Ba mươi trượng đ.á.n.h đến mức da tróc thịt bong.
Phó tướng tức đến mức c.h.ử.i rủa tổ tiên ta bằng tiếng Bắc Địch.
Ta chỉ có thể giả vờ nghe không hiểu.
Nhưng trong lòng thầm nghĩ: Đợi đó đi. Dám c.h.ử.i tổ tiên ta, ta sẽ tiễn ngươi đi gặp tổ tiên.
Bắc Địch vương nói:
“Hoàng hậu là thân nữ nhi, sao lại có sức mạnh ghê gớm như thế?”
Ối trời, ta đ.á.n.h hơi mạnh tay quá, suýt nữa thì để lộ rồi.
Theo lẽ thường, ta không nên có sức mạnh như thế.
Nhưng ta không thể lộ vẻ yếu đuối hay chột dạ.
Ta khinh khỉnh đáp:
Website TruyenLau.com
“Chút sức đó mà cũng tính là nhiều sao? Ở Đại Hạ chúng ta, nhân tài nhiều như mây, sao lại không có người dạy hoàng hậu vài chiêu phòng thân?”
“Hắn nên may là hôm nay vẫn còn thở được đấy.”
“Đợi vài ngày nữa ta học thêm vài chiêu, ta sợ đến cái lỗ thở của hắn cũng chỉ để làm cảnh thôi!”
TruyenLau.com
Phó tướng phẫn nộ hét:
“Ngươi đã đ.á.n.h rồi, vậy nói xem, bà lão kia rốt cuộc đi đâu rồi? Nói không được, thì trận đòn này chẳng phải vô ích à?”
Website TruyenLau.com
Ta nói:
“Ngươi nghĩ nhiều rồi. Trận đòn này là để nâng cao giá phải trả cho việc nói dối. Vụ án… còn chưa chính thức điều tra đâu.”
Phó tướng giận dữ quát:
“Nếu ngươi chứng minh được ta nói dối, ta chấp nhận chịu phạt, không một lời oán hận. Còn nếu ngươi không chứng minh được, thì đừng trách ta không khách sáo!”
Ta cười nhạt:
“Không khách sáo? Muốn không khách sáo thế nào? Ngươi thử xem! Nhưng nhớ cho kỹ bốn chữ: chấp nhận chịu phạt đấy.”
Hắn ưỡn cổ nói:
“Hừ! Nếu ta nói dối, chịu phạt thế nào ta cũng nhận, tuyệt không hối hận! Nhưng nếu ngươi không chứng minh được, thì lũ ch.ó sói trong doanh trại này, cũng nhịn đói lâu rồi đấy!”
“Ha ha ha…”
Một đám người Bắc Địch cười khả ố, vừa dâm tà vừa ngạo mạn.
Chúng tin chắc rằng xác của bà lão đã bị ném xuống sông Hoàng Hà, ta không thể nào tìm lại được.
Cả doanh trại đã thông đồng từ trước, cứ tưởng ta không thể làm gì được.
Thật đúng là một lũ ngu xuẩn.
Ta cho gọi bốn tên lính chịu trách nhiệm ném xác hôm qua tới.
Sau đó dùng giấy vàng thấm nước, từng lớp từng lớp dán lên mặt chúng.
Chỉ một lúc sau, chúng đã khai hết.
Xác bà lão bị ném thẳng xuống Hoàng Hà.
Phó tướng ngẩn người như bị sét đánh.
Ta nhấp một ngụm trà, thong thả nói:
“Ngươi nói gì nhỉ? Chấp nhận chịu phạt, đúng không?”
Bắc Địch vương tức tối gật đầu.
Ta tiếp:
“Hắn vừa bảo lũ ch.ó sói trong doanh trại đã đói lâu rồi, hắn còn tỏ vẻ thương tiếc bọn chúng nữa. Vậy thì dùng nghi thức thiêng liêng nhất của Bắc Địch, nghi lễ hiến tế sói, để thưởng cho hắn đi. Nghi lễ kiểu này, cả chục con sói cùng lúc… ta cũng chưa được xem bao giờ đấy.”
Chẳng bao lâu sau, trong doanh trại vang lên tiếng t.h.ả.m thiết gào khóc của phó tướng.
Ta vừa ăn thịt, vừa cười:
“Bảo sao người Bắc Địch lại mê nghi lễ này đến thế. Nghe thôi mà cũng thấy ngon miệng. Cho ta thêm một bát thịt nữa!”
Phó tướng gào thét suốt nửa canh giờ, dần dần không còn âm thanh nào nữa.
Hắn… đã đi gặp tổ tiên.
Lúc bị khiêng ra, đến dáng người cũng không còn nhận ra nổi.
18.
Sau một hồi náo loạn, trời cũng đã quá trưa.
Ta bèn hẹn với tỷ tỷ rằng hôm sau sẽ lên đường trở về.
Bắc Địch vương luôn theo dõi sát sao, không để ta có lấy một khắc tự do.
Sáng hôm sau, sau khi dùng xong điểm tâm, ta liền dẫn người lập tức chuẩn bị hồi cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bắc Địch vương lại sán đến gần, nhìn ta đầy si mê, nói:
“Tối qua trong mộng, ta thấy nàng là vương hậu của ta, Thẩm Niệm Niệm.”
Ta không nói lời nào, vung tay tát cho hắn một cái, lạnh giọng:
“Ta đã nói rồi, còn dám gọi thẳng tên ta, ta tuyệt đối không khách sáo.”
Hắn lại hoàn toàn không né tránh, tiếp tục nói:
“Chỉ tiếc là nàng mất sớm rồi.”
Ta phun một ngụm nước bọt vào mặt hắn:
“Ngươi đang nguyền rủa ai c.h.ế.t sớm đấy? Cứ yên tâm, cho dù con cháu nhà ngươi c.h.ế.t sạch, ta vẫn sống khỏe!”
Bắc Địch vương cứ làm như không nghe, tự mình nói tiếp:
“Niệm Niệm, ta yêu nàng sâu sắc đến thế, nàng thật sự không nhớ gì sao?”
Ta suýt chút nữa thì nôn ra.
Yêu sâu sắc thật sự thì kiếp này ngươi nhất định sẽ kiên quyết cưới ta.
Bây giờ còn bày ra cái trò si tình thử lòng, đúng là nực cười!
Đúng lúc này, ta thấy tỷ tỷ đang đi tới.
Ta liền cố ý kích cho Bắc Địch vương nổi m.á.u lên:
“Ngươi nói yêu ta sâu sắc? Nghe mà buồn nôn. Mau quay về mà nói những lời buồn nôn ấy với vương hậu của ngươi đi!”
Hắn lạnh lùng đáp:
“Thẩm Như Ngọc? Chẳng qua chỉ là một món đồ chơi mà thôi.”
Ta nhìn về phía sau hắn, khuôn mặt của tỷ tỷ trắng bệch không còn chút máu.
Nàng ta tức giận, trừng mắt nhìn ta quát:
“Thẩm Niệm Niệm, con tiện nhân nhà ngươi, ngươi dám quyến rũ đại vương? Ngươi đã nói gì xấu về ta với ngài ấy?
Tất cả đều do ngươi ly gián! Một đứa con thứ như ngươi, đắc ý cái gì? Ngươi có gì giỏi giang hơn người?”
Ta chậm rãi đáp:
“Cho dù thiên hạ đều biết người giỏi bơi thì dễ c.h.ế.t đuối, vẫn có những người giỏi bơi phải đi đường thủy. Thế cục mạnh hơn người. Sống ở đời, ngàn vạn lần đừng nghĩ mình hơn người khác.”
Lời ta nói tuy có phần quanh co, nhưng lại là lời nhắc nhở cuối cùng, tha thiết nhất dành cho nàng ta.
Nếu nàng ta hiểu ra, vẫn còn đường sống.
Nếu nàng ta vẫn không tỉnh ngộ, vậy thì… cũng là đáng c.h.ế.t.
Lời ngay khó khuyên kẻ muốn c.h.ế.t.
19.
Ta khi thật khi giả, lời nói lúc thật lúc hư, cố tình để lộ ra vài kẽ hở nhưng lại không để lộ hết, kéo dài suốt ba ngày.
Dựa vào sự hiểu biết của ta về Bắc Địch vương ở kiếp trước, hắn hẳn sẽ không cho rằng tất cả chỉ là trùng hợp nữa.
Hắn rất nhanh sẽ đưa ra được phán đoán chính xác.
Ta phải rút lui trước khi hắn kịp nhận ra.
Sau đó…
Dẫn dụ hắn đuổi theo.
Ta thúc ngựa chạy hết tốc lực.
Chưa đi được bao xa, mới hơn ba mươi dặm, tiếng vó ngựa sau lưng đã dồn dập vang lên.
Bắc Địch vương quả nhiên đuổi sát phía sau.
Thuộc hạ của hắn thì ngày càng tụt lại phía sau.
Chỉ có hắn là vẫn không ngừng truy đuổi.
Lại thêm khoảng mười dặm nữa, đám thuộc hạ đã hoàn toàn mất hút.
Ta kéo cương, quay đầu lại nói:
“Bắc Địch vương, ngươi đuổi theo ta không rời như vậy là có ý gì?”
Hắn cũng ghìm ngựa, dừng ngay trước mặt ta, ánh mắt nóng rực:
“Thẩm Niệm Niệm, nàng là người trọng sinh, đúng không? Kiếp trước nàng đối với ta thâm tình như thế, sao có thể quên ta được?”
Thâm tình?
Thật nực cười.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Hai Nữ Nhi Của Thẩm Gia Đều Mang Mệnh Phượng Hoàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.