Hai Nữ Nhi Của Thẩm Gia Đều Mang Mệnh Phượng Hoàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hai Nữ Nhi Của Thẩm Gia Đều Mang Mệnh Phượng Hoàng

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 9

Hắn không biết rằng đóng kịch để cầu sinh, là bản lĩnh mà ta đã rèn luyện suốt hơn mười năm kể từ sau khi mẹ ruột mất sớm.



Xem ra ta diễn cũng không tệ.



Đến tận bây giờ, hắn vẫn còn ngây thơ nghĩ rằng ta từng thật lòng với hắn, vẫn cho rằng kế hoạch của hắn thất bại là do tỷ tỷ bỏ t.h.u.ố.c độc hại c.h.ế.t ta.



Cho nên, ta đoán, ở kiếp này, khi thấy tỷ tỷ đồng ý gả cho hắn mà không từ hôn, hắn nhất định sẽ muốn đích thân trả thù nàng ta.



Chỉ tiếc thay, tỷ tỷ vẫn còn chìm trong ảo tưởng rằng mình đang được sủng ái.



Tỷ tỷ à, nếu ta đã nhắc mà ngươi vẫn không tin…

Website TruyenLau.com

Vậy thì, tự lo cho mình đi.



20.



Bắc Địch vương nhìn ta bằng ánh mắt chan chứa tình cảm, dịu dàng nói: TruyenLau



“Kiếp trước, nàng bị tỷ tỷ của nàng đầu độc c.h.ế.t. Ta đã xin Hoàng thượng ban lệnh ngũ mã phanh thây nàng ta, coi như đã báo thù cho nàng. Kiếp này, nàng trở về bên ta đi, được không?”
TruyenLau


Trở về bên hắn?



Đến lúc này ta mới hiểu ra, ngoài hai con đường: diệt trừ ta hoặc lập tức khởi binh, Bắc Địch vương lại chọn con đường thứ ba.



Chính là: giữ ta lại bên cạnh, tiếp tục triển khai kế hoạch ở kiếp trước.



Bởi vì kế hoạch đó, vừa nhanh vừa có khả năng thôn tính Đại Hạ nhiều nhất.



Chả trách trong doanh trại, ta muốn làm gì thì làm mà hắn vẫn không tức giận.



Hắn đúng là mơ đẹp thật.



Ta mỉm cười nói:



“Trở về bên ngươi sao? Ngươi chưa từng nghĩ đến tại sao Hoàng thượng Đại Hạ lại dễ dàng đồng ý cho ngũ mã phanh thây tỷ tỷ của ta như thế? Ngươi cho rằng đó là vì muốn xoa dịu cơn giận của ngươi ư? Nhỡ đâu chỉ là để hả giận cho chính bản thân hắn thì sao?”



Sắc mặt Bắc Địch vương lập tức thay đổi, mắt trợn trừng đầy phẫn nộ:



“Thẩm Niệm Niệm! Nàng gạt ta sao? Nàng cấu kết với tên cẩu hoàng thượng đó?!”



Ta mím môi cười, không phát ra tiếng, chỉ chậm rãi nói bằng khẩu hình:



“Đúng vậy.”



Cả hai kiếp đều vậy.



Kiếp trước, sau khi ta đến Thượng Kinh, việc đầu tiên ta làm chính là tìm cách liên hệ với Hoàng thượng.



Chúng ta cùng nhau bày mưu, định dụ hai gián điệp ẩn thân ra mặt, sau đó tiêu diệt sạch bọn chúng.



Nhưng tỷ tỷ hạ độc g.i.ế.c ta, đã phá hỏng toàn bộ kế hoạch của Hoàng thượng.



Thế nên, khi trừng phạt tỷ tỷ, Hoàng thượng mới ra tay không chút nương tình.



Mà kiếp này, ta vẫn tiếp tục hợp tác với Hoàng thượng.



Trước khi đến đại doanh của Bắc Địch, ta đã nói với Hoàng thượng:

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn



“Hoàng Hà cách Thượng Kinh chỉ hơn năm trăm dặm, nếu bất ngờ tấn công, chưa đến nửa ngày là đến nơi. Chi bằng tiên hạ thủ vi cường. Lần này thần thiếp đi, sẽ ít nhất kéo dài ba ngày để bệ hạ sắp đặt binh lực. Trong ba ngày đó, thần thiếp sẽ liên tục gây rối, khiêu khích chia rẽ nội bộ chúng, rồi dụ Bắc Địch vương xuất hiện, chúng ta sẽ chia ra mà tiêu diệt hắn.”



Cho nên, việc ta g.i.ế.c binh lính của hắn, dụ hắn một mình đuổi theo ta, tất cả… đều là kế sách đã định trước giữa ta và Hoàng thượng.



Ta nhìn vẻ mặt không thể tin nổi của Bắc Địch vương, bật cười nói:



“Chỉ số thông minh như ngươi mà còn đòi coi thường nữ nhân à? Hai kiếp sống mới nghĩ thông suốt được. Nhưng mà, muộn rồi. Ta đã nói rồi, nếu ngươi còn dám gọi thẳng tên ta một lần nữa, ta tuyệt đối sẽ không khách sáo.”



Vừa dứt lời, ta vung tay lên, hai ám vệ lập tức ra tay.



Bắc Địch vương tuy sức lực cường hãn, nhưng căn bản không phải đối thủ của ám vệ.



Chỉ sau hơn mười hiệp, hắn đã bị bắt sống.



Lúc này, phía trước truyền tin báo về: Đại quân Bắc Địch đã tan vỡ.



Ta rút kiếm, đ.â.m thẳng vào tim Bắc Địch vương.



Ám vệ lập tức ra tay cản lại, nói rằng phải để hắn sống để giao cho Hoàng thượng xử lý.



Ta lạnh giọng nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



“Ta vốn là người thích nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, không thích đêm dài lắm mộng. Nhớ kỹ, hiện giờ các ngươi là hộ vệ của ta.”



Hai ám vệ không nói gì thêm.



Ta đ.â.m kiếm thẳng xuống, xoay một vòng, rút ra.



Ta tuyệt đối không để Bắc Địch vương sống để gặp được Hoàng thượng.



Bởi vì nếu còn sống, hắn nhất định sẽ nói với Hoàng thượng rằng ta là người trọng sinh.



Hắn cũng nhất định sẽ nói cho Hoàng thượng biết rằng ta ở Bắc Địch đã nhẫn nhục chịu đựng thế nào, bị một kẻ biến thái tra tấn ra sao, mới có thể lấy được lòng tin của tên biến thái đó.



Nếu Hoàng thượng biết những điều này, dù ngoài miệng không nói ra, trong lòng e rằng cũng sẽ không thể chấp nhận một nữ nhân như ta nữa.



Ta làm vậy không phải để lừa lấy tình yêu của Hoàng thượng, mà vì ta đã chịu đựng quá nhiều, xứng đáng được sống tốt hơn.



Những điều đó không phải lỗi của ta, thì ta không nên là người gánh chịu hậu quả bất lợi.



Bắc Địch vương trong cơn hấp hối vẫn nhìn ta, thấp giọng nói:



“Niệm Niệm, ta sẽ không nói cho ai chuyện giữa chúng ta đâu…”



Chỉ vì câu nói này của hắn, g.i.ế.c hắn cũng chẳng oan.



Tới lúc c.h.ế.t mà còn tưởng rằng giữa chúng ta có bí mật gì đó.



Thay vì đặt niềm tin vào hắn, chi bằng cắt đứt hậu hoạn.

21.



Ba nghìn quân lang kỵ bị hai vạn quân thiết giáp Đại Hạ tiêu diệt sạch.



Bắc Địch vương bị xử tử.



Bắc Địch Quốc bị diệt, thành lập châu Bắc Quận.



Ta nghe theo đề nghị của nhũ mẫu, chọn một nữ t.ử kỳ tài người Bắc Địch làm tri châu.



Người đó, kiếp trước ta từng gặp, giỏi dùng kiếm.



Nàng đã trải qua muôn vàn đau khổ, nhưng chưa từng khuất phục.



Nàng chính là kiểu người mang trong lòng một sức mạnh vô cùng kiên cường.



Quả nhiên không phụ kỳ vọng, nàng đã biến Bắc Quận, một vùng đất hoang vu đầy sói dữ, trở thành Giang Nam nơi biên ải.



Ta từng vi hành trở lại cố địa.



Khi gặp nàng, nàng đang đội nắng đi kiểm tra hệ thống kênh mương.



Khuôn mặt nàng hơi ửng đỏ, ánh mắt sáng ngời.



Nàng mỉm cười nhìn ta, ánh mắt ấy chưa từng bị đau khổ từng trải làm cho lu mờ.



Nàng nhận ra ta, nhưng không vạch trần.



Nàng nói:



“Nghe người ta nói, có người sinh ra đã mang mệnh phượng hoàng. Nhưng ta chưa bao giờ tin vào cái gọi là mệnh phượng. Mệnh gì đi nữa, đều phải tự mình giành lấy.”



Là nữ nhân, chúng ta đều hiểu rõ, mọi điều có được không phải nhờ trời ban, mà là vì chúng ta đã phải đ.á.n.h đổi và cố gắng quá nhiều.

22.



Bắc Địch đã bị tiêu diệt, nhưng tung tích của tỷ tỷ lại không rõ ràng.



Thì ra, trước khi Bắc Địch vương đuổi theo ta, hắn đã trả thù bằng cách ban tỷ tỷ cho đám binh lính trong doanh trại làm trò chơi.



Sau khi đại bại, tỷ tỷ lại bị binh lính bỏ trốn đem bán vào thanh lâu lấy tiền.



Phụ thân tìm được tỷ tỷ thì đã là một tháng sau.



Lúc này, tinh thần tỷ tỷ đã hoàn toàn suy sụp, hóa điên.



Phụ thân hỏi ta: “Vì sao con không cứu tỷ tỷ?”



Ta đáp:



“Con đã cố cứu rồi. Con đã đưa cho tỷ tỷ cuốn sổ huấn luyện sói. Trước khi rời khỏi đại doanh Bắc Địch, con cố tình kích Bắc Địch vương nói ra rằng tỷ tỷ chỉ là món đồ chơi. Rõ ràng tỷ tỷ nghe thấy rất rõ.”

“Đại doanh Bắc Địch ba mặt phòng thủ nghiêm ngặt, duy chỉ có phía giáp sông Hoàng Hà là không có binh canh giữ. Con đã ám chỉ tỷ tỷ rằng người giỏi bơi thì nên chọn đường thủy.”

“Con đã cho người chờ sẵn ở đường thủy để tiếp ứng. Nhưng tỷ tỷ vẫn thà tin Bắc Địch vương chứ không tin con. Dù có là thần tiên tái thế cũng không thể cứu được.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu