ, em tìm cô ấy có việc, gấp lắm.”

Lễ tân lịch sự lắc đầu: “Xin lỗi, chúng tôi không thể tiết lộ thông tin riêng tư của khách hàng.”

“Em biết, nhưng em thực sự có việc gấp, bạn em hôm qua có tham gia buổi giao lưu của cô ấy, hoặc chị cho em biết cô ấy đã đi hay chưa thôi, em có thể đợi ở bên ngoài.” Ánh mắt Ngụy Xuyên đầy vẻ cầu khẩn, “Làm ơn đi mà, chị ơi.”

Lễ tân suy nghĩ một chút rồi hỏi tên cậu, Ngụy Xuyên lập tức cười tươi, báo danh tính.

Trên máy tính hiển thị quả thực cậu có thuê phòng vào thứ 6, lễ tân cho cậu biết Tô Miễn vẫn chưa rời đi.

Tốt quá rồi, Ngụy Xuyên cảm ơn rồi quay người ra khỏi khách sạn, sảnh lớn ở đây để đảm bảo trải nghiệm và an toàn cho khách lưu trú nên không cho phép người lạ qua đêm.

Ngụy Xuyên dừng lại trên con đường bắt buộc phải đi qua khi ra khỏi khách sạn rồi gọi điện cho chú Nghiêm.

Ngụy Xuyên trèo qua hai bức tường mới ra khỏi trường, cố ý tránh camera giám sát.

Bắt được xe, cậu chạy thẳng đến khách sạn Vạn Hợp.

Nhân viên lễ tân đã đổi ca, không quen cậu, Ngụy Xuyên ra ngoài vội vàng nên căn cước cũng không mang theo.

“Chị ơi.” Ngụy Xuyên nở nụ cười tươi rói, “Thứ 6 em có thuê hai phòng ở đây, em muốn hỏi cô Tô Miễn ở tầng 38 đã rời khách sạn chưa ạ, em tìm cô ấy có việc, gấp lắm.”

Lễ tân lịch sự lắc đầu: “Xin lỗi, chúng tôi không thể tiết lộ thông tin riêng tư của khách hàng.”

“Em biết, nhưng em thực sự có việc gấp, bạn em hôm qua có tham gia buổi giao lưu của cô ấy, hoặc chị cho em biết cô ấy đã đi hay chưa thôi, em có thể đợi ở bên ngoài.” Ánh mắt Ngụy Xuyên đầy vẻ cầu khẩn, “Làm ơn đi mà, chị ơi.”

Lễ tân suy nghĩ một chút rồi hỏi tên cậu, Ngụy Xuyên lập tức cười tươi, báo danh tính.

Trên máy tính hiển thị quả thực cậu có thuê phòng vào thứ 6, lễ tân cho cậu biết Tô Miễn vẫn chưa rời đi.

Tốt quá rồi, Ngụy Xuyên cảm ơn rồi quay người ra khỏi khách sạn, sảnh lớn ở đây để đảm bảo trải nghiệm và an toàn cho khách lưu trú nên không cho phép người lạ qua đêm.

Ngụy Xuyên dừng lại trên con đường bắt buộc phải đi qua khi ra khỏi khách sạn rồi gọi điện cho chú Nghiêm.

Ngụy Xuyên trèo qua hai bức tường mới ra khỏi trường, cố ý tránh camera giám sát.

Bắt được xe, cậu chạy thẳng đến khách sạn Vạn Hợp.

Nhân viên lễ tân đã đổi ca, không quen cậu, Ngụy Xuyên ra ngoài vội vàng nên căn cước cũng không mang theo.

 

“Chị ơi.” Ngụy Xuyên nở nụ cười tươi rói, “Thứ 6 em có thuê hai phòng ở đây, em muốn hỏi cô Tô Miễn ở tầng 38 đã rời khách sạn chưa ạ, em tìm cô ấy có việc, gấp lắm.”

Lễ tân lịch sự lắc đầu: “Xin lỗi, chúng tôi không thể tiết lộ thông tin riêng tư của khách hàng.”

“Em biết, nhưng em thực sự có việc gấp, bạn em hôm qua có tham gia buổi giao lưu của cô ấy, hoặc chị cho em biết cô ấy đã đi hay chưa thôi, em có thể đợi ở bên ngoài.” Ánh mắt Ngụy Xuyên đầy vẻ cầu khẩn, “Làm ơn đi mà, chị ơi.”

Lễ tân suy nghĩ một chút rồi hỏi tên cậu, Ngụy Xuyên lập tức cười tươi, báo danh tính.

Trên máy tính hiển thị quả thực cậu có thuê phòng vào thứ 6, lễ tân cho cậu biết Tô Miễn vẫn chưa rời đi.

Tốt quá rồi, Ngụy Xuyên cảm ơn rồi quay người ra khỏi khách sạn, sảnh lớn ở đây để đảm bảo trải nghiệm và an toàn cho khách lưu trú nên không cho phép người lạ qua đêm.

Ngụy Xuyên dừng lại trên con đường bắt buộc phải đi qua khi ra khỏi khách sạn rồi gọi điện cho chú Nghiêm.

Ngụy Xuyên trèo qua hai bức tường mới ra khỏi trường, cố ý tránh camera giám sát.

Bắt được xe, cậu chạy thẳng đến khách sạn Vạn Hợp.

Nhân viên lễ tân đã đổi ca, không quen cậu, Ngụy Xuyên ra ngoài vội vàng nên căn cước cũng không mang theo.

“Chị ơi.” Ngụy Xuyên nở nụ cười tươi rói, “Thứ 6 em có thuê hai phòng ở đây, em muốn hỏi cô Tô Miễn ở tầng 38 đã rời khách sạn chưa ạ, em tìm cô ấy có việc, gấp lắm.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lễ tân lịch sự lắc đầu: “Xin lỗi, chúng tôi không thể tiết lộ thông tin riêng tư của khách hàng.”

“Em biết, nhưng em thực sự có việc gấp, bạn em hôm qua có tham gia buổi giao lưu của cô ấy, hoặc chị cho em biết cô ấy đã đi hay chưa thôi, em có thể đợi ở bên ngoài.” Ánh mắt Ngụy Xuyên đầy vẻ cầu khẩn, “Làm ơn đi mà, chị ơi.”

Lễ tân suy nghĩ một chút rồi hỏi tên cậu, Ngụy Xuyên lập tức cười tươi, báo danh tính.

Trên máy tính hiển thị quả thực cậu có thuê phòng vào thứ 6, lễ tân cho cậu biết Tô Miễn vẫn chưa rời đi.

Tốt quá rồi, Ngụy Xuyên cảm ơn rồi quay người ra khỏi khách sạn, sảnh lớn ở đây để đảm bảo trải nghiệm và an toàn cho khách lưu trú nên không cho phép người lạ qua đêm.

Ngụy Xuyên dừng lại trên con đường bắt buộc phải đi qua khi ra khỏi khách sạn rồi gọi điện cho chú Nghiêm. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Ngụy Xuyên trèo qua hai bức tường mới ra khỏi trường, cố ý tránh camera giám sát.

Bắt được xe, cậu chạy thẳng đến khách sạn Vạn Hợp.

Nhân viên lễ tân đã đổi ca, không quen cậu, Ngụy Xuyên ra ngoài vội vàng nên căn cước cũng không mang theo.

“Chị ơi.” Ngụy Xuyên nở nụ cười tươi rói, “Thứ 6 em có thuê hai phòng ở đây, em muốn hỏi cô Tô Miễn ở tầng 38 đã rời khách sạn chưa ạ, em tìm cô ấy có việc, gấp lắm.”

Lễ tân lịch sự lắc đầu: “Xin lỗi, chúng tôi không thể tiết lộ thông tin riêng tư của khách hàng.”

“Em biết, nhưng em thực sự có việc gấp, bạn em hôm qua có tham gia buổi giao lưu của cô ấy, hoặc chị cho em biết cô ấy đã đi hay chưa thôi, em có thể đợi ở bên ngoài.” Ánh mắt Ngụy Xuyên đầy vẻ cầu khẩn, “Làm ơn đi mà, chị ơi.”

Lễ tân suy nghĩ một chút rồi hỏi tên cậu, Ngụy Xuyên lập tức cười tươi, báo danh tính.

Trên máy tính hiển thị quả thực cậu có thuê phòng vào thứ 6, lễ tân cho cậu biết Tô Miễn vẫn chưa rời đi.

Tốt quá rồi, Ngụy Xuyên cảm ơn rồi quay người ra khỏi khách sạn, sảnh lớn ở đây để đảm bảo trải nghiệm và an toàn cho khách lưu trú nên không cho phép người lạ qua đêm. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Ngụy Xuyên dừng lại trên con đường bắt buộc phải đi qua khi ra khỏi khách sạn rồi gọi điện cho chú Nghiêm.

Ngụy Xuyên trèo qua hai bức tường mới ra khỏi trường, cố ý tránh camera giám sát.

Bắt được xe, cậu chạy thẳng đến khách sạn Vạn Hợp.

Nhân viên lễ tân đã đổi ca, không quen cậu, Ngụy Xuyên ra ngoài vội vàng nên căn cước cũng không mang theo.

“Chị ơi.” Ngụy Xuyên nở nụ cười tươi rói, “Thứ 6 em có thuê hai phòng ở đây, em muốn hỏi cô Tô Miễn ở tầng 38 đã rời khách sạn chưa ạ, em tìm cô ấy có việc, gấp lắm.”

Lễ tân lịch sự lắc đầu: “Xin lỗi, chúng tôi không thể tiết lộ thông tin riêng tư của khách hàng.”

“Em biết, nhưng em thực sự có việc gấp, bạn em hôm qua có tham gia buổi giao lưu của cô ấy, hoặc chị cho em biết cô ấy đã đi hay chưa thôi, em có thể đợi ở bên ngoài.” Ánh mắt Ngụy Xuyên đầy vẻ cầu khẩn, “Làm ơn đi mà, chị ơi.”

Lễ tân suy nghĩ một chút rồi hỏi tên cậu, Ngụy Xuyên lập tức cười tươi, báo danh tính.

Trên máy tính hiển thị quả thực cậu có thuê phòng vào thứ 6, lễ tân cho cậu biết Tô Miễn vẫn chưa rời đi.

Tốt quá rồi, Ngụy Xuyên cảm ơn rồi quay người ra khỏi khách sạn, sảnh lớn ở đây để đảm bảo trải nghiệm và an toàn cho khách lưu trú nên không cho phép người lạ qua đêm.

Ngụy Xuyên dừng lại trên con đường bắt buộc phải đi qua khi ra khỏi khách sạn rồi gọi điện cho chú Nghiêm.

Ngụy Xuyên trèo qua hai bức tường mới ra khỏi trường, cố ý tránh camera giám sát.

Bắt được xe, cậu chạy thẳng đến khách sạn Vạn Hợp.

Nhân viên lễ tân đã đổi ca, không quen cậu, Ngụy Xuyên ra ngoài vội vàng nên căn cước cũng không mang theo.

“Chị ơi.” Ngụy Xuyên nở nụ cười tươi rói, “Thứ 6 em có thuê hai phòng ở đây, em muốn hỏi cô Tô Miễn ở tầng 38 đã rời khách sạn chưa ạ, em tìm cô ấy có việc, gấp lắm.”

Lễ tân lịch sự lắc đầu: “Xin lỗi, chúng tôi không thể tiết lộ thông tin riêng tư của khách hàng.”

“Em biết, nhưng em thực sự có việc gấp, bạn em hôm qua có tham gia buổi giao lưu của cô ấy, hoặc chị cho em biết cô ấy đã đi hay chưa thôi, em có thể đợi ở bên ngoài.” Ánh mắt Ngụy Xuyên đầy vẻ cầu khẩn, “Làm ơn đi mà, chị ơi.”

Lễ tân suy nghĩ một chút rồi hỏi tên cậu, Ngụy Xuyên lập tức cười tươi, báo danh tính.

Trên máy tính hiển thị quả thực cậu có thuê phòng vào thứ 6, lễ tân cho cậu biết Tô Miễn vẫn chưa rời đi.

Tốt quá rồi, Ngụy Xuyên cảm ơn rồi quay người ra khỏi khách sạn, sảnh lớn ở đây để đảm bảo trải nghiệm và an toàn cho khách lưu trú nên không cho phép người lạ qua đêm.

Ngụy Xuyên dừng lại trên con đường bắt buộc phải đi qua khi ra khỏi khách sạn rồi gọi điện cho chú Nghiêm.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu