Tỷ tỷ điên rồi mà vẫn không chịu yên.
Mỗi ngày đều lảm nhảm rằng phu quân sẽ hái trăng tặng nàng ta.
Có một hôm, tỉnh táo được đôi chút, nàng ta lại trách mẫu thân vì sao năm xưa không ngăn nàng ta đến Bắc Địch.
Mẫu thân khóc nói: “Không ngăn được.”
Tỷ tỷ liền gào lên đòi gặp ta.
Ta đến.
Nàng ta nhìn ta, ánh mắt âm u rợn người, cất giọng lạnh băng:
“Thẩm Niệm Niệm, ngươi cũng sống lại rồi đúng không? Ngươi có còn là người không? Sống lại rồi còn để ta bị đưa lên giường?!”
Ta bình tĩnh nói:
“Tỷ tỷ, đó là lựa chọn của chính ngươi. Hơn nữa, ngươi thật sự không nhớ kiếp trước ngươi đã đối xử với ta thế nào sao?” TruyenLau.com
“Dù vậy, ta vẫn muốn cứu ngươi. Cuốn sổ huấn luyện sói kia là ta nhờ người viết.”
“Trước khi rời doanh, ta đã ngầm gợi ý ngươi đi đường thủy. Nhưng ngươi không tin.”
TruyenLau
Tỷ tỷ bỗng phát cuồng gào lên:
“Không đúng! Không đúng! Ta không thể thua một con tiện nhân thứ xuất như ngươi được! Ta có mệnh phượng hoàng! Ta sẽ sống lại! Phượng hoàng tắm lửa mới có thể trọng sinh!” TruyenLau.com
Ngày nào tỷ tỷ cũng gào lên đòi được chọn lại.
Mọi người đều cho rằng nàng ta điên rồi, chẳng ai thèm để tâm.
Cho đến ngày ta mang thai, Thẩm phủ bất ngờ bốc cháy.
Trong biển lửa, tỷ tỷ vẫn hét lên rằng nàng ta muốn trọng sinh.
Ngọn lửa quá lớn, không ai dám liều mạng lao vào cứu.
Mẫu thân định xông vào, bị người hầu cuống cuồng ngăn lại:
“Đại tiểu thư đã điên rồi, đừng cứu nữa!”
Nhưng mẫu thân chỉ rơi lệ nói:
“Ngọc Nhi là mạng sống của ta. Dù người khác có nhìn nàng thế nào, trong mắt ta, nàng vẫn là nữ nhi xinh đẹp nhất.”
Lúc mọi người không để ý, bà vẫn lao vào biển lửa.
Thế nhưng, không kéo được nữ nhi đang phát cuồng kia ra ngoài, bà bèn ôm chặt lấy nàng ta.
Hai người cùng nhau bỏ mạng trong ngọn lửa.
Khi hay tin, trong lòng ta trăm mối ngổn ngang, nghẹn ngào chẳng thể nói nên lời.
23.
Lúc ta trở về, Lý tướng quân đã c.h.ế.t.
Lý mỹ nhân vẫn là người được hoàng thượng sủng ái.
Hoàng thượng nói, nàng ta từ lâu đã quy phục về phe của hắn.
Trong lòng ta thầm cười nhạt.
Ở kiếp trước, đến tận lúc c.h.ế.t, nàng ta vẫn trung thành với Bắc Địch Vương, là t.ử sĩ do Bắc Địch Vương cài vào.
Có một số nam nhân, luôn tự tin một cách mù quáng và tự lừa dối mình về cái gọi là “sức hút nam nhân” của bản thân.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Nhưng ta không thể nói ra.
Ta cũng không thể để nàng ta c.h.ế.t trong tay mình.
Nếu không, việc ấy sẽ trở thành một khúc mắc suốt đời trong lòng hoàng thượng đối với ta.
Ta mang theo bánh hoa quế đến thăm Thái hậu, bà vẫn cười hiền hậu như xưa.
Trong chốn hậu cung thâm sâu này, ta chân thành đối đãi với bà, và bà cũng thật lòng đối đãi lại.
Dẫu đôi khi, sự thật lòng ấy còn phải cân đo đong đếm.
Bà không phải lúc nào cũng thuận theo ý ta, nhưng ta biết bà sẽ không hại ta.
Bà nói:
“Đừng bận tâm tới Lý mỹ nhân nữa, nàng ta chẳng qua chỉ là một món đồ đã hết giá trị.”
Mỗi lần hoàng thượng ân sủng nàng ta, đều bắt nàng uống t.h.u.ố.c tránh thai.
Ta khẽ cười.
Rõ ràng ở kiếp trước, nàng ta từng mang thai.
Ta vừa đưa một miếng bánh hoa quế cho Thái hậu, vừa nhẹ giọng nói:
“Trong cung này, có thêm con cái mới náo nhiệt. Vừa rồi đi ngang qua cung Trường Lạc, con thấy Lý mỹ nhân đang chôn con mèo nhỏ của nàng ta. Khóc lóc t.h.ả.m thương lắm. Nếu có một đứa con, chắc nàng ta sẽ không vì một con mèo mà đau lòng đến thế.”
Thái hậu mỉm cười, ý đã hiểu:
“Phải, cũng có lý.”
Nửa đêm, tin tức truyền ra: Lý mỹ nhân đột tử.
Con mèo nhỏ kia, chính là Thái hậu sai người mang đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mỗi lần Lý mỹ nhân uống t.h.u.ố.c tránh thai, con mèo ấy cũng bị cho uống một chút.
Con mèo nhỏ m.a.n.g t.h.a.i rồi c.h.ế.t thảm.
Vậy thì Lý mỹ nhân, Thái hậu cũng không thể không ra tay.
24.
Khi tin tức Lý mỹ nhân đột t.ử truyền đến, hoàng thượng đang cùng ta đ.á.n.h cờ trong Phượng Tê cung.
Tay hắn khẽ run, cười gượng nói:
“Chỉ là một mỹ nhân, sao lại nửa đêm đến quấy nhiễu thanh tịnh của hoàng hậu chứ?”
Thế nhưng nước cờ của hắn đã rối loạn mất đi trật tự thường ngày.
Ta liền thuận theo:
“Dù sao cũng là người trong hậu cung, chi bằng cùng đi xem một chút?”
Hoàng thượng làm ra vẻ không để tâm:
“Vậy thì cùng đi vậy.”
Lý mỹ nhân c.h.ế.t trong tình trạng cực kỳ thê thảm.
Bị trúng độc, thì còn có thể c.h.ế.t đẹp được sao?
Hoàng thượng chỉ liếc nhìn, rồi quay mặt đi, không buồn xem thêm.
Hắn luôn yêu thích mỹ nhân xinh đẹp, làm sao chịu nổi khuôn mặt méo mó như ác quỷ ấy?
Ta nghĩ, sau này hắn cũng chẳng buồn nhớ đến nàng ta nữa.
Thế nhưng, nhớ đến chút tình xưa nghĩa cũ, hoàng thượng lại hạ chỉ: toàn bộ cung nữ thị vệ từng hầu hạ Lý mỹ nhân đều phải bồi táng.
Ta bước tới, khẽ nói:
“Hoàng thượng, Lý mỹ nhân đã mất. Hay là… tha cho bọn họ một mạng, coi như tích chút âm đức cho nàng ta?”
Hoàng thượng kinh ngạc nhìn ta:
“Trẫm nhớ nàng trước giờ luôn căm ghét đám cung nhân kiêu căng kia nhất mà?”
Đúng vậy.
Nhưng đám người ấy… đều là người của ta.
Ta là hoàng hậu, là người chưởng quản hậu cung.
Ta quá đỗi khoan hậu, đến mức hoàng thượng suýt quên mất.
Sau cái c.h.ế.t của Lý mỹ nhân, hoàng thượng cũng chẳng còn hứng thú “mưa móc trải đều”.
Mỗi đêm, hắn đều trở về Phượng Tê cung.
Hắn ôn tồn hỏi ta:
“Trẫm thật sự không rõ… nàng là người như thế nào? Dịu dàng, kiên cường, nhút nhát, dũng cảm, thấu hiểu, hay quyết tuyệt… Rốt cuộc, nàng là người thế nào?”
Ta khẽ mỉm cười:
“Thiếp là tất cả những điều đó. Nếu hoàng thượng thích, thiếp còn có thể là nhiều hơn thế. Chẳng hạn… là một người mẹ.”
Hoàng thượng mừng rỡ như điên.
Từ đó, mỗi khi hạ triều xong, việc đầu tiên là đến vuốt ve bụng ta.
Đến ngày ta sinh hạ hoàng tử, hắn mừng như phát cuồng.
Lập tức phong làm thái tử, đại xá thiên hạ.
Hắn nắm lấy tay ta, rưng rưng lệ:
“Trẫm, Triệu Dận, đời này điều may mắn nhất không phải là có được thiên hạ, mà là có được nàng – Niệm Niệm.”
Bỗng chốc, ta lại nhớ đến ánh mắt thờ ơ của hắn trong đêm tân hôn.
Nhớ đến quyển sách chưa đọc hết năm ấy.
Và cả những bí mật đã chôn vùi theo Bắc Địch Vương.
Cuộc đời này, thật sự không thể cầu toàn.
Một chút hài lòng là đủ rồi.
Phiên ngoại
Thái t.ử cập quan, chuẩn bị tuyển phi.
Hoàng thượng rạng rỡ nói với ta:
“Trẫm mệnh tốt, nàng là trời sinh phượng mệnh, phò tá Đại Hạ an thái mấy chục năm."
"Nay quốc sư lại tính ra, Thôi thị đích nữ cũng là trời sinh phượng mệnh.”
Ta thản nhiên đáp:
“Yêu ngôn hoặc chúng. Trảm.”
___Hết___
Hai Nữ Nhi Của Thẩm Gia Đều Mang Mệnh Phượng Hoàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Hai Nữ Nhi Của Thẩm Gia Đều Mang Mệnh Phượng Hoàng
Chương 10
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn