Hai Nữ Nhi Của Thẩm Gia Đều Mang Mệnh Phượng Hoàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hai Nữ Nhi Của Thẩm Gia Đều Mang Mệnh Phượng Hoàng

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

Bắc Địch vương liền cho quân dừng chân ở bờ nam Hoàng Hà, sai sứ giả gửi thư đến hoàng thượng, xin được cho ta đến gặp.



Hoàng thượng hỏi ta có đồng ý hay không.



Ta lập tức hiểu rõ ẩn ý trong lời hắn.



Lấy thân phận hoàng hậu mà đi hơn năm trăm dặm chỉ để gặp một người, dù nói thế nào cũng là chuyện có phần thất lễ.



Nếu hoàng thượng thực sự không muốn ta đi, chỉ cần thẳng thừng từ chối là được.



Nhưng nghĩ đến kiếp trước, ta đoán hắn e là muốn nhân cơ hội này để thăm dò hư thực của Bắc Địch.



Còn ta, cũng có người muốn cứu.



Kiếp trước, chính đêm trước khi vượt Hoàng Hà, một bà lão nhóm lửa trong đội bị phó tướng làm nhục suýt mất mạng.


Website TruyenLau.com
Ta không nỡ ngoảnh mặt làm ngơ, ra tay cứu bà.



Cũng nhờ vậy, bà lặng lẽ tiết lộ cho ta bí mật hầu sói của Bắc Địch.


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thì ra hoàng tộc Bắc Địch từng bị nguyền rủa, đời đời chỉ có một nhi tử.



Phụ vương của Bắc Địch vương từng dùng tà thuật sinh được một đích, một thứ, tính ra là “sinh dư”.


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Kết quả, đến đời Bắc Địch vương, hắn lại bị bất lực hoàn toàn.



Lễ hầu sói chỉ là vở kịch che đậy sự thật đó.



Tân nương nếu không c.h.ế.t trong miệng sói, sẽ bị đẩy vào quân doanh làm trò mua vui.



Bên ngoài lại nói là do tân nương không khiến thần sói hài lòng.



Như vậy, chẳng ai nghi ngờ người có vấn đề là hắn.



Mà cách phá giải lời nguyền ấy, chính là tiến hành phong thiện tại Thái Bạch Sơn thuộc Đại Hạ.



Đó cũng là lý do dù quốc lực Bắc Địch không bằng Đại Hạ, nhưng Bắc Địch vương vẫn luôn ôm mộng xâm lược Đại Hạ.



Bà lão còn lén dạy ta cách thuần hóa sói.



Nếu không, đêm đầu tiên ở Bắc Địch, dù ta không c.h.ế.t cũng khó thoát khỏi ô nhục.



Sau này bà trở thành nhũ mẫu thân cận nhất của ta nơi đất khách, chăm sóc ta như thân mẫu suốt bao năm.



Chỉ là không biết kiếp này mọi chuyện thay đổi thế nào, liệu bà còn rơi vào cảnh ngộ cũ hay không.



Nếu có thể, ta nhất định sẽ cứu bà.



Nghĩ đến đây, ta liền mỉm cười, thản nhiên đáp:

“Được thôi. Có cơ hội gặp lại tỷ tỷ, thần thiếp dĩ nhiên rất vui mừng.”



Hoàng thượng thấy ta đồng ý dứt khoát, thì gật đầu tán thưởng:

“Trẫm thật không uổng lòng, nàng đúng là người hiểu lòng trẫm nhất.”



Ta dịu dàng cúi đầu:

“Chỉ cần hoàng thượng hài lòng, đó là vinh hạnh lớn nhất đời thần thiếp.”



Chỉ là hoàng thượng lại trầm ngâm, ánh mắt lóe lên chút nghi hoặc:



“Nhưng… đội ngũ đón dâu của Bắc Địch lần này, chính là đội quân ba nghìn kỵ lang, cải trang thành binh lính bình thường. Bọn họ dừng lại ở bờ nam Hoàng Hà, không tiếp tục lên phía bắc, rõ ràng là có điều bất thường. Trẫm cảm thấy, người muốn gặp nàng… là Bắc Địch vương, không phải tỷ tỷ nàng. Nhưng mà Niệm Niệm à, nàng nói xem, Bắc Địch vương… vì sao lại muốn gặp nàng?”



10.



Hoàng thượng nghi ngờ không sai.



Người thực sự muốn gặp ta chính là Bắc Địch vương.



Từ khoảnh khắc ta nhìn thấy đội quân kỵ lang của hắn, trong lòng liền lờ mờ đoán được: Bắc Địch vương… e rằng cũng đã trọng sinh.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn



Kiếp trước, đội ngũ nghênh hôn của hắn đúng thật chỉ là binh lính bình thường.

Còn nay lại là ba nghìn lang kỵ tinh nhuệ, giả trang đội rước dâu.



Hắn muốn gặp ta, có thể là để xác nhận ta có phải cũng trọng sinh như hắn không.



Nếu ta đã trọng sinh, thì chỉ cần ta còn sống, kế hoạch mười năm xâm lược Đại Hạ của hắn… tuyệt đối không thể thực hiện được.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn chỉ có hai lựa chọn: hoặc diệt trừ ta, hoặc thừa cơ xuất binh, ra tay bất ngờ.



Lang kỵ quân hành quân ngàn dặm chỉ trong một đêm, ngay cả Đại Hạ cũng phải dè chừng.



Vì vậy, ta nhất định phải đi gặp hắn.



Nghĩ đến đây, ta lên tiếng:



“Lang kỵ quân giả làm binh lính bình thường, Bắc Địch vương tuyệt đối không có thiện ý.”



Hoàng thượng lo lắng:

“Vậy chuyến đi này chẳng phải quá nguy hiểm sao? Chi bằng đừng đi nữa.”



Ta đáp:



“Thần thiếp là hoàng hậu, ở vị trí cao như vậy, ắt phải có trách nhiệm gánh vác.”



“Chỉ cần hoàng thượng phối hợp hợp lý, nguy hiểm hoàn toàn có thể kiểm soát.”

“Chỉ là… gần đây vì tỷ tỷ xuất giá sang Bắc Địch, thần thiếp có đọc vài cuốn sách liên quan đến Bắc Địch.”

“Trong người Lý mỹ nhân… thần thiếp vô tình nhìn thấy dấu vết của loài ‘hoa độc sói’ chỉ mọc tại Bắc Địch.”

“Loài hoa ấy chỉ sinh trưởng tại vùng lạnh khắc nghiệt kia, chẳng rõ Lý mỹ nhân làm sao lại biết đến?”



“Huống hồ, ca ca của nàng ta… lại là đại tướng quân.”



“Hoàng thượng… xin hãy cẩn trọng.”



Đây chính là hai mật thám nằm vùng của Bắc Địch, nhưng ta không thể nói thẳng.



Kiếp trước, ta từng biết Bắc Địch vương âm thầm cài cắm hai t.ử sĩ vào Đại Hạ, ngấm ngầm ẩn nhẫn suốt mười năm.



Một kẻ nằm trong hậu cung, trở thành người gối đầu của hoàng thượng.

Một kẻ bước ra chiến trường, trở thành đại tướng quân của Đại Hạ.



Đáng tiếc, cho đến c.h.ế.t, ta cũng chẳng biết họ là ai.



Còn kiếp này, ngay lần đầu Lý mỹ nhân đến thỉnh an, đã cố tình tỏ vẻ mệt mỏi, suốt lời than rằng đau lưng.



Nàng ta cố ý vén hờ tầng tầng lớp lớp xiêm y, để lộ ra vòng eo trắng nõn nhỏ nhắn.



Trên eo… có vết đỏ hình đóa hoa độc sói.



Nàng diễn vai một nữ nhân hậu cung kiêu căng, khoe sắc ngốc nghếch, thật sống động, thật đáng tin.



Thảo nào… chưa từng ai hoài nghi nàng là t.ử sĩ.



Nhưng nàng ta không biết, ta là kẻ từng cận kề cái c.h.ế.t, sống sót từ nơi địa ngục Bắc Địch trở về.



Chỉ người từng sống ở đó, mới biết loài hoa độc ấy tồn tại.



Thế nên, ta chỉ cần liếc qua… lập tức nhận ra cả hai t.ử sĩ đó là ai.



Hoàng thượng khẽ gật đầu, trấn an ta:



“Hoàng hậu cứ yên tâm. Trẫm đã biết rõ lợi hại. Tuyệt đối sẽ không để bất cứ ai… đe dọa đến nàng dù chỉ là một sợi tóc.”



Ngoài đội thị vệ theo hộ giá, hoàng thượng còn đích thân phái hai ám vệ thân cận đi theo ta.



Ta thoáng sửng sốt.



Hai ám vệ này là tâm phúc từ thuở nhỏ của hoàng thượng, chưa từng rời nửa bước.



Vậy mà giờ đây, hắn lại giao cả hai cho ta.



Là vì sợ ta gặp nguy hiểm thật sự… hay là để âm thầm giám sát?



Khoảnh khắc ấy, trong lòng ta dấy lên nghi hoặc:



Ta rốt cuộc… có thể tin tưởng vào tình cảm của hoàng thượng không?

Hay tất cả… chỉ là lớp vỏ bọc tinh vi cho một ván cờ quyền lực?

11.



Vừa nhìn thấy tỷ tỷ, ta lập tức hiểu ngay vì sao nàng ta phải gọi ta đến.



Dù Bắc Địch vương chỉ tạm thời đóng quân ven Hoàng Hà, nhưng lại đặc biệt dựng cho nàng ta một trướng lều lộng lẫy xa hoa.



Lông hồ ly trải dưới chân, da chồn quý phủ kín mái lều.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu