Hai Nữ Nhi Của Thẩm Gia Đều Mang Mệnh Phượng Hoàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hai Nữ Nhi Của Thẩm Gia Đều Mang Mệnh Phượng Hoàng

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

14.



Ta đứng thẳng, ngẩng đầu nhìn Bắc Địch vương, giọng lạnh lùng:



“Ngươi tốt nhất nên giữ chút tôn trọng. Ta là hoàng hậu của Đại Hạ. Tên húy của ta, há để ngươi tùy tiện xưng gọi? Nếu còn dám gọi thẳng tên ta lần nữa, ta tuyệt sẽ không khách khí.”



“Còn kẻ vừa rồi dám buông lời thô tục, lại dám động tay động chân với ta, ta g.i.ế.c hắn là để cảnh cáo. Để xem còn ai dám bất kính với ta nữa? Đây chính là kết cục!”



Bắc Địch vương nheo mắt nhìn ta, ánh mắt thăm dò.



Ta biết lúc này trong lòng hắn đang đấu tranh.



Ta càng cứng rắn, hắn càng đoán không ra chân tướng.



Kiếp trước, ta là kiểu người nhẫn nhịn, im lặng, dè dặt, hoàn toàn không phải dáng vẻ sắc lạnh, bộc trực như hôm nay.



Hắn đang d.a.o động. Đọc truyện tại TruyenLau.com



Nhưng đám thuộc hạ của hắn vẫn chưa từ bỏ ý định, có kẻ tức tối quát:



“Đại vương, con tiện nữ nhân đó g.i.ế.c phó tướng của chúng ta!”

Nguồn copy từ TruyenLau.com

Ta lạnh giọng quát lại:



“Lời lẽ ô nhục, ánh mắt dâm ô, vô lễ vô đạo, Bắc Địch vương định xử trí thế nào?”

Website TruyenLau.com

Bắc Địch vương còn chưa mở miệng, tỷ tỷ đã chen vào, giọng chua chát đầy khinh miệt:



“Chỉ là một đứa con thứ, bị nói vài câu, nhìn vài cái thì sao? Cần gì phải nghiêm trọng đến mức g.i.ế.c người?”



Ta trở tay tát thẳng một cái, giọng đầy sát khí:



“Ta là hoàng hậu Đại Hạ, ngươi tưởng ta để mặc cho ngươi mở miệng hồ ngôn loạn ngữ?”



Tỷ tỷ giận dữ định đ.á.n.h trả, nhưng nàng ta không phải đối thủ của ta.



Kiếp trước vì cầu sống ở Bắc Địch, ta đã liều mạng luyện kiếm đến xương tủy.



Huống hồ, thị vệ của ta đang kề bên, tay đã đặt sẵn lên chuôi kiếm.



Chỉ cần ta cất lời, dù có ba bốn tỷ tỷ cũng không thể thoát c.h.ế.t.



Tỷ tỷ hoảng sợ nhìn quanh, giữa vòng vây binh sĩ Bắc Địch, lại không một ai đứng ra bảo vệ nàng ta.



Cuối cùng nàng ta run run nép vào Bắc Địch vương, giọng mềm nhũn nũng nịu:



“Đại vương …”



Nhưng hắn hất nàng ta ra như vứt đồ thừa:



“Câm miệng! Ngươi chỉ biết gây rối!”



Mặt tỷ tỷ đỏ bừng như máu, nhưng không dám phát ra một tiếng.



Đây chính là kết cục khi đặt sinh mệnh và thể diện vào tay người khác, có thể được ban, cũng có thể bị tước.



Bắc Địch vương lúc này mới quay sang ta, giọng lười nhác mà lưu manh:



“Nói thì nói rồi, nhìn thì nhìn rồi. Ngươi nổi giận thì sao chứ? Lời nói cũng đâu thể thu lại.”



Trong trướng, đám nam nhân Bắc Địch cười hô hố, tiếng cười dâm loạn, đầy mùi nhục mạ.



Chẳng khác gì bầy thú hai chân.



Ta sầm mặt lại, giọng lạnh như băng:



“Ta nói không được nói thì là không được nói. Ta nói không được nhìn thì là không được nhìn. Nếu Bắc Địch vương không xử trí, vậy để ta xử.”



Ta vung tay trái, ám vệ lập tức xuất hiện bên cạnh.



Đám người xung quanh còn chưa kịp nhìn rõ hắn từ đâu bước ra, tên vừa lớn tiếng c.h.ử.i bới đã gào thét t.h.ả.m thiết.



Mọi ánh mắt đổ dồn sang, chỉ thấy miệng hắn đầy máu, mặt đầy máu, lưỡi đã bị chặt, hai mắt đã bị moi.



Ta cất giọng rõ ràng, từng chữ nặng nề rơi xuống:



“Nhìn ta bằng mắt bất kính, đào mắt.”



“Buông lời bất kính, chặt lưỡi.”

“Đây chính là hậu quả khi bất kính với Hoàng hậu Đại Hạ.”



Nói dứt lời, ta xoay người, phất tay áo rời khỏi đó không ngoảnh lại.



15.



Ta cố ý bước chậm rãi, ung dung trở về trướng của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Đám người Bắc Địch hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng chẳng còn ai dám ngăn ta lại.



Chốc lát sau, Ám vệ Hai lặng lẽ tới báo:



“Lão bà đã được cứu ra. Thuộc hạ đã điểm huyệt giả c.h.ế.t, đám người kia tưởng bà ta c.h.ế.t rồi, liền ném xác xuống Hoàng Hà. Người đã được vớt lên, đang trên đường đưa về Thượng Kinh.”



Ta thở phào nhẹ nhõm.



Vừa định thay y phục, tỷ tỷ đã đến.



Chỉ thấy nàng ta xiêm y lộng lẫy, đầu đội trâm ngọc, từng bước uyển chuyển đi vào, đặt một viên dạ minh châu to như trứng chim cút lên bàn, rồi nói:



“Ôi chao, đêm đẹp trăng sáng thế này. Ta nói muốn tâm sự với muội. Đại vương sợ ta không nhìn rõ đường, liền đưa ta một viên dạ minh châu.”



Ta thực sự không thể không khinh thường nàng ta.



Tỷ tỷ đường đường là đích nữ Thừa tướng phủ, vậy mà lại cư xử chẳng khác gì kẻ chưa từng thấy của lạ.



Chỉ là một viên dạ minh châu, dù có là trân bảo hiếm có thì sao?

Đáng để lôi ra khoe khoang đến mức này ư?



Nghĩ kỹ lại, cũng chẳng trách được.



Phu quân nàng ta còn chẳng nở nổi một nụ cười dịu dàng, thì lấy đâu ra kỳ trân dị bảo mà ban tặng?



Nàng ta đến đây không phải để khoe châu báu, mà là để khoe “tình yêu” mà phu quân dành cho nàng ta.



Thật đáng thương.

Thiếu thứ gì… thì càng muốn phô trương thứ đó.



Tỷ tỷ giả vờ hỏi ta hoàng thượng đối đãi ta ra sao.



Ta bình thản đáp:

“Hoàng thượng sủng ái Lý mỹ nhân hơn.”



Tỷ tỷ tức giận mắng:

“Tiện nhân thối tha!”



Nhưng vừa quay mặt, đã giấu không nổi ý cười:



“Muội vừa tân hôn, mà đã không được sủng ái… Về sau e là ngày tháng càng thêm khó sống. Chẳng như ta đâu, muốn trăng, đại vương cũng sẵn sàng hái cho ta.”



Ta cười nhạt đáp:



“Hắn muốn hái cũng phải với tới mới được.”



Rồi ta lấy ra một gói nhỏ, đưa cho nàng ta:



“Trước khi đi, phụ thân và mẫu thân có dặn ta mang cho tỷ một ít bánh điểm tâm mà tỷ thích. Ban đầu ta định chờ lúc rời đi mới đưa, nhưng giờ tỷ đã tới, vậy cầm lấy đi.”



Tỷ tỷ cau mày, tỏ vẻ không thèm:



“Ở chỗ đại vương, cái gì mà chẳng có? Não rồng tủy phượng, muốn gì ăn nấy.”



Ta rút từ trong tay nải ra một quyển sách, ném thẳng đến trước mặt nàng ta:



“Vậy thì càng nên ăn nhiều một chút, có ích cho não đấy. Đây là quyển sách huấn luyện sói của Bắc Địch, phụ thân vô tình tìm được ở Thái Thư Viện. Rảnh rỗi thì đọc thử đi.”



Ta thực lòng lo lắng nàng ta chẳng mảy may để tâm đến thứ phụ mẫu đưa, mà bỏ qua quyển sách này.



Bởi quyển sách ấy là do ta sai người viết lại.



Trước khi đưa cho tỷ tỷ, ta đã do dự rất lâu.



Ta từng nghĩ, cứ để nàng ta theo vận mệnh của mình, tự sinh tự diệt.



Ta cũng lo, nếu nàng ta nói gì không nên nói, Bắc Địch vương sẽ sinh nghi ngờ với ta.



Nhưng rồi…



Khi ta nhìn thấy trong đội quân Bắc Địch có hơn chục con sói chiến, thực chất đều là sói thuần hóa.



Ta liền hiểu ra, việc hầu sói có thể không đợi đến khi vào Bắc Địch mới xảy ra.



Và Bắc Địch vương dùng sói để lăng nhục nữ nhân.



Đó là một cuộc chiến về danh dự giữa nam nhân và nữ nhân.



Ta không muốn để hắn thắng.



Hơn nữa, ta vẫn còn nhớ đến ơn dưỡng d.ụ.c của phụ mâux.



Chỉ vì vậy… ta mới quyết định giúp nàng ta.



Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Nhưng ta chưa từng nghĩ rằng, chính hành động đó lại kéo đến một tai họa lớn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu