Tỷ tỷ tựa người trong lòng Bắc Địch vương, giọng ngọt như mật:
“Muội muội à, thật ngại quá, lại để muội phải vất vả một chuyến. Tỷ vừa qua khỏi Hoàng Hà, muốn trở về nhà đã là chuyện khó. Mấy hôm nay nhớ muội quá, tiện miệng than thở với đại vương một câu. Không ngờ đại vương lại thương tỷ đến thế, liền nói muốn đưa muội đến gặp. Tỷ cũng không ngờ muội thật sự tới. Nói đi, muội cũng là hoàng hậu rồi, sao hoàng thượng lại nỡ để muội vượt đường xa mà tới thế này?”
Bắc Địch vương nhìn ta, ánh mắt nóng rực như muốn thiêu cháy:
“Chỉ cần Ngọc nhi muốn, đến trăng trên trời ta cũng hái xuống cho nàng.”
Trời ạ!
Thì ra tỷ tỷ gấp gáp gọi ta tới, chẳng phải để gặp mặt tâm tình, mà là vì nóng lòng muốn… khoe khoang ân ái trước mặt ta.
Kiếp trước bị uất nghẹn quá lâu, nên kiếp này nàng ta chẳng buồn che giấu nữa, một khắc cũng không muốn nhịn? Website TruyenLau.com
Nhưng ta biết rõ, Bắc Địch vương căn bản không thể nào thật lòng yêu nàng ta.
Kiếp trước, chính tai ta từng nghe hắn khinh bỉ nói với tùy tùng:
TruyenLau
“Nữ nhân thì cũng như gia súc. Chỉ cần ta ngoắc tay một cái, bọn chúng sẽ như ch.ó chạy đến l.i.ế.m gót. Cái gì mà tiểu thư Đại Hạ, quý nữ danh môn, chẳng khác gì nhau cả.”
Một kẻ như vậy, sao có thể yêu thương ai thật lòng?
TruyenLau.com
Lại càng không đời nào vì thỏa mãn hư vinh của tỷ tỷ mà chịu dày công bày trò đưa ta đến tận đây.
Nhìn vào ánh mắt quen thuộc kia, ta chợt cảm thấy có điều chẳng lành.
12.
Đêm đó, Bắc Địch vương nói muốn mở tiệc lửa trại để chúc mừng tỷ tỷ.
Một đám nam nhân uống rượu, ca hát, nhảy múa.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Ánh mắt bọn họ nhìn tỷ tỷ, chính là ánh mắt dâm ô, hèn hạ y hệt kiếp trước bọn chúng từng nhìn ta.
Kiếp trước, chính từ ánh nhìn bẩn thỉu ấy mà ta nhận ra âm mưu đang chờ mình.
Còn kiếp này, tỷ tỷ lại hoàn toàn không nhận ra.
Nàng ta tưởng rằng đó là ánh mắt ngưỡng mộ, sùng bái mình, nên càng đắc ý phơi phới.
Tỷ ghé sát ta, hạ giọng nhưng đầy khiêu khích:
“Thẩm Niệm Niệm, giờ muội tin chưa? Trong mắt phu quân ta chỉ có một mình ta. Còn muội, mới tân hôn mà phu quân đã chẳng màng thể diện của muội, để muội chạy tới đây. Muội cứ đợi mà chịu khổ đi. Kiếp này, tất cả vinh quang… đều là của ta.”
Đối mặt những lời ngu muội như thế, ta chỉ biết cạn lời.
Ngay lúc ấy, giữa đám người nhảy múa bỗng dấy lên một trận xôn xao.
Một viên phó tướng cầm roi, hung tợn đ.á.n.h đập một bà lão nhóm lửa.
Máu thịt nát bươm, bà lão run rẩy không dám phản kháng.
Tim ta thắt lại.
Chính bà là người ta muốn cứu.
Bọn lính vừa quất roi, vừa đá đạp, cuối cùng đá bà lão lăn thẳng đến trước mặt ta.
Bắc Địch vương nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt lạnh lẽo như dao:
“Thẩm Niệm Niệm, lão tiện dân này dám chọc giận tướng sĩ. Theo ngươi thấy, có phải nên g.i.ế.c hay không?”
13.
Ta gắng sức đè nén cơn giận, bình tĩnh nói:
“Thứ nhất, ngươi nên gọi ta một tiếng ‘Hoàng hậu’. Dám trực tiếp gọi tên ta, e là có phần vô lễ, thất kính.”
“Thứ hai, các ngươi một đám nam nhân đ.á.n.h đập một bà lão, còn có mặt mũi đến hỏi ta xem bà ấy có nên c.h.ế.t không?”
Bắc Địch vương cười nhạt:
“Muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c, vốn chẳng cần lý do gì. Chẳng qua chỉ là… tìm chút vui mà thôi.”
“Tìm vui? Lấy mạng người mà gọi là tìm vui? Vậy thì… có khác gì súc sinh?”
“Ta đến đây là vì vui vẻ muốn gặp tỷ tỷ, chẳng lẽ là để xem một đám thú đội lốt người đ.á.n.h người sao?”
Lúc ấy, ánh mắt bà lão khẽ ngẩng lên nhìn ta.
Chỉ một ánh mắt, ta lập tức hiểu ý bà “Đừng lo cho ta.”
Bà sợ ta bị liên lụy.
Dù là kiếp trước hay kiếp này, bà vẫn luôn thiện lương đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vì là nữ nhân, vì tuổi già sức yếu, mà lại phải chịu cảnh bị đ.á.n.h đập, giày vò bởi những kẻ đội lốt người sao?
Lũ nam nhân đó căn bản không đáng gọi là người, lại còn tưởng mình cao quý hơn người khác?
Thật ghê tởm, lại nực cười!
Tỷ tỷ thấy giọng điệu ta cứng rắn thì lập tức tỏ vẻ khó chịu, lạnh lùng nói:
“Đây là doanh trại của Bắc Địch, chẳng lẽ còn đến lượt muội lên tiếng?”
Nói rồi, nàng ta còn sai lính đ.á.n.h mạnh tay hơn vào người bà lão.
Tỷ tỷ à… đây chính là tự mình chuốc họa vào thân.
Ta giận dữ quát:
“Tỷ thật cho rằng trong đại doanh Bắc Địch này, đất dưới chân đã là của Bắc Địch sao? Tỷ cúi đầu nhìn kỹ xem, mảnh đất dưới chân mình đây… rốt cuộc là đất của ai?”
Bắc Địch vương chẳng buồn ngó ngàng tới lời tỷ tỷ, ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào ta, chợt hỏi:
“Ngươi tức giận rồi sao? Không đành lòng thấy bà ta chịu khổ phải không?”
Chỉ một câu hỏi ấy mà khiến mồ hôi lạnh túa đầy lưng ta.
Kiếp này ta và bà ấy mới chỉ gặp nhau lần đầu, sao có thể nói là không đành lòng?
Hắn cố tình dùng bà lão để thử dò xem ta có phải là người đã trọng sinh.
Ta tuyệt đối không thể để hắn xác định điều đó.
Vì vậy, ta lạnh nhạt, không mảy may d.a.o động:
“Chỉ là người dưng nước lã, nói gì đến chuyện ‘không đành lòng’? Chẳng qua là nhìn các ngươi một lũ nam nhân vây đ.á.n.h một bà già, thấy buồn nôn mà thôi.”
Bắc Địch vương nhíu mày, lạnh giọng ra lệnh:
“G.i.ế.c!”
Ta lập tức đứng dậy, lạnh giọng quát lại:
“Hừ! Đám người man rợ vô đạo!”
Nói xong, ta vung tay áo rời đi.
Ta biết Bắc Địch vương sẽ không dễ dàng để ta rời khỏi yến tiệc như vậy.
Muốn cứu người, ta phải tạo hỗn loạn trước.
Ám vệ số Hai đã được ta ra hiệu sẵn.
Quả nhiên, ta mới đi được vài bước, liền có một gã nam nhân túm lấy tay áo ta, hơi rượu nồng nặc:
“Nữ nhân thối tha, ai cho phép ngươi đi mà dám bỏ đi?”
Ta ngoảnh lại, đúng là kẻ kiếp trước gào thét lớn tiếng nhất ngoài lều, cũng chính là tên vừa rồi đ.á.n.h bà lão tàn bạo nhất.
Thật đúng lúc ta đang thiếu cái cớ để nổi giận.
Không chần chừ, ta rút kiếm, ánh thép lóe lên như chớp, một kiếm xuyên thẳng thân hắn!
Lưỡi kiếm đã xuyên qua, hắn vẫn trợn mắt không tin nổi.
Hắn còn giãy giụa, giơ tay chỉ mặt ta chửi:
“Đồ nữ nhân… ngươi dám…”
Ta rút kiếm ra, lại đ.â.m thêm một nhát:
“Dám! Còn c.h.ử.i nữa thì ta đ.â.m nữa!”
Lần này hắn tin rồi.
Mắt trợn trừng, miệng phun máu, ngã vật xuống đất, co giật vài cái rồi c.h.ế.t hẳn.
Không khí ồn ào náo nhiệt bỗng chốc im bặt.
Không ai ngờ ta sẽ rút kiếm xuất thủ ngay lập tức, đến cả người muốn cản cũng chưa kịp phản ứng.
Bắc Địch vương bật dậy, tay đè chuôi kiếm, gầm lên:
“Thẩm Niệm Niệm! Ngươi muốn c.h.ế.t sao?!”
Hai Nữ Nhi Của Thẩm Gia Đều Mang Mệnh Phượng Hoàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.